Chương 790: Ta Bị Ép Buộc, Ta Cũng Không Muốn Đâu
"Các ngươi đến đúng lúc lắm, trước đây nàng ta đã sỉ nhục các ngươi thế nào, chắc các ngươi chưa quên chứ? Đã đến lúc có thù báo thù, có oán báo oán rồi!"
Sầm Tuấn Nghị vừa dứt lời, ánh mắt của ba người phía sau lập tức sáng rực lên.
Trên núi Bạch Vụ, lúc Diệp Linh Lung tiêu sái bỏ chạy, họ còn tưởng đời này không còn cơ hội báo thù này nữa.
Không ngờ nha không ngờ, lại còn có ngày hôm nay!
Sông có khúc người có lúc, khổ tận cam lai!
Kẻ từng sỉ nhục họ, cuối cùng cũng phải trả giá!
Nghe vậy, Cát Tân bên cạnh vội vàng lùi lại một bước, tránh xa họ ra, kẻo bị vạ lây.
Nhưng không nhìn ra nha, cô nương Hóa Thần nhỏ nhắn trông xinh đẹp, nhu mì thế này, thế mà lại có thể kết thù với bốn tu sĩ Luyện Hư của Thiên Lăng Phủ, nói thế nào thì nàng cũng có chút bản lĩnh.
Nhưng mà...
Cái tên Diệp Linh Lung này thực sự rất quen, nghe ở đâu rồi nhỉ?
Ở phía bên kia, Lục Bạch Vi kéo kéo tay áo Diệp Linh Lung.
"Tiểu sư muội, muội cái vận khí gì thế này! Bốn tên muội đắc tội thế mà lại tụ lại một chỗ rồi!"
"Ngũ sư tỷ, có khả năng là muội đắc tội không chỉ bốn tên, chỉ là lần này có bốn tên tới thôi không?"
...
Tự tin lên, hai chữ "có khả năng" có thể bỏ đi được rồi.
"Vậy nên, giờ chúng ta khai chiến sao?"
"Muội không muốn đánh, nhưng họ có tha cho muội không?"
"Nói nhảm cái gì thế! Ngươi tưởng hôm nay ngươi còn trốn thoát được sao?"
"Nè, Cát Tân huynh thấy chưa? Đây không phải muội chủ động gây sự nha, muội bị ép buộc, muội cũng không muốn đâu, huynh phải làm chứng cho muội đó!"
...
Không phải chứ, ngươi có vô tội hay không liên quan gì đến ta?
Làm chứng cái gì chứ? Ngươi sắp chết đến nơi rồi, sau này còn muốn tìm ai giúp ngươi đòi lại công lý sao?
Đã trốn xa thế này rồi, có thể đừng gọi ta không? Cầu xin đó!
Cát Tân lại lùi thêm một bước, trốn xa hơn một chút, nhưng vẫn không nhịn được thò đầu ra xem họ.
Chỉ thấy bốn tu sĩ Luyện Hư của Thiên Lăng Phủ nghe xong lời này thì biểu cảm trên mặt vô cùng đặc sắc, vừa tức vừa hận lại vừa buồn cười.
Như thể đang nói, trên đời sao lại có loại người này?
Nhưng dù vậy, họ vẫn mang ánh mắt hận thù mà rút kiếm ra.
Cùng lúc đó, Lục Bạch Vi nhanh chóng lùi lại một bước, lùi đến khoảng cách thích hợp phía sau Diệp Linh Lung.
Đôi bên đã vào vị trí, đại chiến sắp bùng nổ!
"Ta lên trước, hễ có biến các ngươi lập tức chi viện, nếu không có biến, một mình ta cũng có thể hạ gục nàng ta! Hạ gục nàng ta xong, bốn người chúng ta cùng nhau xử lý nàng ta!"
Hắn vừa dứt lời, những người phía sau phối hợp lùi lại một bước sẵn sàng giúp đỡ.
Thấy vậy, Diệp Linh Lung cũng quay đầu nói với Lục Bạch Vi: "Sư tỷ, hai đánh một thì tàn nhẫn quá, chúng ta chừa cho hắn chút thể diện đi."
"Hắn muốn giết muội rồi mà muội vẫn còn quan tâm đến thể diện của hắn, tiểu sư muội sao muội có thể lương thiện đến thế!"
"Biết sao được, lương thiện là khuyết điểm lớn nhất của muội mà."
...
Nghe không nổi nữa, thực sự một câu cũng nghe không nổi nữa!
Nàng ta làm sao có da mặt để nói ra những lời này chứ?
Thực sự tưởng mọi người là lần đầu gặp mặt, không biết rõ gốc gác của nhau sao? Hả?!
Sầm Tuấn Nghị tức đến mức mặt mày méo mó, cầm kiếm chém về phía Diệp Linh Lung.
"Vậy thì từng đứa một, cả hai ngươi đều phải chết!"
Khoảnh khắc thanh trường kiếm chém xuống, Diệp Linh Lung cầm kiếm chống đỡ, tiếng va chạm thanh thúy vang vọng khắp vết nứt, cũng gõ vào tim mỗi người có mặt.
Dù chỉ là Luyện Hư đánh Hóa Thần, nhưng thực sự rất căng thẳng!
Dù sao lúc ở núi Bạch Vụ, Diệp Linh Lung đã lấy Hóa Thần chiến Luyện Hư vượt qua một đại cảnh giới, thắng được đệ tử Thiên Lăng Phủ, dù sau đó bị phát hiện nàng đã bố trận trên võ đài, dùng thủ đoạn phi pháp để thắng.
Nhưng dù vậy, không thể phủ nhận là nàng thực sự rất mạnh.
Nhưng Sầm Tuấn Nghị không ngờ hơn nửa năm không gặp, tiến bộ của Diệp Linh Lung lại lớn đến thế!
Nhát kiếm đầu tiên chém xuống, đọ cứng linh lực, hắn thế mà không thắng nổi!
Khi hai thanh kiếm chạm nhau, hắn cảm nhận được sức mạnh hùng hậu của Diệp Linh Lung như biển cả mênh mông, cuồn cuộn không dứt!
Hắn vừa định điều chỉnh hơi thở chuẩn bị nhát kiếm thứ hai thì nhát kiếm thứ hai của Diệp Linh Lung đã tiên phong chém tới.
Kiếm chiêu của nàng ngày càng nhanh, kiếm kình ngày càng mạnh, không chỉ vậy, trên thân kiếm của nàng thế mà còn mang theo sức mạnh hỗn hợp của Hỏa và Lôi, mỗi chiêu giao đấu với nàng, hắn đều phải chịu đựng sự thiêu đốt của điện và lửa!
Biết nàng nhiều linh căn, nhưng không ngờ nàng có thể dung hợp chuyển hóa đến mức độ này!
Quá mạnh! Mạnh đến mức hắn không ngừng đổ mồ hôi hột, không ngừng kinh hãi, không ngừng lộ rõ vẻ bại hoại!
Hắn đang hoảng hốt thì Diệp Linh Lung nhanh chóng bắt được sơ hở, thế mà một kiếm đâm vào ngực hắn, rồi một cú đá xoay người đá văng hắn đập vào tường đá rồi ngã xuống thảm hại.
Hắn thế mà thực sự đánh không lại Diệp Linh Lung!
Lúc trước khi hắn mạnh hơn nàng rất nhiều, không có cơ hội đánh với nàng, lúc có cơ hội đánh với nàng thì thế mà đã đánh không lại rồi!
Hắn đang chìm đắm trong sự chấn động to lớn và cơn đau khắp người này thì một tấm phù giấy dán lên người hắn, trong chớp mắt hắn cứng đờ người, không thể cử động được nữa.
Xong đời.
Phen này ngay cả cơ hội chạy cũng không có.
Mà lúc này, ba người đối diện vẫn còn chìm đắm trong sự chấn động khi Sầm Tuấn Nghị nhanh chóng bị Diệp Linh Lung dọn dẹp, cầm kiếm mà quên cả xông lên.
"Ngẩn ra đó làm gì! Một chọi một đánh không lại đâu! Ba người cùng lên đi! Ta không tin nàng ta một tiểu Hóa Thần có thể một chọi ba Luyện Hư! Trên đời tuyệt đối không thể có loại người vi phạm lẽ thường như vậy!"
Sầm Tuấn Nghị hét lớn một tiếng, ba người họ bừng tỉnh, cũng chẳng màng đến thể diện gì nữa, cùng nhau giết về phía Diệp Linh Lung.
Khoảnh khắc họ xông lên, Lục Bạch Vi lập tức giải phóng trận pháp gia trì, Diệp Linh Lung đứng giữa trận pháp gia trì trong nháy mắt đó như chiến thần hạ phàm, bất kể là khí thế hay sức mạnh đều trở nên đáng sợ hơn!
Đề xuất Cổ Đại: Quận chúa kiều diễm, tử địch cuồng loạn lại xảo trá mị hoặc
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ