Chương 977: Bị Người Ta Bán Đứng Mà Vẫn Còn Cặm Cụi Đếm Tiền Hộ!
Nghe thấy lời cáo buộc và chỉ trích như vậy, Diệp Linh Lãng tiến lên một bước, đứng trước mặt tất cả mọi người.
“Các vị muốn một lời giải thích, vậy ta sẽ đưa cho các vị một lời giải thích. Các vị chỉ thấy Vô Ưu Thụ biến mất, nhưng lại không hề thấy được, bên trong bí cảnh Vô Ưu Thụ đã xảy ra biến cố đáng sợ như thế nào!”
“Ta tin rằng nhiều tông chủ chắc hẳn đã phát hiện số lượng đệ tử nhà mình trở về có phần giảm bớt rồi chứ? Những cú đánh trong bí cảnh Vô Ưu Thụ sẽ không thực sự gây tử vong, chỉ đưa người đến điểm hồi sinh.”
“Nhưng lần này nó đã xảy ra vấn đề lớn, sau khi bỉ võ kết thúc, linh khí thú cấp mười hai không xuất hiện, ngược lại xuất hiện rất nhiều xúc tu giết người hủy thiên diệt địa. Những cái xúc tu này đã giết chết rất nhiều đồng đạo vô tội, khiến bọn họ bỏ mạng trong đó không thể trở về.”
“Chuyện này, tất cả những đồng đạo thoát chết đều có thể làm chứng, ta tuyệt đối không có một chữ nói dối!”
Diệp Linh Lãng nói xong, các tông chủ và trưởng lão lần lượt quay đầu nhìn đệ tử nhà mình, và nhận được cái gật đầu xác nhận của các đệ tử.
Nhưng sắc mặt ngưng trọng của bọn họ lại không hề giãn ra chút nào, rõ ràng là những lời giải thích như vậy không thể làm bọn họ hài lòng.
“Tất cả những người thoát chết từ bí cảnh Vô Ưu Thụ giống như ta chắc hẳn đều đã thấy, khi chúng ta bị nhốt trong bí cảnh Vô Ưu Thụ đang sụp đổ không thể rời đi, là ai đã cứu chúng ta!”
“Chính là người ở phía sau ta đây! Nếu không có huynh ấy, chúng ta lúc này đã sớm bỏ mạng trong bí cảnh Vô Ưu Thụ rồi, chính huynh ấy đã cứu chúng ta ra khỏi Vô Ưu Thụ!”
“Nếu huynh ấy thực sự muốn hủy diệt núi Vô Ưu, độc chiếm cây Vô Ưu, huynh ấy hà tất phải làm chuyện thừa thãi là thả tất cả chúng ta ra?”
“Tất cả những gì huynh ấy làm, chẳng qua đều là để cứu người thôi! Vô Ưu Thụ là quan trọng, nhưng gần một ngàn thiên tài thế hệ mới của Thượng Tu Tiên Giới, không quan trọng sao?”
“Nếu thực sự vì để bảo tồn cây Vô Ưu này mà để tất cả chúng ta chết ở bên trong, Thượng Tu Tiên Giới sẽ chịu tổn thất như thế nào, các vị tông chủ chắc hẳn rõ hơn ta chứ?”
“Nếu các vị không tin, cứ việc hỏi đệ tử nhà mình, lời ta nói có câu nào làm giả không!”
Diệp Linh Lãng nói xong, trên mặt các tông chủ trưởng lão vẫn lộ ra vẻ do dự.
“Chuyện này ta có thể làm chứng, lời Diệp sư muội nói không sai. Bí cảnh Vô Ưu Thụ xảy ra biến cố lớn, chúng ta suýt chút nữa đã bỏ mạng toàn bộ ở bên trong. Là Diệp sư muội đã dẫn dắt mọi người dùng đủ mọi thủ đoạn để giữ mạng.
Sau đó lại do vị công tử kia ra tay đưa chúng ta rời khỏi bí cảnh Vô Ưu Thụ, chúng ta mới có thể giữ được một mạng, trở về bên cạnh tông môn.”
Kỷ Hạo Không, người do dự nhiều nhất trong bí cảnh Vô Ưu Thụ, lúc này lại trở thành người đầu tiên đứng ra nói giúp Thanh Huyền Tông.
Hắn bước ra xong, Dung Tu Trúc cũng bước ra.
“Kỷ sư huynh nói không sai, tất cả chúng ta đều nợ Diệp sư muội và vị công tử kia một mạng. Vô Ưu Thụ tuy quý giá, nhưng bên trong nó đã sụp đổ, giữ được tính mạng của tất cả mọi người mới là chuyện quan trọng hàng đầu. Ta tin rằng các vị tông chủ cũng không nỡ để đệ tử nhà mình chết hết ở bên trong chứ?”
“Những gì ta muốn nói bọn họ đã nói hết rồi, nợ hai vị một ơn cứu mạng, ta nhất định ghi nhớ.” Tiêu Chính Dương bước ra chắp tay một cái.
Ngay sau đó, Tôn Kim Dao, Thiệu Trường Khôn và Sở Thiên Phàm đều bước ra, lần lượt làm chứng cho Diệp Linh Lãng.
Lúc này, tông chủ Nguyên Võ Tông siết chặt nắm đấm, mặt mày tàn nhẫn lên tiếng.
“Các người đều ra ngoài được, vậy còn đệ tử Nguyên Võ Tông ta đâu? Diệp Linh Lãng cứu được tất cả các người, dựa vào cái gì mà không cứu đệ tử Nguyên Võ Tông ta? Nói nàng ta lương thiện như vậy, thực chất chẳng phải là tâm địa hẹp hòi, thừa cơ trả thù sao?”
Có thể thấy tổn thất to lớn của Nguyên Võ Tông khiến tinh thần lão ta gần như sụp đổ, trong lòng hận ý cuồn cuộn, ngay cả lời nói ra cũng là rít qua kẽ răng.
“Đừng có ngu ngốc nữa! Nàng ta căn bản là đang lợi dụng lừa gạt tất cả các người đó! Còn mở miệng một câu Diệp sư muội, bị người ta bán đứng mà vẫn còn cặm cụi đếm tiền hộ!”
“Ta quả thực không phải cứu thế chủ, năng lực của ta có hạn, ta không cứu được tất cả đệ tử Nguyên Võ Tông của các người. Nhưng đây không phải là lý do để lão ác ý tung tin đồn nhảm hãm hại ta!” Diệp Linh Lãng quát.
“Ta tung tin đồn nhảm, ta hãm hại?” Tông chủ Nguyên Võ Tông cười lớn: “Vậy ta xin hỏi, bí cảnh Vô Ưu Thụ đang yên đang lành tại sao lại xảy ra vấn đề? Là do ai gây ra? Là Thất đại tông môn? Hay là cái Thanh Huyền Tông đột nhiên xuất hiện mang tâm địa bất lương các người?”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều im lặng trong giây lát.
“Đừng có tự biên tự diễn nữa! Chính các người đã động vào cây Vô Ưu này, khiến nó xảy ra biến cố lớn, khiến nó suýt chút nữa hại chết tất cả mọi người ở bên trong! Sau đó các người lại giả vờ giả vịt ra tay cứu người, lừa được những người khác mang ơn các người, biện hộ cho các người!”
“Những cái khác không nói, ta chỉ hỏi tất cả mọi người ở đây, tất cả tông môn, ai có thể có nắm chắc động được vào cây Vô Ưu này? Ngay cả tông chủ Thiên Định Tông thực lực mạnh nhất ở đây, ông có thể khiến Vô Ưu Thụ xảy ra biến cố lớn không?”
Tông chủ Thiên Định Tông mày nhíu chặt.
“Không thể.”
“Đúng vậy, ông không thể, chúng tôi cũng không thể, chỉ có hắn mới có thể! Lúc hắn ở dưới gốc cây Vô Ưu, từng nằm trong đóa hoa linh khí mà tất cả mọi người đều không tìm thấy, hắn ở trên cây Vô Ưu có thể dễ dàng thu Vô Ưu Thụ vào lòng bàn tay!”
“Vậy thì, làm sao hắn có thể không biến Vô Ưu Thụ từ thánh địa tu luyện thành địa ngục trần gian được chứ? Hắn có thể, và cũng chỉ có hắn mới có thể! Cho nên các người vẫn chưa tỉnh ngộ sao?!”
“Tông chủ Nguyên Võ Tông nói rất đúng, ở đây ngoại trừ hắn, không ai động được vào Vô Ưu Thụ.” Tông chủ Thiên Định Tông nói: “Người cứu người là hắn, kẻ hại người chắc chắn cũng là hắn.”
“Thả cái rắm chó nhà ông đi!” Hắc Long bị chọc tức đến mức trực tiếp chửi thề: “Huynh ấy có thể, cho nên chính là huynh ấy đang làm ác? Vậy ông không thể, cho nên ông lương thiện cả đời? Kẻ mạnh hơn ông đều làm ác đa đoan, vậy có cần giết sạch hết không hả? Ông giết nổi không? Đồ đám phế vật các người!”
“Câm miệng! Ngươi suốt một tháng qua ăn nói ngông cuồng, chúng ta không muốn chấp nhặt với ngươi, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, hiện tại trước đại thị phi ngươi lại còn muốn dùng cách này để lấp liếm, chúng ta tuyệt đối sẽ không nhịn nữa!” Tông chủ Xích Viêm Tông giận dữ nói: “Ngươi sẽ sớm phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình!”
Hắc Long còn muốn chửi tiếp, bị Diệp Linh Lãng kéo lại.
“Vậy ta muốn hỏi các vị tông chủ, huynh ấy có cần thiết phải diễn màn kịch này không? Để tất cả mọi người chết ở bên trong chẳng phải tốt hơn sao? Bây giờ thả đệ tử của các vị ra, cuối cùng còn phải quay đầu đối phó với huynh ấy!”
“Bởi vì người của chính các người cũng ở bên trong mà!” Tông chủ Nguyên Võ Tông cười lạnh: “Hắn căn bản không phải vì cứu những người khác, chỉ là để thả các người ra thôi!”
“Ta tổng cộng làm năm cái kết giới, Thanh Huyền Tông chúng ta tất cả mọi người đều ở cùng một kết giới, huynh ấy có thể chỉ thả một cái, không cần thiết phải thả năm cái! Hơn nữa, thực sự muốn hại chết tất cả mọi người, ta lúc đầu sao lại chủ động dẫn dắt mọi người lánh nạn, lại tốn tâm tốn sức làm kết giới cho mọi người?”
“Tất nhiên là để mọi người coi các người là cứu mạng ân nhân rồi! Tất cả mọi người đều mang ơn các người, không liên tưởng được các người mới là kẻ chủ mưu đứng sau, ai còn truy cứu chuyện các người phá hủy núi Vô Ưu độc chiếm cây Vô Ưu nữa?”
Đề xuất Ngọt Sủng: Thiên Kim Bị Vứt Bỏ Của Đám Thiếu Gia Hào Môn Chiếm Hữu
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ