Chương 780: Niềm Vui Bất Ngờ
Hai người đang định rời khỏi căn cứ, đột nhiên, dư quang của Diệp Linh Lung thoáng thấy bên cạnh có thứ gì đó động đậy.
Nàng nhanh chóng thu hồi bước chân vừa bước ra, kéo theo cả Lục Bạch Vi lùi lại.
"Sao vậy tiểu sư muội?"
"Sư tỷ, chúng ta có lẽ sắp có một trận ác chiến rồi."
Lục Bạch Vi đứng hình tại chỗ, cả người lo lắng vô cớ, chẳng phải vừa bảo đi làm chuyện lớn sao?
Kết quả căn cứ còn chưa ra đã phải bắt đầu ác chiến rồi?
"Vậy giờ tính sao?"
"Mở trận pháp gia trì đi, muội đi tiên phong."
Diệp Linh Lung vừa dứt lời, Lục Bạch Vi lập tức như lâm đại địch lùi lại mấy bước, ngưng tụ linh lực, trận pháp gia trì nháy mắt trải rộng ra.
Dưới chân đạp mấy vòng sáng, Diệp Linh Lung rút thanh Hồng Nhan ra, trường kiếm vung lên, trước tiên là một luồng linh lực đánh về phía một cành cây.
Một tiếng "ầm" vang lên, cả cành cây bị đánh nát, cành lá rụng lả tả xuống đất, duy chỉ có một chiếc lá không rơi xuống mà lại xoay người bay lên.
Thấy vậy, Diệp Linh Lung nhanh chóng ngưng tụ luồng linh lực thứ hai, đánh chính xác về phía chiếc lá đó.
Lại một tiếng nổ vang lên, chỉ thấy phía trước ánh sáng đỏ đột nhiên bùng phát, chiếc lá nháy mắt biến thành màu đỏ và to ra, biến thành một quả trái cây màu đỏ có tứ chi và đầu.
"Quả Trái Phẫn Nộ! Đó là Vô Ưu Quả!" Lục Bạch Vi kinh hô một tiếng.
Trong lúc tỷ ấy kêu lên, Diệp Linh Lung đã cầm kiếm lao lên. Lần này vận khí tốt đến nổ trời, mở được một cái "hộp mù" xịn nhất, là Vô Ưu Quả có thực lực kỳ Hóa Thần.
Vốn đã vô địch trong cảnh giới Hóa Thần, Diệp Linh Lung sau khi có trận pháp gia trì của Lục Bạch Vi lại càng thêm bá đạo, lao lên ba đấm hai đá đã đánh gục con Vô Ưu Quả đó.
Khi Vô Ưu Quả một lần nữa hóa thành hình dạng trái cây rơi vào lòng bàn tay, nàng vẫn cảm thấy có chút không thực tế.
Quả Vô Ưu đầu tiên cứ thế mà vào tay, niềm vui bất ngờ này đến thực sự có chút đột ngột.
Cái thể chất đen đủi của nàng sao bỗng nhiên lại đổi vận thế này?
"Tiểu sư muội tiểu sư muội, đây là Vô Ưu Quả sao? Cho tỷ sờ thử với."
Khi Lục Bạch Vi hớn hở sáp lại gần, Diệp Linh Lung thuận tay đưa Vô Ưu Quả cho tỷ ấy.
"Tiểu sư muội, chúng ta thế mà đã có Vô Ưu Quả rồi! Trời ạ! Tỷ cũng có thể trở thành người tự mình tìm được Vô Ưu Quả rồi! Đã bảo là đi làm chuyện lớn cướp Vô Ưu Quả, kết quả còn chưa cần cướp, trên địa bàn của mình đã có rồi!"
Lục Bạch Vi ôm Vô Ưu Quả không nỡ rời tay, ôm vào lòng hết lần này đến lần khác, lau đi lau lại, lau đến mức vỏ quả bóng loáng.
"Nơi muội chọn này phong thủy không tệ nha, hay là chúng ta tìm thêm chút nữa?"
"Không cần tìm đâu, ở đây chắc không còn Vô Ưu Quả khác đâu."
"Tại sao?"
"Trên mảnh đất muội khoanh vùng này vốn không có Vô Ưu Quả, còn về việc tại sao nó bỗng nhiên xuất hiện..."
Diệp Linh Lung khẽ cười một tiếng.
"Muội đoán quả Vô Ưu này chắc là thuộc về một trong hai đệ tử Nguyên Võ Tông đã chết trong trận pháp của muội. Xác của bọn chúng muội không lục soát kỹ đã chôn rồi, muội chỉ lấy nhẫn của bọn chúng thôi.
Quả Vô Ưu này chắc là bị một tên trong số đó giấu ở đâu đó trên người. Sau khi bọn chúng chết, Vô Ưu Quả ở trong trạng thái không người khống chế lâu ngày nên khôi phục sức sống, lén lút bò ra ngoài.
Vừa nãy muội tình cờ thấy có thứ gì đó động đậy trên cành cây, chắc là nó vừa khéo trốn lại lên cây ngụy trang thành lá cây cho muội thấy.
Muội rất chắc chắn trong trận pháp này ngoài tỷ và muội ra không còn vật sống nào khác có thể cử động, nên muội mới đoán chiếc lá lén lút di chuyển kia chắc là Vô Ưu Quả.
Nhưng muội không chắc nó có tu vi gì, nên mới bảo tỷ mở trận pháp gia trì trước, tránh trường hợp mở ra một "ông nội" nào đó, không kịp trở tay là ăn đòn tại chỗ ngay."
Lục Bạch Vi bừng tỉnh đại ngộ gật đầu.
"Nghĩa là, đám người Nguyên Võ Tông thực ra đã có Vô Ưu Quả rồi! Rõ ràng trong tay có mà còn muốn bắt tỷ để uy hiếp Trảm Nguyệt Tông đưa thêm Vô Ưu Quả, đúng là lòng tham không đáy, cuối cùng chuốc lấy kết cục mất quả mất luôn cả mạng!"
"Quả này chắc là đồ riêng của tên đệ tử đó, hắn có được trước khi gặp đồng môn, nhưng không dám để đồng môn biết, thậm chí không dám bỏ vào nhẫn vì sợ lộ sơ hở. Thế nên, những người khác vẫn tưởng bọn chúng một quả Vô Ưu cũng không có."
"Tỷ thì khác nha, tỷ mà có Vô Ưu Quả, tỷ sẽ là người đầu tiên khoe cho tiểu sư muội xem!"
Lục Bạch Vi nói câu này với vẻ mặt kiêu ngạo khiến Diệp Linh Lung bật cười.
"Không tệ, đấu trí đấu dũng với đám người này bao nhiêu ngày, cũng không tính là uổng công. Dù sao cũng lấy được một quả Vô Ưu, hời rồi. Đúng rồi Ngũ sư tỷ, Trảm Nguyệt Tông các tỷ có cách chuyên dụng để cất giữ quả không?"
"Có, Trảm Nguyệt Tông phát cho mỗi người vào đây một cái hộp."
Nói đoạn Lục Bạch Vi lấy cái hộp ra đưa cho Diệp Linh Lung.
Hộp được chế tác tinh xảo, bên trong còn có trận pháp áp chế, đảm bảo Vô Ưu Quả không thể trốn thoát.
Đại tông môn quả nhiên khác biệt, chuẩn bị rất chu đáo.
"Muội cũng thấy hộp tương tự trong nhẫn của đệ tử Nguyên Võ Tông, muội nghĩ ai cũng có hộp, đó chính là lý do hắn không dám bỏ quả vào hộp. Bởi vì thực sự rất dễ bị phát hiện."
Nói xong, Diệp Linh Lung bỏ Vô Ưu Quả vào hộp, đưa cho Lục Bạch Vi.
"Nè, tỷ giữ lấy."
"Cho tỷ?"
"Đúng vậy, Vô Ưu Quả giao cho tỷ bảo quản, trông tỷ có vẻ dễ bắt nạt, bọn chúng chắc chắn sẽ không ngờ đồ quan trọng đều để trên người tỷ đâu."
Lục Bạch Vi trợn tròn mắt.
"Tỷ bỗng nhiên trở nên quan trọng thế này sao!"
"Tỷ lúc nào chẳng quan trọng, quyết định vậy đi nha!"
Lục Bạch Vi ôm cái hộp ngẩn ra hai giây, sau đó vội vàng cất nó vào nhẫn.
Nhưng trước khi bỏ vào nhẫn, tỷ ấy lại tìm một cái hộp lớn hơn để lồng vào, lồng xong vẫn thấy chưa yên tâm, lại tìm một cái rương để đựng.
Đựng rương xong vẫn thấy chưa đủ, thế là lại tìm một cái rương to hơn nữa để làm lớp đóng gói cuối cùng.
Cái kiểu chồng tầng lớp lớp này, đừng nói là Vô Ưu Quả tự chạy, ngay cả bản thân tỷ ấy muốn mở ra cũng phải tốn kha khá thời gian.
Cũng may tỷ ấy có nhiều cửa hàng, địa khế và bảo bối, nếu không cũng chẳng chuẩn bị nhiều rương hộp chuyên môn để cất giữ đồ quý giá như vậy.
Cất xong, Lục Bạch Vi mỹ mãn nhìn vào nhẫn một cái, Vô Ưu Quả ơi Vô Ưu Quả, quả đầu tiên đã vào túi, tinh!
"Tiểu sư muội, tiếp theo chúng ta đi đâu?"
"Đi tìm quả thứ hai, thứ ba, thứ tư!"
"Tìm thôi!"
Đề xuất Cổ Đại: Tàn Vương Chiều Chuộng Y Phi Ngạo Mạn
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ