Chương 837: Hắn Còn Tiện Dụng Hơn Cả Béo Đầu
“Cho nên, những gì ngươi nói với chúng ta trước đây đều là lừa dối, mục đích là để lợi dụng chúng ta báo thù riêng cho ngươi?” Lý Minh Sơn tức giận quay đầu chất vấn Cao Văn Văn.
Cao Văn Văn toàn thân run rẩy như cầy sấy, nàng điên cuồng lắc đầu, rồi lại lắc đầu.
“Ta...”
Nhưng rõ ràng, Lý Minh Sơn không muốn nàng giải thích cho mình, cho nên ngay khoảnh khắc nàng mở miệng, hắn đã ném cho Cao Văn Văn một ánh mắt hung ác.
Cao Văn Văn biết Nguyên Võ Tông hiện giờ đang tiến thoái lưỡng nan, bọn họ không muốn đánh với Diệp Linh Lãng nữa, bọn họ cần một cái thang để xuống mà không mất mặt.
Mà hiện giờ, chỉ có nàng gánh hết mọi tội lỗi mới có thể cho Nguyên Võ Tông một lý do để không đánh, một cái thang để rút lui.
Nàng không muốn đổ vỏ, nhưng cái vỏ này nàng không gánh không được, cho nên những lời giải thích phía sau, nàng một câu cũng không thể nói.
“Tốt, tốt lắm! Hóa ra ngươi đang ở đây ly gián!”
Lý Minh Sơn nheo mắt, giơ tay tát một cái về phía Cao Văn Văn.
Cao Văn Văn không ngờ hắn lại ác như vậy, ngay khoảnh khắc nhận ra đã đi né tránh, nhưng đối phương là một Hợp Thể Kỳ lại còn là thân truyền của tông chủ, mà mình chỉ là một Luyện Hư Kỳ học nghệ không tinh, căn bản không thể hoàn toàn né được.
“Ầm” một tiếng nổ, linh lực mạnh mẽ của Lý Minh Sơn nổ tung trước ngực nàng, máu tươi bắn tung tóe, cơn đau dữ dội lập tức lan khắp toàn thân, nàng trực tiếp bị hất văng sang một bên, đập mạnh vào thân cây phía sau rồi lăn xuống.
“Phụt...”
Cao Văn Văn phun ra một ngụm máu lớn, phản ứng đầu tiên chính là cầu xin tha thứ, nàng không muốn chết, nàng không thể chết.
Đúng, cầu xin tha thứ, dập đầu, ra sức dập đầu.
“Ta sai rồi, ta thực sự biết sai rồi! Cầu xin các người đừng giết ta, ta không bao giờ dám nói bậy nữa.”
“Đồ khốn kiếp!”
Lý Minh Sơn tức giận giơ lòng bàn tay lên với nàng, nhưng cuối cùng không đánh xuống, hắn chỉ cần một cái thang, cũng không phải thực sự muốn giết nàng.
Nàng dù sao cũng là vị hôn thê của Triệu Vĩnh Phàm, mặt mũi này vẫn phải nể.
“Coi như ngươi vận khí tốt, ta không giết phụ nữ, tự mình cút đi!”
“Ta cút! Ta cút!”
Cao Văn Văn thở phào nhẹ nhõm, lồm cồm bò dậy từ dưới đất, lảo đảo chạy đi.
Nàng vừa đi, Lý Minh Sơn đã có cái thang, hắn quay sang đệ tử Nguyên Võ Tông nói: “Hiểu lầm thôi, đều dừng tay, chúng ta đi!”
Đệ tử Nguyên Võ Tông cũng sớm đã không muốn đánh nữa, Hợp Thể Kỳ thì còn đỡ, bọn họ hơi chiếm được chút ưu thế, nhưng Luyện Hư Kỳ thì thực sự thê thảm, đặc biệt là những kẻ bị Cố Lâm Uyên đấm, gần như là ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có.
Thật không biết tại sao hắn lại có thể mạnh như vậy, rõ ràng chỉ là một Luyện Hư, vậy mà đánh ra hiệu ứng của Hợp Thể.
Vô lý, ai thấy mà không nói một câu vô lý.
Thế là, khi Lý Minh Sơn hô dừng tay rút lui, những người khác không chút do dự mà rút lui theo.
“Đại sư tỷ, bọn họ chạy rồi kìa.”
“Đúng vậy, lủi thủi chạy rồi, lúc đến kiêu ngạo bao nhiêu, lúc đi thảm hại bấy nhiêu, Nguyên Võ Tông thực sự quá mất mặt.”
Uông Hồng Lạn cố ý phóng đại âm thanh, mặc dù đánh người không thắng nhưng mắng người thì không thể thua.
“Sau này gặp Thanh Huyền Tông ta, nhớ đi đường vòng nha, đệ tử Nguyên Võ Tông nào không đi đường vòng, gặp đứa nào đánh đứa đó, đều đừng nương tay nghe chưa?”
“Nghe rồi ạ!”
Thấy lời kêu gọi của mình được các sư đệ sư muội phía sau phối hợp như vậy, Uông Hồng Lạn tự mình cũng không nhịn được cười.
“Đại sư tỷ, tỷ thực sự rất mạnh, mang theo anh rể hai đối hai với Hợp Thể Kỳ hoàn toàn không ngán!” Diệp Linh Lãng ghé sát lại nói.
“Muội cũng rất mạnh mà, lấy Hóa Thần đánh Luyện Hư, đánh cho đối phương phải gãi đầu.”
“Còn có tỷ nữa, còn có tỷ nữa, đại sư tỷ tỷ mau khen tỷ đi.”
Lục Bạch Vi từ phía bên kia của Uông Hồng Lạn ló đầu ra, đứng hai bên trái phải của tỷ ấy cùng với Diệp Linh Lãng.
“Khen muội, tỷ quả thực không ngờ, hào quang gia trì của muội bây giờ lại lợi hại như vậy. Tỷ nhớ lần cuối cùng gặp muội năm đó, muội vẫn còn là một Trúc Cơ nhỏ bé, học một môn công pháp không ai học, ngày nào cũng tự hoài nghi bản thân.”
Được Uông Hồng Lạn khen, Lục Bạch Vi ngẩng cao đầu đắc ý vô cùng.
Uông Hồng Lạn quay đầu nhìn các sư đệ sư muội nhà mình, trong lòng không khỏi cảm khái muôn vàn.
“Chúng ta cuối cùng cũng hội ngộ rồi, không ngờ chớp mắt một cái, các đệ đều đã lớn rồi, thật tốt.”
“Muội cũng không ngờ, chúng ta sẽ hội ngộ dưới gốc cây Vô Ưu.”
“Nhắc mới nhớ, dường như còn thiếu mấy người?”
“Đại sư huynh và nhị sư huynh cùng ngũ sư huynh không biết đi đâu rồi, nhị sư tỷ, tam sư tỷ và tứ sư tỷ cũng không có ở đây.”
“Không sao, thượng tu chân giới rất lớn, nhưng chỉ cần đứng ở vị trí đủ cao, nó cũng không phải là không có biên giới, sớm muộn gì cũng có một ngày, tất cả chúng ta sẽ tụ họp lại với nhau, lúc đó, chúng ta chắc chắn sẽ vô địch thiên hạ.”
“Đúng! Chúng ta chắc chắn sẽ vô địch thiên hạ!”
Các sư huynh muội Thanh Huyền Tông hội ngộ dưới gốc cây Vô Ưu này, tâm trạng mọi người nhất thời tốt vô cùng, tụ tập lại một chỗ liền líu lo nói không ngừng.
Mặc dù còn mấy sư huynh sư tỷ chưa hội ngộ, nhưng Diệp Linh Lãng tin rằng, không bao lâu nữa, nàng sẽ tìm lại từng người một trong số bọn họ.
“Đúng rồi, đại sư tỷ, tứ sư huynh, hai người có thấy Đại Diệp Tử không?”
Ngoài đồng môn ra, Diệp Linh Lãng lo lắng nhất chính là Đại Diệp Tử.
Nhưng suốt nửa năm qua, nàng đã đi khắp cả cây Vô Ưu, từ trung tâm đến rìa, bây giờ lại từ rìa quay lại trung tâm, nhưng đi thế nào, tìm thế nào cũng không thấy.
Mặc dù nàng cảm thấy hắn chắc chắn sẽ không sao, nhưng người cứ tìm không thấy cũng không phải là cách.
Chỉ thấy Uông Hồng Lạn lắc đầu.
“Chưa từng thấy, tỷ đi suốt chặng đường này, hễ là người có quen biết sơ sơ đều hỏi qua, hỏi tung tích của muội, hỏi tung tích của các đệ tử Vô Ngân Uyên, tỷ ít nhiều đều nghe được một số tin tức của các đệ từ người khác, nhưng Đại Diệp Tử của muội, thực sự chưa nghe bất cứ ai nhắc đến.”
Thấy vậy, Nhan Cảnh Nghi cũng đi tới bổ sung một câu.
“Với ngoại hình xuất chúng của hắn, không bị người ta chú ý thực sự là không thể nào. Đi lâu như vậy mà không thấy, có lẽ là trốn ở chỗ nào đó rồi. Dù sao hắn không có tu vi, một khi đi loạn chỉ rước họa vào thân thôi.”
“Yên tâm đi, tất cả chúng ta cùng tìm, chắc chắn sẽ tìm thấy hắn thôi.” Uông Hồng Lạn vỗ vai Diệp Linh Lãng an ủi nàng.
Lúc này, Ninh Minh Thành tò mò ghé sát vào Quý Tử Trạc, nhỏ giọng hỏi: “Đại Diệp Tử là ai thế?”
“Linh sủng mạnh nhất của tiểu sư muội, ra ngoài có thể mãi nghệ kiếm tiền nuôi gia đình, về nhà có thể hầu hạ thay đồ ấm giường, mặc dù đều không có linh lực lại không biết đánh nhau, nhưng hắn tiện dụng hơn Béo Đầu nhiều.”
Quý Tử Trạc trả lời, Lục Bạch Vi cũng nghe được một đoạn bên cạnh, tỷ ấy vô cùng kinh ngạc và rất ngưỡng mộ.
Tiểu sư muội sao lúc nào cũng tìm được nhiều thú cưng kỳ lạ lại đáng yêu như vậy?
Ví dụ như Chiêu Tài trước đây, ví dụ như Đại Diệp Tử bây giờ.
“Linh sủng tốt như vậy, làm mất thì đúng là đáng tiếc.”
Dương Cẩm Châu nghe thấy bọn họ nhỏ giọng lầm bầm cũng không nhịn được tham gia một câu.
Cố Lâm Uyên lặng lẽ thu hồi tầm mắt từ trên người bọn họ, cúi đầu suy nghĩ xem thượng tu chân giới còn giống linh thú nào có thể sánh ngang với nó không.
Nếu thực sự không tìm lại được linh sủng đó, cũng tốt để đổi cho tiểu sư muội một con khác.
Nhưng nghĩ nửa ngày, huynh ấy thực sự chưa từng thấy linh thú nào có thể mãi nghệ kiếm tiền nuôi gia đình, lại còn có thể hầu hạ thay đồ ấm giường.
Cái này xác định thực sự là một con linh sủng, chứ không phải là một con người sao?
Đề xuất Cổ Đại: Bị Vu Hãm, Vị Hôn Phu Ném Ta Vào Quân Doanh
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ