Chương 894: Tiểu Hóa Thần Xếp Hạng Thứ Nhất
Một ngày mới bắt đầu, ánh nắng ban mai rọi xuống núi Vô Ưu, ấm áp dễ chịu.
Khi mặt trời dần lên cao, tông chủ và trưởng lão của các đại tông môn lần lượt đến núi Vô Ưu, bắt đầu một ngày mới quan sát bảng xếp hạng, cũng như các loại đánh cược, tán gẫu, và đấu đá ngầm.
“Ơ? Xếp hạng trên vách đá là thế nào vậy?”
Trong sự tĩnh lặng của buổi sáng, một tiếng kinh hô thu hút nhiều ánh mắt, mọi người nhìn lên bảng xếp hạng, chỉ thấy cái tên xếp thứ nhất dài đến mức chói mắt.
Vì trong một đám tên năm hoặc sáu chữ, xuất hiện một cái tên mười sáu chữ, chen chúc chiếm một mảng lớn vị trí, muốn không thấy cũng khó.
“Thanh Huyền Tông Diệp Linh Lạc nhu nhược đến mức không thể tự chăm sóc?”
“Đó chẳng phải là Diệp Linh Lạc của Thanh Huyền Tông sao? Chính là cô bé cấp Hóa Thần làm loạn ở Vô Ưu Thành hai lần đó chứ gì? Nhu nhược thì nhu nhược, nhưng có cần thiết phải viết ra không? Sao thế? Người ta nhìn thấy chẳng lẽ còn nương tay sao?”
“Đúng thế, viết tên tử tế không được sao? Tại sao phải viết dài như vậy?”
“Nhưng vấn đề là, tại sao không được viết dài như vậy?”
“Nhưng cũng không có ai khác viết như thế mà?”
“Người khác không viết, không có nghĩa là quy định không cho viết, bí cảnh này chẳng phải đã thừa nhận tên của nàng sao?”
Lời này vừa thốt ra, khiến bốn phương tám hướng tập thể im lặng.
“Chỉ là một tiểu Hóa Thần, lại bày đặt hoa hòe hoa sói, đợi nàng bị đánh bật xuống, sẽ không cần thấy cái thứ chướng mắt này nữa.” Tông chủ Nguyên Võ Tông phê phán.
Lúc này, Trảm Nguyệt Tông chủ liền có hứng thú, ông nở một nụ cười lớn.
“E là tông chủ Nguyên Võ Tông còn phải chướng mắt thêm một thời gian nữa, dù sao vị trí của top 100 trên bảng xếp hạng này đều rất nổi bật, muốn đợi nàng bị đánh bật xuống, ít nhất phải đợi nàng rơi xuống sau hạng 100.”
“Nói đùa, nàng có thể ngông cuồng được bao lâu? Với tu vi của nàng, đừng nói là gặp người khác, ngay cả linh khí thú cấp cao một chút nàng cũng đánh không lại, nàng không rạng rỡ được bao lâu đâu.”
Tông chủ Nguyên Võ Tông căn bản không để Diệp Linh Lạc vào mắt, đơn thuần cảm thấy lão già Trảm Nguyệt Tông kia lấy cái này ra để làm hắn khó chịu, chẳng lẽ không phải quá ngu xuẩn sao?
“Cái đó chưa chắc đâu.” Tông chủ Vân Dương Tông cười nói: “Ngươi xem, giá trị linh khí của nàng vẫn đang tăng trưởng đều đặn kìa, trong top 10 bảng xếp hạng, ngoại trừ nàng ra những người khác đều đứng im bất động đấy.”
Vốn dĩ những người khác cũng không quá để ý, dù sao ngày thứ nhất ngày thứ hai yếu tố may mắn chiếm phần lớn, bảng xếp hạng này ít nhất phải qua vài ngày mới chính xác hơn một chút, giữa chừng có người vận may tốt hạ được linh khí thú cấp bậc cao tạm thời dẫn đầu cũng không có gì lạ.
Nhưng tông chủ Vân Dương Tông ham hóng hớt nhất vừa nói câu này, mọi người cũng nhận ra điểm bất thường rồi.
Giá trị linh khí của Diệp Linh Lạc thật sự là luôn tăng trưởng, hơn nữa là tăng trưởng với tốc độ đều đặn!
Những người khác sẽ nhảy vọt một cái vào một khoảnh khắc nào đó, tăng thêm rất nhiều giá trị linh khí và thứ hạng sẽ đổi lên phía trước.
Vì mọi người chỉ khi giết linh khí thú mới tăng trưởng lượng lớn giá trị linh khí, trong quá trình chiến đấu hoặc tìm kiếm là sẽ không động đậy.
Kiểu này mới là hiện tượng bình thường, nhưng cái của Diệp Linh Lạc kia là cái quái gì?
Chỉ có một mình nàng giá trị linh khí lại tăng trưởng đều đặn, hơn nữa là thật sự chưa từng dừng lại!
Trong quá trình này, có một đệ tử Thiên Định Tông xếp ngoài top 10 xông lên vị trí thứ nhất, nhưng bỗng nhiên xông lên xong, giá trị linh khí liền không đổi nữa, sau khoảng nửa khắc đồng hồ, hắn lại bị Diệp Linh Lạc vượt qua.
“Chuyện này là sao? Nàng đây là luôn luôn chiến đấu?” Lần này ngay cả tông chủ của Bích Tâm Tông cũng không bình tĩnh nổi.
“Làm sao có thể? Cho dù nàng không ngừng chiến đấu, giết linh khí thú cũng cần thời gian, trừ phi nàng có ba đầu sáu tay.” Tông chủ Xích Viêm Tông nhíu mày nói: “Nàng chắc không phải dùng thủ đoạn hèn hạ gì chứ?”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mấy vị tông chủ khác cũng đều không tốt lên được.
Chỉ có tông chủ Vân Dương Tông cười lớn nói: “Thế thì cũng quá đề cao nàng rồi. Các ngươi cứ mở miệng là một tiểu Hóa Thần, nếu tiểu Hóa Thần đều có thể dùng thủ đoạn trong thứ mà liệt tổ liệt tông để lại, thì chẳng phải nực cười sao?”
Nghe thấy lời này sắc mặt mọi người dịu đi một chút, nói đúng lắm.
Thứ mà liệt tổ liệt tông để lại đã mấy nghìn gần vạn năm rồi, bao nhiêu đệ tử vào thử thách cũng chưa từng xảy ra sai sót gì.
Chỉ là một tiểu Hóa Thần, có thể tạo ra sóng gió gì chứ.
“Cũng không cần quá mức chú ý, vị trí của Hóa Thần Kỳ đại khái chính là xung quanh điểm hồi sinh, linh khí thú cấp thấp giết nhanh cũng không có gì lạ. Linh khí thú cấp thấp không tính là rất nhiều, nàng chắc sắp đến giới hạn rồi.” Tông chủ Thiên Định Tông nói.
Hắn vừa nói thế, mọi người đồng tình gật đầu.
Nói thì nói thế thôi, sẽ không có ai coi là thật, dù sao trong một tháng này họ phải mở vô số lời nói đùa, đây chẳng qua là một trong số đó.
Nếu không liên quan đến thân truyền đệ tử nhà mình, họ đều sẽ không quá để ý.
Dù sao nhìn từ những năm trước, cho dù giữa chừng có hắc mã giết ra, cuối cùng chiếm lĩnh đỉnh cao cũng đều là đệ tử bảy đại tông môn, nói chính xác là thân truyền của bảy đại tông môn.
Trong bí cảnh trên cây Vô Ưu, Diệp Linh Lạc vẫn đang vét, nhưng nàng có dự cảm, thời gian để nàng vét không còn nhiều nữa.
Vì tiếp theo sẽ có ngày càng nhiều người bị đưa về điểm hồi sinh, họ từ điểm hồi sinh ra ngoài sẽ lại đi về phía nơi cấp bậc cao.
Như vậy họ sẽ phát hiện nàng đang nhặt rác sau lưng họ, hơn nữa nhặt đến mức đầy túi, âm thầm kiếm được bộn tiền.
Thế là, vào buổi trưa ngày thứ hai, sau khi nghe thấy động tĩnh từ xa truyền đến, nàng nhanh chóng tiêu diệt con linh khí thú cấp ba trước mắt, triệu hồi các linh sủng của mình về.
Quả nhiên, khi Béo Đầu về là ngồi trên người Chiêu Tài.
Nó muốn tu vi không tu vi, muốn thực lực không thực lực, cậy chút dũng khí bắt nạt xong linh khí thú cấp một, để không bị ăn đòn liền lập tức đi ôm đùi lớn.
Diệp Linh Lạc vừa đưa chúng toàn bộ về lại không gian của mình, lúc này, phía sau truyền đến một tiếng quát hỏi: “Kẻ nào?”
Nghe thấy tiếng nàng đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy đệ tử Hợp Thể Kỳ xuất hiện ở phía sau nàng.
Hắn mặc môn phái phục, Diệp Linh Lạc thấy trên cổ áo hắn có vân lửa, chắc là đệ tử của Xích Viêm Tông.
Người đã đến Hợp Thể, không biết có phải là thân truyền của Xích Viêm Tông không.
Nhưng vấn đề là, một đại lão như vậy tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở phía sau nàng?
Hắn chẳng phải nên ở ngày đầu tiên liền không não xông về phía trước sao? Chẳng lẽ ngày đầu tiên liền bị người ta giết đưa về điểm hồi sinh?
Cái đầu nhỏ đầy dấu hỏi của Diệp Linh Lạc lúc này đang nhanh chóng xoay chuyển nghĩ đối sách.
Nàng trước khi đến đã nhờ chưởng quỹ Kim Đồng phổ cập kiến thức cho mình.
Chưởng quỹ nói rồi, trong bảy đại tông môn thực lực mạnh nhất là Thiên Định Tông, vì thực lực mạnh nên họ khá kiêu ngạo, ỷ mạnh hiếp yếu, tiểu nhân âm hiểm họ đều không thèm làm.
Nhưng cũng vì kiêu ngạo nên họ không dễ chung sống, trong mắt họ ngoại trừ người nhà mình, những người khác đều là rác rưởi.
Gặp đệ tử Thiên Định Tông, cứ coi họ là không khí là được, không thể trông mong họ ban phát lòng tốt.
Dưới Thiên Định Tông, thực lực của Vân Dương Tông và Xích Viêm Tông là mạnh nhất, mà Vân Dương Tông và Xích Viêm Tông lại là hai thái cực.
Vân Dương Tông cả tông môn trông có vẻ tiên phong đạo cốt, ngay cả tông chủ cũng rất từ bi, nói nhiều lại ham cười, tôn thờ dĩ hòa vi quý.
Đề xuất Hiện Đại: Quan Âm Tống Tử
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ