Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 848: Muốn Ngủ Thì Ngủ, Không Chút Phiền Não

Chương 847: Muốn Ngủ Thì Ngủ, Không Chút Phiền Não

Nghe thấy lời này, đầu óc Diệp Linh Lãng đứng hình mất một giây.

Nàng vạn lần không ngờ, cái máy gian lận to đùng như vậy ở ngay bên cạnh, vậy mà nàng lại hoàn toàn không ké được chút lợi lộc nào!

Cảm giác đó giống như là, lúc đi thi, trên bàn thi có viết đáp án của câu hỏi đó, vậy mà nàng mãi đến khi nộp bài rồi mới phát giác ra!

Lỗ vốn to! Nếu không nàng bảo đảm mình có thể gây ra chuyện lớn hơn nữa!

Tích trữ mười quả Vô Ưu thì tính là gì?

Nàng phải đứng ở nơi tỏa sáng nhất, dõng dạc tuyên bố với tất cả mọi người rằng, cái cây Vô Ưu đó là của nhà nàng, ai đến cũng phải nộp phí bảo kê!

“Không đúng nha, cây Vô Ưu đó là do huynh trồng, vậy tại sao huynh không nói sớm?”

“Ta sau khi vào trong tìm thấy những manh mối liên quan đến mình mới biết được.”

“Vậy huynh đã có thể chọn mình đi đâu nằm, tại sao không trực tiếp đến tìm ta chứ?”

“Ta sợ ảnh hưởng đến sự phát huy của nàng mà, dù sao ta không có linh lực, không thể đánh nhau, lại thường xuyên buồn ngủ, tóm lại chỉ có thể là gánh nặng của nàng thôi.”

“Nhưng cây Vô Ưu đó là của huynh mà.”

“Con cái lớn rồi, tâm tính hoang dã, quản không nổi nữa.”

“Vậy huynh không sợ cuối cùng ta không tìm thấy huynh sao?”

“Chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ gặp nhau trên nóc nhà này thôi.”

“Vậy huynh không sợ ta bị người ta đánh chết rồi sao?”

Dạ Thanh Huyền im lặng một giây.

“Hay là, nàng nghĩ kỹ rồi hãy hỏi?”

...

Sao câu nào hắn nói cũng lý lẽ hùng hồn thế nhỉ?

“Ta không quan tâm! Ta chăm sóc huynh bao nhiêu lần như vậy, huynh có "hack" mà không cho ta dùng! Ta không phục!”

“Cũng không phải hoàn toàn không cho nàng dùng, chẳng phải đã để nàng rơi xuống nơi có Thổ Linh sao?”

Diệp Linh Lãng sững sờ.

“Ta rơi xuống đó, là do huynh nhúng tay vào?”

“Ừm, dù sao ta cũng chỉ có bấy nhiêu tác dụng thôi.”

...

Diệp Linh Lãng nghe xong nội tâm vô cùng phức tạp.

Nói hắn lợi hại đi, hắn cũng chỉ có bấy nhiêu tác dụng, còn lại chỉ có thể làm gánh nặng.

Nói hắn không lợi hại đi, hắn có thể khống chế điểm rơi của người khác, đây là chuyện có thể lấy mạng người ta nha.

“Vậy huynh có từng nghĩ đến việc tìm cách khôi phục trí nhớ của mình không? Huynh dường như, từng vô sở bất năng (làm được mọi việc).”

Diệp Linh Lãng kể từ khi biết Dạ Thanh Huyền quá khứ có nhiều bản lĩnh lớn như vậy, nàng đã nghĩ đến vấn đề này rồi, cho đến hôm nay mới nhịn không được hỏi ra miệng.

Dù sao bất kỳ một năng lực nào của hắn đặt lên người bình thường, cũng đủ để người đó leo lên đỉnh phong, lưu danh sử sách rồi.

Vậy mà năng lực của hắn không chỉ có một loại, nhiều đến mức khiến người ta tê da đầu.

Một người vốn dĩ đã không bình thường như vậy, sao có thể không muốn khôi phục năng lực của mình, tìm lại quá khứ của mình chứ?

Nhưng trên người Dạ Thanh Huyền nàng thực sự không thấy một chút nôn nóng nào.

Chỉ thấy Dạ Thanh Huyền khẽ cười một tiếng, trên mặt không có quá nhiều cảm xúc thăng trầm.

“Ta nếu thực sự vô sở bất năng, sao lại rơi vào cảnh ngộ ngày hôm nay?”

“Vậy huynh không muốn biết quá khứ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Không muốn lắm.”

“Tại sao?”

“Ta bây giờ thấy khá vui mà. Có người bảo vệ, có người nuôi nấng, có người bầu bạn, muốn ngủ thì ngủ, không chút phiền não.”

...

Diệp Linh Lãng sao càng nghe càng thấy mình giống một kẻ đổ vỏ (oan gia)?

“Nhưng nếu như, kiếp trước huynh có tử thù (kẻ thù không đội trời chung) nào đó thì sao?”

“Nếu có tử thù, hắn chắc chắn sẽ đến tìm ta thôi.”

“Nhưng huynh chẳng khôi phục được chút nào, hắn đến tìm huynh, huynh chẳng phải xong đời rồi sao?”

“Cho nên, nàng phải chăm chỉ tu luyện, an toàn nửa đời sau của ta trông cậy cả vào nàng đấy.”

...

Hắn vậy mà lại "nằm thẳng" một cách an tâm như thế!

Diệp Linh Lãng đại nộ.

“Dù sao nếu nàng mà không quản ta nữa, sau này có lẽ sẽ không có ai mở "hack" cho nàng đâu.”

!!!

Hắn nói nghe có lý quá đi mất!

Hắn mặc dù không thể đánh không thể gánh, nhưng hắn có thể mở "hack" nha!

Diệp Linh Lãng đại hỷ!

Dạ Thanh Huyền thấy tốc độ lật mặt còn nhanh hơn lật sách này của nàng, không khỏi khẽ cười lên.

Tiếng cười theo gió, tan vào màn đêm Vô Ưu Thành này.

Ngốc nghếch thật, dễ dỗ dành quá đi.

Ngay khi Diệp Linh Lãng còn đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi mang theo "hack" bên mình, Dạ Thanh Huyền chỉ chỉ xuống dưới.

“Sư huynh sư tỷ nhà nàng đã nhìn nàng bao nhiêu lần rồi, có định cân nhắc đi xuống không?”

Diệp Linh Lãng nhìn xuống dưới một cái, quả thực thấy các sư huynh sư tỷ đang đợi nàng bên dưới.

“Vậy chúng ta xuống thôi.”

Dạ Thanh Huyền đưa tay về phía Diệp Linh Lãng, tư thế tùy ý đó y hệt như lúc đưa hắn ra khỏi đóa linh hoa vậy.

Diệp Linh Lãng nắm lấy tay hắn, dắt theo cái "hack" trói gà không chặt này của nàng, đi xuống sân.

Vừa tiếp đất, Dạ Thanh Huyền liền buông tay nàng ra.

“Ta về ngủ đây.”

Diệp Linh Lãng vội vàng dùng sức nắm chặt, không cho hắn đi.

“Với tư cách là một cái "hack", huynh nên lúc nào cũng ở bên cạnh ta, nếu không huynh vạn nhất bị kẻ thù tìm thấy giết chết, ta chẳng phải tổn thất nặng nề sao?”

Dạ Thanh Huyền buồn cười nhìn nàng.

Ngốc nghếch thật, nhưng thù dai.

“Vậy thì vất vả cho nàng lúc nào cũng phải bảo vệ ta rồi.”

“Biết ta vất vả là tốt rồi.”

Diệp Linh Lãng dắt Dạ Thanh Huyền đi về phía các sư huynh sư tỷ.

Ngoài bọn họ ra, còn có các đệ tử của Vô Ngân Uyên, lúc này trong sân náo nhiệt bởi tiếng thảo luận của bọn họ.

Thấy Diệp Linh Lãng đi tới, Uông Hồng Lạn liếc nhìn bàn tay nàng đang dắt Dạ Thanh Huyền.

Trong lòng thầm niệm hai tiếng, dắt một con linh sủng, vấn đề không lớn, đừng nghĩ nhiều.

“Tiểu sư muội, muội đến đúng lúc lắm, tỷ có chuyện muốn nói.”

Uông Hồng Lạn nói xong liền nhường một chiếc ghế dài cho nàng ngồi, Diệp Linh Lãng thuận thế ngồi xuống, Dạ Thanh Huyền liền ngồi cùng nàng trên một chiếc ghế.

Uông Hồng Lạn còn gọi tất cả những người đang ở trong sân lại, mọi người ngồi quây quần lại một chỗ.

“Tỷ và anh rể các đệ sẽ rời khỏi Vô Ưu Thành, đi ra ngoài vài ngày, các đệ ở Vô Ưu Thành cho tốt, gặp chuyện đừng có bốc đồng, đợi tỷ về.”

“Đại sư tỷ, tỷ định đi đâu?”

“Tu luyện nửa năm dưới gốc cây Vô Ưu, cuối cùng lại được tắm một trận mưa linh khí, mưa linh khí tỷ thu thập được không ít, anh rể các đệ tích trữ được bao nhiêu cũng đưa hết cho tỷ rồi, tỷ muốn đi xung kích Hợp Thể Kỳ.”

Nghe thấy lời này, mọi người đều không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Ngay cả Diệp Linh Lãng cũng phải kinh thán.

Tốc độ tu luyện của đại sư tỷ cũng quá nhanh rồi!

Chẳng trách năm đó vị sư phụ rẻ tiền kia không áp chế nổi tỷ ấy, đành phải đưa tỷ ấy đến thượng tu chân giới, để tránh tỷ ấy phá hoại kế hoạch của mình.

“Đợi tỷ lên được Hợp Thể, Thanh Huyền Tông ta trong những cuộc va chạm sắp tới với kẻ khác sẽ có thêm một phần tự tin.” Uông Hồng Lạn nói: “Đừng coi thường khoảng thời gian sau khi bí cảnh dưới gốc cây Vô Ưu kết thúc này, đây là khoảng thời gian bất ổn nhất đấy.”

“Đại sư tỷ, tỷ định đi đâu để xung kích Hợp Thể Kỳ vậy?”

“Đi Đại Dục Cốc.”

“Tại sao phải đi nơi đó? Trong Vô Ưu Thành này không có phòng tu luyện sao?”

“Trong Vô Ưu Thành đương nhiên có phòng tu luyện nha, và cũng có phòng tránh lôi chuyên dụng để đột phá, nhưng tỷ không thể đi. Đến Hóa Thần Kỳ trở lên, mỗi lần đột phá đại cảnh giới đều sẽ có lôi kiếp tồn tại.

Tu luyện vốn là nghịch thiên mà hành, lúc đột phá thiên đạo sẽ dẫn xuống lôi kiếp, vượt qua được mới có thể tu thành chính quả. Mặc dù tự mình gồng gánh sẽ rất nguy hiểm, nhưng thực sự trải qua một lần này sẽ được lợi vô cùng.

Nếu vì cầu bình an mà dựa vào phòng tránh lôi để tiêu giảm phần lớn sức mạnh lôi kiếp để vượt qua kiếp này, dù có đột phá, cũng chẳng qua là tu vi lên một bậc thang mà thôi, bản thân người không trải qua hoàn toàn thử thách của thiên đạo mà vượt qua được, sau này cũng không đi xa được đâu.”

Đề xuất Cổ Đại: Nhìn Thấu Chiêu Trò Quyến Rũ Của Anh Ta
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện