Trong khoảnh khắc ôm lấy Tô Mộc Dao, Tiêu Tịch Hàn mang theo một chút kiềm chế, khí tức quanh người vẫn thoang thoảng lạnh lẽo, song âm thầm khuếch hóa năng lực dị năng để tấu khí không còn quá lạnh giá u tịch.
Thật vậy, trời sinh Tiêu Tịch Hàn căn bản linh căn băng nguyên, cùng với việc tu luyện dị năng băng hệ, nên khí tức tất nhiên thiên về giá lạnh.
Nỗi lo Tô Mộc Dao có thể cảm thấy khó chịu khiến y chuyển luồng khí băng giá thành ngọn dòng ấm áp dịu dàng.
Cánh tay y nhẹ nhàng vòng lấy Tô Mộc Dao, để nàng dựa vào lòng mình, tìm lấy một thế ngồi thoải mái.
Lực đạo y đặt ra vô cùng nhẹ nhàng, đầu ngón tay còn mang chút căng thẳng vi ti, như sợ làm động đến vật báu mong manh dễ vỡ.
Đối với y, người trong lòng ấy chính là bảo vật quý báu hơn cả sinh mạng mình.
Lúc này, Tiêu Tịch Hàn ước gì có thể mạnh mẽ ôm nàng thật siết chặt, để gỡ bỏ khoảng thời gian xa cách thân thiết bấy lâu nay, dẫu vậy y vẫn còn chút ngỡ ngàng e ngại mới mẻ.
Song, khát nguyện trong lòng từ trước đến nay chưa từng suy giảm, chỉ ngày càng mãnh liệt thêm.
Chỉ là y sợ khoảng cách thân mật dài lâu kia khiến Thê chủ không quen, nên mới nhẹ nhàng hiền hòa, vừa lo vừa mong.
Nhưng chỉ có chính y mới thấu rõ, giây phút ôm lấy Thê chủ, tim gan y đã rối như tơ vò, những tình cảm ngày thường bị ức chế nghiêm cấm, nay bừng như vỡ đê, cuồn cuộn lan khắp cơ thể.
Đôi nhãn quang lạnh giá của y trong khoảnh khắc ấy cũng trở nên đượm tình nồng thắm tựa sương khói mờ ảo.
“Vẫn... còn ổn chứ?” Tiêu Tịch Hàn cẩn thận hỏi, lo sợ Tô Mộc Dao bất an chút nào.
Tô Mộc Dao nhích sát vào lòng y, tựa vào ngực y, nhẹ ôm lấy y đáp: “Ừm, ta cảm thấy rất ổn.”
“Đây chính là khí vị quen thuộc ta yêu dấu,”
Khí tức trên người Tiêu Tịch Hàn vẫn là những cảm giác thân thương mà nàng kịp ghi nhớ.
“Ta cảm giác chính như trở về ngày ở Bạch La Bộ Lạc, Phàm Thú Đại Lục trước kia vậy.”
Nghe đến lời ấy, ánh mắt Tiêu Tịch Hàn cay cay, ngực đau nhói.
Giây phút được Thê chủ chủ động ôm lấy, cảm nhận lọn tóc mịn màng vuốt qua nội y thấm đẫm thân mật, tim y mềm như tan chảy.
Y thường tâm niệm rằng: “Chỗ nào có Thê chủ, chỗ ấy chính là nhà, chỗ nào cũng đều bình yên.”
“Trước lúc mới đến đây, không tìm thấy Thê chủ mới là cực hình khổ não nhất.”
Khi hay tin Thê chủ bị hại, lòng y thật sự rơi vào vực thẳm tuyệt vọng.
Nói những lời ấy, cánh tay y hơi siết chặt, ước gì có thể đóng khít nàng vào lòng, không để dù chỉ một khe hở.
Song đồng thời y cũng cố gắng thả lỏng cơ thể, hòng tránh khiến Thê chủ cảm thấy khó chịu.
Tô Mộc Dao siết chặt Tiêu Tịch Hàn, “Thật xin lỗi, ta thuở đầu cũng định tìm các người, song...”
Lời chưa dứt, Tiêu Tịch Hàn đã lên tiếng: “Không trách Thê chủ, tất cả là lỗi của ta, vì ta quá nhớ Thê chủ.”
Khoảnh khắc ôm lấy Thê chủ, lòng trống rỗng bấy lâu nay bỗng được lấp đầy.
Khiến y cảm thấy bản thân vẫn còn cần thiết với ai đó.
Song thực lực y kém hơn Thê chủ, không thể giúp được gì, khiến y cam chịu mình thật vô dụng.
Tô Mộc Dao giờ đây cảm nhận rõ hơi ấm tỏa ra từ thân y.
Bờ vai ôm không nóng bỏng cháy bỏng, song mang trong mình một sức mạnh khiến người ta an tâm.
Nàng khẽ ngẩng đầu, ánh mắt chạm nhau, đôi nhãn quang vốn thoáng lạnh lùng xa lạ giờ tràn đầy tình ý khó tả, như sao trời vỡ vụn, chỉ chiếu sáng một hình bóng nàng mà thôi.
Nàng còn thấy đường nét hàm dưới y chặt chẽ, cổ họng mấp máy nhẹ nhàng.
Một bàn tay nàng không kiềm chế được, chạm nhẹ lên cuống họng của y.
“Sở…” Tiêu Tịch Hàn bị hút vào một luồng khí lạnh trào xung.
Y nhanh tay nắm lấy cổ tay Tô Mộc Dao, đôi mắt lạnh lùng kia phát ra tia lửa nóng bỏng, giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Thê chủ có biết mình đang làm gì hay không?”
Y biết nàng nhất định hiểu.
Nhưng y muốn chắc chắn một lần, không biết có thể hay không…
Trước người thương, sự kiềm chế quả thật vô phương.
Chỉ một cái chạm cũng khiến y gần như thất thần.
Nỗi nhớ lâu năm hóa thành ngọn lửa khát khao, thiêu đốt toàn thân y rực cháy.
Tô Mộc Dao khẽ mỉm cười nở một nụ cười tinh quái, tựa gần vào tai Tiêu Tịch Hàn nói: “Ta biết mình đang làm gì.”
Tiêu Tịch Hàn cúi đầu nhìn thấu ánh mắt nàng, niềm hân hoan lan tỏa khắp lòng y.
“Thê chủ, có được chăng?”
Dù lời lẽ thẹn thùng, khí độ trên thân y đã dâng cao.
Y nghiêng người áp lên, một bàn tay đặt lên eo nàng, ôm nàng chặt thêm, hơi ấm truyền qua y phục mỏng tang, nóng bỏng đến mơ hồ làm tim đập dồn.
Tình ý và khát khao như tơ rối cuốn lấy trái tim y, phá tan lớp vỏ giả nguội lạnh thường ngày, giờ chỉ muốn hòa hợp thân thể nàng đến từng ngóc ngách, không để rời xa dù chỉ nửa phần.
Tô Mộc Dao rõ ràng cảm nhận được nhịp tim y mạnh mẽ, đập nhanh hơn hẳn so với lúc nãy, như muốn xuyên thấu vào tim mình.
Nàng ngẩng đầu, khẽ chạm môi mình vào môi y: “Tịch Hàn, ta cũng nhớ ngươi, rất rất nhớ.”
Lúc này y mới tỉnh dậy, nàng vội vã đi tìm người nên chưa màng tới thứ khác.
Nay thuận theo thời gian dưỡng sức, nàng muốn lấy cách này bày tỏ nỗi nhớ, cũng hy vọng trao cho y cảm giác an toàn để y tăng cường thực lực.
Nghe thế, Tiêu Tịch Hàn không chút chần chừ, chủ động chiếm lĩnh, môi nhẹ nhàng đặt lên trán nàng, theo gò mày rồi trượt về khóe môi, hành động dịu dàng như nâng niu bảo bảo thế gian.
Bản thân y tự nhịn nhục đến mức như dầu sôi lửa bỏng có thể phát nổ.
Song y vẫn từng bước từng bước kiềm chế.
Khi y phục rơi rụng, thân thể gọn gàng phô diễn dưới ánh trăng, ánh sáng bạc nhẹ nhàng bao phủ thân hình y như dát lên lớp hào quang xinh đẹp, đậm chất dịu dàng.
***
Thời gian trôi, khí tức y đậm đà hơn, từ khóe môi đến cổ, mỗi nơi đều chứa chan sự trân quý cùng ham muốn dồn nén bấy lâu.
Ban đầu y dịu dàng, song trước sự đáp trả của Tô Mộc Dao, sự kiềm chế dần mất phần.
Tô Mộc Dao giờ đây cảm nhận rõ khí tức trong trẻo và sức mạnh riêng có của y.
Tình yêu chứa đựng nơi đáy lòng nàng cũng dâng trào.
Căn phòng tỏa ngát hương thơm ấm áp.
Sau khi kết giao bằng thể thức Tiên Hoàng, sức mệt mỏi trong người Tô Mộc Dao tan biến hoàn toàn, linh khí đã hồi phục bù đắp nhờ việc hồi tưởng thời gian, dị năng từ giữa cấp 20 vùn vụt lên đỉnh điểm của cấp 20, gần như sắp chuyển sang cấp 21.
Ảo ảnh Tiên Hoàng bên trong nàng cũng sắp tung bay, nhảy múa.
May mà ban đầu nàng dùng phù văn kìm hãm hình bóng Tiên Hoàng nổi lên, e gây náo động.
Bởi ảo ảnh Tiên Hoàng hải tộc từng tạo nên cơn chấn động lớn, may có Đại Tế Sư cùng Hải Hoàng phong tỏa tin tức.
Trên Cang Thú Đại Lục không thể gây náo động như thế, nếu không mang họa vào thân.
Hệ thống nhắc nhở: “Chủ thể, ngươi đã dùng dược thần đó chưa? Nên tìm Ôn Nam Khê họ để rồi, đã có con rồi, mang thai lại bất tiện, hơn nữa còn phải đề phòng an toàn.”
“Lần trước cùng Ngụy Cẩn Mặc là chưa có kinh nghiệm, không hiểu rõ.”
“Lần này cần chú ý.”
Tô Mộc Dao đáp: “Đã dùng rồi.”
Lúc còn ở hải tộc, nàng đã dùng linh thảo độc đáo của hải tộc điều chế, vào thời điểm cần thì uống viên thuốc ấy, hiệu quả rõ rệt, không đột ngột mang thai.
Song nàng hiểu rằng, nhất định sẽ sinh con cho Tiêu Tịch Hàn và những người khác.
Bởi tình yêu, nàng mong có kết tinh giữa mình và họ.
Hơn nữa, chính nàng cũng yêu mến trẻ nhỏ.
Chỉ là hiện tại còn trọng trách lớn lao, nàng tạm thời gác lại.
Trong lúc đó, thân thể Tiêu Tịch Hàn lại có sự biến đổi lớn lao…
Đề xuất Hiện Đại: Xuyên Thành Vạn Nhân Hiềm Thập Niên 80, Tôi Dựa Vào Huyền Học Mà Khuynh Đảo Thiên Hạ
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Sao mk đọc ko được vậy Ad
[Luyện Khí]
Sốp ơi bộ Ngự thú sư từ 0 điểm ấy sao tự nhiên mk nhấn vào mà k vào đc vậy? K đọc đc luôn ạ
[Pháo Hôi]
truyện siêu cuốn, đọc mà không dứt nổi, tác giả ra nhìu nhìu cho em đọc với ạ
[Pháo Hôi]
à 312, 313 lỗi ạ
[Nguyên Anh]
Trả lờiok mình check fix các chương sau nữa 1 lần luôn rồi.
[Pháo Hôi]
296 lỗi ad ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Pháo Hôi]
286 lỗi ad ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok
[Pháo Hôi]
C88 bị lỗi ad oi
[Pháo Hôi]
Trả lờiC128 cũng cần fix ạ
[Pháo Hôi]
Trả lờiC143 cx lỗi lun, nom có vẻ hay
[Pháo Hôi]
Trả lờiC284 lỗi ad oi