Chương 763: Đi Thôi, Đi Quậy Phá Nào!
Khoảnh khắc đó, nàng kìm nén tâm trạng phấn khích, việc đầu tiên chính là phối hợp với pháp quyết tối cao của hệ thổ, Cửu Châu Đại Địa Quyết, bắt đầu tu luyện trước.
Thời gian lại trôi qua không biết bao lâu, Cửu Châu Đại Địa Quyết đã thành công để nàng luyện tới tầng thứ nhất!
Thổ linh căn đã có, công pháp hệ thổ đã nhập môn, tiếp theo có thể thử chiếm cái Thổ Linh này làm của riêng rồi!
Diệp Linh Lãng nhếch môi, cười một cách kiêu ngạo.
Thổ Linh nhỏ bé, ta tới đây, đừng sợ nhé, hắc hắc hắc...
Dựa theo cách thức được cung cấp trong sách, Diệp Linh Lãng bắt đầu vận chuyển sức mạnh hệ thổ mới của nàng, thử bắt giữ cái Thổ Linh này đồng thời đem nó dung nhập lên linh căn của mình.
Nói đi cũng phải nói lại vận khí của nàng thực sự không tệ, lần đầu tiên bắt giữ linh thuộc tính đã đánh vào được nội bộ kẻ địch, trực tiếp từ bên trong làm nó tan rã, đợi đến khi nó nhận ra có người thử bắt nó, nó muốn chạy đã không kịp.
Rất nhanh, Thổ Linh vốn không ngừng ép chặt không gian bên trong bắt đầu rung chuyển dữ dội, sức mạnh dày đặc nhanh chóng tan rã, nó đang thả lỏng cơ thể và muốn bỏ chạy!
Nhưng nó ngủ say quá lâu rồi, tốc độ phản ứng quá chậm, còn chưa kịp bỏ chạy đã bị Diệp Linh Lãng bắt giữ thành công.
Và ngay trong giây đầu tiên, đã dung nhập nó vào trong linh căn của mình.
Thổ Linh vẫn đang vùng vẫy, nhưng Diệp Linh Lãng đã chịu khổ lâu như vậy, tuyệt đối không thể để nó thoát ra vào thời khắc mấu chốt này, dưới sự giúp đỡ của Thanh Nha, nàng đã nắm chắc cái Thổ Linh khổng lồ này trong tay.
Vào khoảnh khắc nó dung nhập hoàn toàn vào linh căn của mình, sức mạnh hệ thổ khổng lồ lập tức tràn vào trong cơ thể nàng, giống như vạn trùng thiên sơn trong chớp mắt đều thuộc về nàng vậy.
Sợi thổ linh căn vốn mỏng manh của nàng, trong thời gian cực ngắn, đã nhanh chóng trưởng thành, đột phá, tấn thăng!
Vào giây phút cuối cùng, khi hoàn thành việc dung nhập hoàn toàn, nó vậy mà trực tiếp đạt tới Hóa Thần trung kỳ, ngang bằng với mức độ tu luyện của các linh căn khác rồi!
Không, không đúng, nó đã vượt qua tất cả các linh căn khác, một bước nhảy vọt trở thành sợi có mức độ tu luyện cao nhất.
Mặc dù vẫn chưa đột phá tới Hóa Thần hậu kỳ, nhưng đợi nàng tu luyện sau này, thổ linh căn chắc chắn sẽ là sợi viên mãn sớm nhất.
Đây chính là sức mạnh của Thổ Linh sao? Mạnh quá đi!
Không giống như cảm giác trống rỗng và mệt mỏi lúc mọc ra lôi linh căn trước đây, lần này sau khi thổ linh căn mọc ra trạng thái là sung mãn và đạt đỉnh, đơn giản là không thể mạnh hơn được nữa!
Tuy nhiên, ngay khi nàng tưởng rằng đây là kết thúc, thì bất ngờ lớn hơn đã đến!
Vào khoảnh khắc Thổ Linh hoàn toàn dung hợp, nàng đã nhìn thấy một con rùa nhỏ dưới một cái cây lớn đang tận hưởng bóng mát mà cái cây lớn dành cho nó, thoải mái thổi những cơn gió nhẹ, nheo mắt nằm ở gốc cây.
Đúng lúc này, cơ thể rùa nhỏ dần dần mờ đi, hòa làm một với gốc cây này, nuôi dưỡng gốc cây này.
Ngay khi Diệp Linh Lãng tưởng rằng con rùa nhỏ này sắp biến mất hoàn toàn, rùa nhỏ bỗng nhiên tỉnh dậy, nó bò ra khỏi bùn đất, cơ thể trở nên cường tráng hơn.
Cùng lúc đó, Diệp Linh Lãng nhìn thấy bóng râm của cái cây này so với trước đây đã trở nên lớn hơn!
Nàng dường như đã hiểu ra điều gì đó!
Cái cây này chính là cây Vô Ưu!
Thổ Linh được hình thành dưới sự che chở của cây Vô Ưu và hấp thụ linh khí của cây Vô Ưu, nhưng khi nó thành hình nó lại dùng sức mạnh của mình quay lại nuôi dưỡng cây Vô Ưu, đôi bên tương trợ lẫn nhau!
Vậy điều này có nghĩa là, vị trí của Thổ Linh này chính là gần thân chính của cây Vô Ưu?
Diệp Linh Lãng còn chưa kịp nghĩ, hình ảnh tiếp theo đã khiến nàng lập tức nín thở!
Nàng nhìn thấy trên cây Vô Ưu rụng xuống một mảng lớn quả Vô Ưu, ào ào toàn bộ đều rơi xuống đất!
Vị trí quả Vô Ưu rơi xuống đất, nàng đã nhìn thấy rồi!
Mặc dù quả Vô Ưu biết chạy, nhưng chúng cùng lắm chỉ chạy trong phạm vi nhỏ, không thể nào vượt qua không gian của cả cái cây lớn mà chạy loạn được, nếu không chúng chạy hăng hái như vậy, ai không mù đều có thể nhìn thấy nha!
Cho nên, vị trí rơi xuống đất của chúng nàng đã nhìn thấy, điều này có nghĩa là, chúng đại khái ở vị trí nào, nàng đều biết hết rồi!
Ngay khi Diệp Linh Lãng đang phấn khích không thôi, tất cả hình ảnh đều biến mất hoàn toàn.
Mở mắt ra lần nữa, nàng đang nằm trên bãi cỏ ban đầu, mở mắt ra chính là bầu trời xanh thẳm, còn bên cạnh là con sông đã bị nàng chiếm làm của riêng.
Bên cạnh vị trí Thổ Linh ẩn thân ban đầu, những linh thực đó vẫn còn, nhưng những lớp đất đó đã không còn linh khí như trước, trở nên bình thường như những lớp đất bên cạnh.
Nàng nhắm mắt lại xem xét bên trong cơ thể mình một chút, nàng đã nhìn thấy trên cây linh căn của mình, trên cành thổ linh căn có một con rùa nhỏ đang ngủ say.
Hấp thụ hoàn toàn xong xuôi rồi, liên kết giữa Thổ Linh và nơi này đã bị cắt đứt, tất cả mọi thứ đều kết thúc rồi.
Cũng may.
Trí nhớ của nàng xưa nay không tệ, những hình ảnh quả Vô Ưu rơi xuống đất vừa rồi nàng đều nhớ hết.
Để phòng ngừa bất trắc, việc đầu tiên nàng làm chính là tìm giấy bút ra, vẽ một bản đồ đại khái, sau đó đánh dấu toàn bộ điểm rơi của quả Vô Ưu lên trên đó.
Lãi rồi lãi rồi, lãi to rồi.
Vừa vào dưới gốc cây Vô Ưu này, không những đột phá Hóa Thần trung kỳ, còn mọc thêm một sợi thổ linh căn, và nhận được một cái Thổ Linh, giờ ngay cả điểm rơi của quả Vô Ưu cũng biết rồi.
Diệp Linh Lãng gần như muốn rơi nước mắt vì cảm động, khởi đầu đã là bài đẹp, ván này nàng có nghĩ nát óc cũng không biết làm sao để thua được!
Sau khi cảm thán xong xuôi, nàng búng tay một cái, để những chiếc lá lớn trên mặt đất mọc ra nâng nàng lên, để nàng nằm một cách thoải mái.
Nằm xong, nàng tìm đan dược từ trong nhẫn ra, đồng thời cất máy lưu trữ linh dược của nàng đi.
Vừa ăn đan dược, vừa nghỉ ngơi, vừa trị thương.
Tình trạng hiện giờ của nàng có chút thê thảm, cơ thể bị sức mạnh của Thổ Linh xâm thực nghiêm trọng, xương cốt gãy mất bao nhiêu cái, da thịt cũng nổ tung không ít, nội tạng cũng tổn thương không nhỏ, cả người hiện giờ gần như là biến dạng, đây đã là trọng thương rồi.
Cũng may nàng có Thanh Nha, dưới sự giúp đỡ của Thanh Nha, nàng có thể tu bổ nhanh hơn nhiều.
Trước khi ra ngoài quậy phá, nàng phải tu sửa cơ thể mình cho tốt đã.
Cũng may nàng trước đó đã bố trí kết giới, lúc này sẽ không có ai tới tấn công nàng, có thể để nàng thả lỏng nghỉ ngơi trị thương.
Vừa trị thương, những việc khác không làm được, nàng liền lôi cuốn sách ra xem.
Kiến thức chính là sức mạnh, không có nửa cái tàng thư các sách này, nàng e là đã sớm không biết chết bao nhiêu lần rồi.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, cơ thể nàng có thể nhìn thấy bằng mắt thường đang được tu bổ lại rồi.
Nàng đã nằm ròng rã ba ngày, mặc dù chưa hoàn toàn khỏi hẳn, nhưng làm chút việc không liều mạng thì đã không thành vấn đề lớn rồi.
Thế là, nàng nóng lòng lấy ra tấm bản đồ vẽ đầy điểm rơi của quả Vô Ưu, ngón tay vạch một cái trên đó, rồi dừng lại ở một vị trí.
Vị trí này cách chỗ nàng không xa lắm, điểm mấu chốt là, nơi này rơi ròng rã ba quả Vô Ưu!
So với những vùng đất rộng lớn khác ngay cả một quả cũng không có, nơi này có thể nói là khá dày đặc rồi!
Hơn nữa nơi này còn có một đặc điểm, đó là trên mặt đất rất nhiều đá, trông không giống một nơi cỏ cây tươi tốt gì, ngược lại giống như một cái hố đá bị bỏ hoang vậy, nhìn là thấy không muốn qua đó tìm rồi.
Nói như vậy, nàng có cơ hội rất lớn để lén lút qua đó, kiếm được đầy túi mang về.
Vừa nghĩ đến ba quả Vô Ưu sắp vào tay, Diệp Linh Lãng liền phấn khích nhảy dựng lên.
Đi thôi, đi quậy phá nào!
Đề xuất Cổ Đại: Ly Nô Hận
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ