Chương 889: Ngươi Không Buông Tay, Ta Sẽ Ra Tay
Mà lúc này, bầu trời đã tối đen như mực, ngay cả gió cũng đang nỉ non như đang khóc lóc chất vấn hắn tại sao lại bỏ rơi họ?
“Giả! Tất cả đều là giả! Họ đã chết rồi!”
Hắn điên cuồng hét lớn, cả người run rẩy muốn chạy trốn, nhưng chạy thế nào trước mặt vẫn là ba ngôi mộ này.
Hắn mồ hôi đầm đìa, cả người run rẩy, ngay lúc hắn hoảng sợ tột độ, trong mộ xuất hiện một bàn tay, bàn tay đẫm máu đang cào bới bùn đất trên mộ, liều mạng bới mình ra khỏi đó.
Rất nhanh, một người từ trong một ngôi mộ bò ra, đồng thời người trong hai ngôi mộ bên cạnh cũng bò ra.
Họ khom người, trên người vẫn đang chảy máu, lảo đảo đi về phía hắn.
“Làm gì thế? Rốt cuộc là ai đang giở trò? Cút ra đây cho ta!”
Hắn sợ hãi hét lớn, ngay lập tức rút kiếm ra, chém về phía một cái xác.
Tuy nhiên, ngay khi hắn chém xuống, vị sư đệ đã mất của hắn giơ tay lên, dễ dàng đỡ lấy nhát kiếm này, và giơ tay đánh một chưởng thật mạnh vào ngực hắn.
Bị đánh bay ra ngoài, hắn ngã trọng thương trên đất, phun ra một ngụm máu.
Xong rồi, xong đời rồi.
Lúc này trong lòng hắn chỉ còn lại ba chữ, xong đời rồi.
Quả nhiên xong đời thật, vì sau khi hắn bị đánh bay, ba người họ đều đi về phía hắn, nhìn tư thế đó không chỉ muốn hắn chết, mà còn muốn hắn chết không toàn thây!
“Không, đừng mà! Đừng giết ta! Có giết thì đi mà giết Lục Bạch Vi và Diệp Linh Lạc ấy, là họ giết các người mà!”
Hắn sợ hãi gào rách cả họng, nhưng ba vị sư đệ trước mặt vẫn đi về phía hắn, hắn sợ đến mức vừa khóc vừa kêu, cả người gần như phát điên.
“Đến nước này rồi, ngươi vẫn chưa biết lỗi sao?”
Thấy họ sắp đến trước mặt mình, hắn vội vàng lật người quỳ xuống điên cuồng dập đầu.
“Biết lỗi! Con biết lỗi rồi, con thật sự sai rồi! Là con thấy Lục Bạch Vi bên cạnh không có ai, lại biết thân phận nàng quý giá mà tu vi cực thấp, nên mới nảy sinh lòng tham muốn khống chế nàng trong tay để đến Trảm Nguyệt Tông đổi lấy Vô Ưu Quả.
Là con xúi giục các người ra tay với nàng, là con dùng thủ đoạn hèn hạ gieo Nhục Độc Thứ vào cơ thể nàng, là con vào giây phút đầu tiên khi mọi chuyện mất kiểm soát đã muốn giết nàng diệt khẩu, cũng là con sau khi phát hiện họ phản kích đã bỏ rơi các người mà đi.
Con tội đại ác cực, con thập ác bất tuân, con không biết xấu hổ, con đáng chết. Con cầu xin các người, con thật sự biết lỗi rồi, cho con một cơ hội, cho con một con đường sống đi!”
“Được, vậy thì cho ngươi một con đường sống.”
Tên đệ tử Nguyên Võ Tông đó vẫn đang liều chết dập đầu, gần như dập nát cả đầu, kết quả bỗng nhiên nghe thấy câu này, hắn còn ngẩn người một chút.
Giây tiếp theo, hắn đột ngột ngẩng đầu lên, phát hiện trước mắt sớm đã không còn ngôi mộ nào, cũng không còn máu me gì nữa.
Hắn vẫn đang ở trong con hẻm nhỏ trước cửa trạm dừng Thiên Lăng Phủ, mà lúc này người đứng trước mặt hắn không phải ai khác, chính là Diệp Linh Lạc và Lục Bạch Vi.
Lúc này, Diệp Linh Lạc đang vuốt ve con Huyễn Yêu nhỏ trong lòng, còn Lục Bạch Vi đang nhìn hắn với vẻ mặt “từ bi”.
Không, không chỉ có họ, còn có rất nhiều người.
Hắn thấy tông chủ thân truyền của Trảm Nguyệt Tông là Sở Thiên Phàm và vài đệ tử Trảm Nguyệt Tông, còn thấy sau lưng Ngu Hồng Lân dẫn theo vài đệ tử Thanh Huyền Tông.
Chỉ với thực lực của những người này, bất kỳ ai cũng có thể đánh chết hắn.
Hắn chết chắc rồi, hắn thật sự chết chắc rồi...
Chờ đã!
Lục Bạch Vi vừa nói tha cho hắn một con đường sống?
“Ngươi vừa nói tha cho ta?”
“Mạng của ngươi ấy à, ta để lại cho ngươi, nhưng ngươi trước đây đối xử với ta như vậy, ta phế tu vi của ngươi, không quá đáng chứ?”
Tên đệ tử Nguyên Võ Tông đó trợn tròn mắt, ở Thượng Tu Tiên Giới này, phế đi tu vi thì có khác gì giết hắn đâu?
“Không... không được!”
“Vậy thì chết đi.”
Sở Thiên Phàm ở bên cạnh đã nhịn rất lâu rồi, hắn sớm đã muốn ra tay, không biết để lại cái mạng chó này của hắn làm gì.
“Không không không, thà... thà rằng... phế tu vi của con đi.” Tên đệ tử Nguyên Võ Tông khóc lóc nói.
Sở Thiên Phàm nhíu chặt lông mày, mất kiên nhẫn ra tay với hắn.
Loại tiểu nhân này đến chút cốt khí cũng không có, vậy mà những việc làm ra lại là những thứ độc ác âm ám nhất, xử lý xong còn thấy bẩn tay.
“A...”
Diệp Linh Lạc bước ra khỏi con hẻm nhỏ, đưa một cái hộp cho Sở Thiên Phàm.
“Trong này chính là tất cả chứng cứ liên quan đến chuyện này. Ngũ sư tỷ của ta tuy là người của Thanh Huyền Tông, nhưng tỷ ấy cũng là huyết thân của tông chủ và trưởng lão Trảm Nguyệt Tông, chuyện này cũng nên do họ xử lý.”
Sở Thiên Phàm nhận lấy cái hộp trong tay Diệp Linh Lạc.
“Ta hiểu ý ngươi, chuyện này Nguyên Võ Tông phải chịu trách nhiệm, ta sẽ xử lý tốt.”
Diệp Linh Lạc giao hộp xong liền quay người bỏ đi, nàng vừa đi, Lục Bạch Vi liền đi theo.
Lục Bạch Vi vừa đi, Sở Thiên Phàm vội vàng đưa tay ra tóm người.
“Ngươi đừng chạy, xảy ra chuyện lớn thế này, ngươi không cần về giải trình một chút sao?”
“Ngươi chẳng phải đều thấy rồi sao? Lưu Ảnh Thạch cũng ghi lại hết rồi, ngươi đi giải trình là được rồi, ta phải đi theo Tiểu sư muội ta!”
“Ngươi dám!”
“Tại sao không dám?” Phía trước Ngu Hồng Lân dừng bước quay đầu: “Ngươi định ra tay với Ngũ sư muội ta trước mặt ta sao?”
Sở Thiên Phàm nheo mắt lại, nắm tay Lục Bạch Vi càng chặt hơn một chút.
“Đúng thế! Ta là người có Đại sư tỷ đấy, ngươi dám đe dọa ta, ta gọi Đại sư tỷ ta đánh ngươi đấy! Đại sư tỷ ta không giống Lão Tổ Tông nhà ta, sẽ không nghe ngươi khéo mồm khéo miệng, làm đồng khỏa với ngươi đâu!”
“Ngu cô nương, chúng ta không phải kẻ thù, nhưng chuyện này liên quan đến Vi Vi, hợp tình hợp lý...”
“Ta không nói chuyện tình lý với ngươi, muội ấy là sư muội của ta, muội ấy không đồng ý thì ngươi phải buông tay, ngươi không buông tay ta sẽ ra tay, đơn giản thế thôi.”
Lục Bạch Vi và Diệp Linh Lạc hai người nhìn nhau một cái, Đại sư tỷ bá khí quá!
“Nghe thấy chưa? BUÔNG! TAY!” Lục Bạch Vi đắc ý vô cùng.
Sở Thiên Phàm sắp bị cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí này của nàng làm cho tức chết.
Là nàng gọi mình đến, giờ dùng xong liền bỏ, chuyện về giải trình còn ném cho mình, nàng có lương tâm không thế?
“ĐẠI! SƯ! TỶ!”
Lục Bạch Vi vừa hét xong, Sở Thiên Phàm liền buông tay Lục Bạch Vi ra.
Tuy không tính là người mình, nhưng cũng không phải kẻ thù gì, đại chiến một trận là không cần thiết.
Thôi vậy, hắn nhường nàng là được.
“Đại sư tỷ, tỷ xem hắn buông tay rồi!”
“Ừ, thấy rồi.”
“Nhát gan thế này, mười phần thì tám chín phần đánh không lại tỷ đâu. Đến lúc ở bí cảnh trên cây Vô Ưu, nếu tỷ gặp hắn, không cần nể mặt muội đâu, trực tiếp đánh gục rồi tiễn đi luôn.” Lục Bạch Vi ôm cánh tay Ngu Hồng Lân nói.
“Được.”
Mọi người Thanh Huyền Tông quay người bỏ đi, để lại Sở Thiên Phàm đứng tại chỗ, càng nghĩ càng tức, tức đến mức gần như muốn nổ tung tại chỗ.
Nàng nói cái gì? Hắn nhát gan? Hắn đánh không lại Đại sư tỷ nàng?!
Đợi đấy! Trên cây Vô Ưu, đều đợi đấy cho hắn!
Thời gian một tháng thấm thoát trôi qua, việc tranh đoạt Vô Ưu Quả đã kết thúc, sau hai ba ngày chuẩn bị, bí cảnh trên cây Vô Ưu chính thức mở ra.
Ngày hôm đó, trên núi Vô Ưu náo nhiệt vô cùng, khiến người ta mở mang tầm mắt.
Đề xuất Hiện Đại: Thiên Kim Đích Thực - Cô Ấy Là Đại Lão Toàn Năng
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ