Tô Mộc Dao trong lòng dâng trào cảm xúc, nàng nắm chặt lấy tay Nguyệt Vô Ngân, vui mừng nói: “Có thể đọc hiểu được Vu tự đã là tốt lắm rồi.”
“Ta không tham lam, chỉ cần xem được một phần là đủ.”
Như vậy nàng có thể tự mình nghiên cứu những cổ tịch này, không cần Nguyệt Vô Ngân phải phiên dịch giúp nữa.
Hơn nữa, nàng còn muốn tìm hiểu rất nhiều chuyện, tin rằng những cuốn cổ tịch này có thể giải đáp mọi nghi hoặc trong lòng.
Dường như sực nhớ ra điều gì, Tô Mộc Dao mở lời: “Đúng rồi, thực lực của ta đã khôi phục đến cấp ba mươi, ta cảm thấy thật khó tin. Chàng xem giúp ta xem tiên thể bản nguyên đã khôi phục lại chưa?”
Dù sao hiện tại nàng cảm thấy cơ thể rất thoải mái, toàn thân bao phủ bởi một cảm giác ấm áp dễ chịu.
Đặc biệt là vùng bụng, cảm giác vô cùng ấm áp, giống như có một nguồn năng lượng nào đó đang không ngừng nuôi dưỡng cơ thể nàng.
Nàng tin chắc rằng điều này nhất định có liên quan đến hai đứa nhỏ trong bụng.
Nguyệt Vô Ngân đối với lời này cũng không hề kinh ngạc. Trong ghi chép của Vu Tộc, chỉ cần giống cái mang thai thú tễ của Vu Tộc, thiên phú của thú tễ càng mạnh thì sự bồi bổ đối với mẫu thân sẽ càng lớn.
Mà trong bụng nàng lại là song thai, hơn nữa còn là Vu Tộc thuần huyết thú nhân với thiên phú cực mạnh, sự phản hồi bồi bổ đối với nàng đương nhiên sẽ càng mạnh mẽ hơn.
Chưa kể nơi họ đang ở chính là bên trong Vu Sơn Thần Điện, năng lượng linh khí ẩn chứa nơi đây vô cùng đậm đặc.
Nguyệt Vô Ngân gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Được, để ta xem giúp nàng.”
Nguyệt Vô Ngân phóng ra sức mạnh Vu Tộc trên người, bắt đầu thăm dò những thay đổi trong cơ thể Tô Mộc Dao.
Hắn dùng cảm tri lực của Vu Tộc để dò xét tiên thể bản nguyên của nàng.
Một lúc sau, Nguyệt Vô Ngân buông tay Tô Mộc Dao ra, đáy mắt hiện lên ý cười: “Tiên thể bản nguyên của nàng hiện tại đã khôi phục được hơn một nửa, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi. Đợi đến khi hai đứa nhỏ chào đời, tiên thể bản nguyên của nàng chắc chắn sẽ được tu bổ hoàn toàn.”
Tô Mộc Dao đại khái đã hiểu rõ nguyên nhân.
Một là nhờ kết khế với Nguyệt Vô Ngân, hai là nhờ mang thai Vu Tộc thuần huyết thú nhân.
Cả hai điều này đều có thể tu bổ tiên thể bản nguyên cho nàng.
Nàng đặt tay lên bụng, khẽ thì thầm: “Các con yêu, cảm ơn các con.”
Vu Tộc quả thực là một chủng tộc vô cùng thần kỳ.
Thời gian tiếp theo, Tô Mộc Dao vừa cùng Nguyệt Vô Ngân tra cứu tư liệu trong cổ tịch Vu Tộc, vừa an tâm dưỡng thai.
Nguyệt Vô Ngân chăm sóc nàng vô cùng chu đáo, tỉ mỉ đến từng li từng tí.
Chỉ là mỗi đêm khi chìm vào giấc ngủ, Tô Mộc Dao luôn mơ thấy những cảnh tượng về bộ lạc Vu Tộc xưa kia.
Những giấc mơ ấy chân thực đến lạ kỳ, giống như nàng đang xuyên không gian và thời gian để trở về với bộ lạc Vu Tộc trong quá khứ.
Trong bộ lạc Vu Tộc trồng rất nhiều linh thực kỳ lạ, chúng hoàn toàn khác biệt với thực vật bên ngoài. Những cây trồng ở đây tự thân đã mang linh khí, thậm chí cành lá của một số linh thụ còn là nguyên liệu quý giá để luyện chế pháp khí.
Vị trí của bộ lạc Vu Tộc cũng chính là nơi hội tụ linh khí của trời đất, lại có thêm Vu Tộc linh mạch nuôi dưỡng toàn bộ thú nhân và linh thực trên mảnh đất này.
Các thú nhân Vu Tộc cũng khá bận rộn, mọi người phải xử lý những nhiệm vụ do các bộ lạc khác ủy thác. Rất nhiều thú nhân Vu Tộc đang ở bên ngoài để giải quyết các sự vụ lớn nhỏ, nhằm duy trì sự cân bằng và bảo vệ toàn bộ Thương Thú Đại Lục.
Bởi vì có một số thú nhân không tuân thủ quy tắc do Vu Tộc đặt ra, cố ý làm hại kẻ khác, nên Vu Tộc phải phái người đi xử lý.
Nàng cũng thấy được, khi các thú nhân bộ lạc khác đối mặt với Vu Tộc thuần huyết thú nhân, từ tận xương tủy họ đều vô cùng cung kính, nhìn nhận Vu Tộc như một tín ngưỡng của thế giới thú nhân.
Hiếm có ai dám làm trái ý Vu Tộc thuần huyết thú nhân, bởi họ sở hữu thiên phú cực mạnh và nắm giữ thần thông vĩ đại.
Họ có thể giải quyết được vô số vấn đề nan giải.
Hơn nữa nàng phát hiện ra rằng, Vu Tộc thuần huyết thú nhân từ trong huyết quản đã mang nặng tinh thần trách nhiệm và lòng chính nghĩa. Họ coi việc bảo vệ an nguy của thế giới thú nhân là nhiệm vụ của chính mình, làm việc không vì tư lợi, chỉ vì đại cục.
Ban đầu nàng có chút khó tin, nhưng sau một thời gian quan sát, nàng nhận ra tất cả thú nhân Vu Tộc đều như vậy.
Trái tim nàng không khỏi chấn động mãnh liệt.
Đêm hôm đó, nàng mơ thấy đại kiếp diệt thế.
Hư không nứt toác ra một lỗ hổng lớn, một móng vuốt khổng lồ từ trong đó giáng xuống.
Đó chính là móng vuốt của Hỗn Độn Hoang Thú Nhân.
Khi đại kiếp diệt thế ập đến, cả thế giới thú nhân rơi vào cảnh hỗn loạn lầm than.
Nơi sâu thẳm trong dãy núi Vu Tộc, trên Tổ Linh tế đàn, Vu Tộc tộc trưởng xuất sơn, lơ lửng giữa không trung.
Hai tay ông nhanh chóng kết ấn, Vu Tộc Ấn thuộc về tộc trưởng cũng theo đó xoay tròn trên không. Mảnh ấn chương kế thừa sức mạnh vĩ đại của Vu Tộc đột nhiên bùng phát vạn trượng kim quang, đâm thẳng lên tận thương khung.
“Vu Tộc nhi lang, quy lai!”
“Thú thế lâm nguy, toàn thể tộc nhân mau chóng trở về cứu thế!”
Từng câu từng chữ mang theo thần thông vĩ lực làm chấn động cả trời đất, hóa thành những đợt sóng âm vô hình xuyên qua tầng mây, vượt qua ngàn non muôn nước, xuyên thấu mọi rào cản, rơi chính xác vào thức hải của mỗi một thú nhân Vu Tộc.
Đây không phải là tiếng gọi thông thường, mà là “Huyết Hồn Triệu” tối cao của Vu Tộc. Lấy bản mệnh tinh huyết của tộc trưởng làm dẫn, lấy sức mạnh Tổ Linh làm cầu nối, đánh thức sự ràng buộc và sứ mệnh sâu trong huyết mạch của mỗi tộc nhân.
Đây là sức mạnh triệu hoán đại thần thông của Vu Tộc, bất kể thú nhân Vu Tộc đang ở nơi nào trên thế gian này cũng đều cảm nhận được tiếng gọi ấy.
Tất cả thú nhân Vu Tộc trong khoảnh khắc nghe thấy tiếng triệu hoán đều đồng loạt dừng mọi động tác trong tay.
Có người từ bỏ cơ duyên sắp chạm tay tới, có người cắt đứt trận chiến sinh tử, có người buông bỏ nhiệm vụ đang thực hiện dở dang.
Tất cả không một chút do dự, họ biết rằng lúc này bản thân nhất định phải trở về.
Đó là trách nhiệm thiêng liêng của họ.
Mọi người lần lượt tế ra bản mệnh pháp bảo của mình, thi triển thần thông Vu Tộc, hóa thành những luồng lưu quang rực rỡ sắc màu, từ bốn phương tám hướng hội tụ về phía tế đàn nơi dãy núi Vu Tộc.
Trên bầu trời, vô số đạo lưu quang rạch phá màn đêm, giống như muôn vàn tinh tú rơi rụng, lại tựa như dải ngân hà đảo ngược.
Họ đều dùng tốc độ nhanh nhất, hướng về cùng một phương mà lao đi. Dù cách xa nhau muôn trùng nhưng nhờ sự ràng buộc trong huyết mạch, họ đã tạo thành một dòng thác lũ vô hình. Những thú nhân bên dưới đồng loạt ngẩng đầu chiêm ngưỡng kỳ quan ngàn năm có một này, chỉ thấy chân trời bị bao phủ bởi đủ loại lưu quang, che lấp nửa bầu trời, tiếng xé gió vang lên liên miên không dứt, khiến mặt đất cũng phải rung chuyển nhẹ.
Mọi người vốn đang tuyệt vọng vì chiến loạn, thiên tai lũ lụt, nhưng vào khoảnh khắc này, dường như có vô vàn hy vọng vừa được thắp sáng.
“Là Vu Tộc!”
“Chính là họ.”
“Chúng ta cứu được rồi.”
“Đúng vậy, chỉ cần có Vu Tộc ở đây, chúng ta nhất định sẽ không sao.”
Rất nhiều người không màng chạy loạn, lúc này đều quỳ xuống, hướng về phía các thú nhân Vu Tộc trên không trung mà bái lạy, mang theo sự thành kính từ tận đáy lòng.
Chỉ cầu mong các đại năng Vu Tộc có thể cứu lấy họ, cứu lấy thế gian này.
Trên Tổ Linh tế đàn, Vu Tộc tộc trưởng nhìn những luồng lưu quang ngày càng dày đặc nơi chân trời, trong mắt thoáng hiện một tia an ủi, nhưng phần nhiều lại là sự trầm trọng, đồng thời hốc mắt ông cũng khẽ ửng đỏ.
Đại Vu đứng bên cạnh ông nói: “Tộc trưởng, đại kiếp diệt thế lần này không thể ngăn cản, dù có suy diễn bao nhiêu lần kết quả vẫn vậy. Hy vọng đến từ mười vạn năm sau, thật sự không để lại hỏa chủng cho Vu Tộc sao?”
“Thật sự phải triệu hồi tất cả bọn họ trở về sao?”
Thực chất, triệu hồi họ trở về chính là đi vào chỗ chết.
Tất cả tộc nhân đều hiểu rõ đại kiếp diệt thế có nghĩa là gì.
Lần đại kiếp diệt thế trước, vô số đại năng Vu Tộc đã ngã xuống, thực lực Vu Tộc bị suy yếu, nhưng may mắn thay vẫn còn giữ lại được hỏa chủng.
Tộc trưởng thần sắc nghiêm nghị đáp: “Nếu không dốc toàn lực, cả thế giới thú nhân và tất cả thú nhân có lẽ sẽ không còn tồn tại.”
“Cho nên dù có phải hy sinh, tộc nhân Vu Tộc ta cũng sẽ không lùi bước.”
Ông biết rằng, lần triệu tập toàn tộc trở về này là hy vọng duy nhất để cứu thế.
Là để giành lấy thời cơ và thời gian cho niềm hy vọng của mười vạn năm sau.
Và dòng người đang cuồn cuộn trở về kia chính là hy vọng của thế giới thú nhân, là tia sáng cuối cùng của mảnh đất này.
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Thiếp Lìa Trần, Phu Quân Đã Hủy Hoại Người Trong Mộng Của Chàng.
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Sao mk đọc ko được vậy Ad
[Luyện Khí]
Sốp ơi bộ Ngự thú sư từ 0 điểm ấy sao tự nhiên mk nhấn vào mà k vào đc vậy? K đọc đc luôn ạ
[Pháo Hôi]
truyện siêu cuốn, đọc mà không dứt nổi, tác giả ra nhìu nhìu cho em đọc với ạ
[Pháo Hôi]
à 312, 313 lỗi ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok mình check fix các chương sau nữa 1 lần luôn rồi.
[Pháo Hôi]
296 lỗi ad ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Pháo Hôi]
286 lỗi ad ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Pháo Hôi]
C88 bị lỗi ad oi
[Pháo Hôi]
Trả lờiC128 cũng cần fix ạ
[Pháo Hôi]
Trả lờiC143 cx lỗi lun, nom có vẻ hay
[Pháo Hôi]
Trả lờiC284 lỗi ad oi