Chương 760: Đúng Là Một Nơi Kho Báu!
Diệp Linh Lãng thực sự bị bao vây tiêu diệt rồi.
Những con yêu cá này con nào con nấy kích thước không lớn, nhưng răng nanh trong miệng mọc dài đến đáng sợ, đơn giản chính là phiên bản plus của cá ăn thịt người Amazon.
Chúng ăn ý vô cùng vây Diệp Linh Lãng thành một vòng, kích thước tuy nhỏ, nhưng số lượng cá đông đảo, sau khi vây xong đảm bảo nàng không còn đường thoát, chúng nhanh chóng há cái miệng mọc đầy răng nhọn hoắt cắn về phía Diệp Linh Lãng.
Những con yêu cá răng nhọn chi chít này nhìn mà nàng thấy da đầu tê dại, một cái rùng mình, nàng sợ tới mức trực tiếp vận chuyển Thượng Thiện Nhược Thủy Quyết, kết băng, đóng băng lại!
Trong chớp mắt, ngoại trừ vòng tròn quanh bản thân nàng, toàn bộ nước trong dạ dày đều kết thành khối băng, đóng băng tất cả cá trong nước lại.
Nhưng một giây sau khi đóng băng, giây tiếp theo chúng liền bắt đầu vùng vẫy phá băng, gần như không tốn bao nhiêu thời gian đã khiến lớp băng nứt toác đầy vết rạn, rồi chui ra khỏi đó.
Mà phản ứng của Diệp Linh Lãng cũng đủ nhanh, nàng biết băng của mình không nhốt được chúng, cho nên vào khoảnh khắc đóng băng, nàng đã nhanh chóng nhảy lên rời khỏi mặt băng.
Nàng bay lên giữa không trung, lũ cá bên dưới cũng nhảy lên theo, chuẩn bị bao vây tấn công lần nữa để cắn xé nàng thành từng mảnh vụn.
Khoảnh khắc đó, Diệp Linh Lãng niệm một cái Đại Trọng Sinh Thuật, trong thời gian ngắn dùng dây leo kết thành một cái lưới, từ trên xuống dưới chụp xuống.
Lưới dây leo rơi xuống, những con cá đang lao lên đều bị đập ngược trở lại, Diệp Linh Lãng lại một lần nữa thoát được một kiếp.
Thừa lúc chúng bị đập xuống, nàng vội vàng chạy về phía sâu trong dạ dày, bên kia có một cái lỗ nhỏ, dường như có một phương trời khác.
Nàng vừa chạy, lũ cá đó đã cắn rách lưới dây leo, mắt thấy lại sắp lao về phía nàng, Diệp Linh Lãng vào khoảnh khắc đó niệm một cái Phượng Hoàng Thần Hỏa Quyết.
Một tiếng "phù" vang lên, lửa lớn trên dây leo nhanh chóng bùng cháy, dọc theo dây leo càng cháy càng vượng, thuận tiện nướng luôn lũ cá trong lưới dây leo.
Thừa lúc bên kia đang nướng cá, Diệp Linh Lãng tiếp tục chạy vào trong, lúc này có mấy con cá kiên cường lại hung mãnh thoát khỏi biển lửa vẫn đuổi theo nàng không buông.
Lúc này, Diệp Linh Lãng không chút do dự ném Phá Vân Lôi Điện Quyết qua, nướng không chết thì thử nếm mùi điện giật xem sao.
Cú giật này, lại có thêm rất nhiều con cá không chịu nổi mà ngã xuống.
Nhưng một đám cá lớn ngã xuống, cuối cùng vẫn có một con cá lọt lưới, nó thành công vượt năm ải chém sáu tướng, đột phá trùng trùng khó khăn xông đến trước mặt Diệp Linh Lãng.
Diệp Linh Lãng nhìn con cá nhỏ kiên cường dũng cảm lại hung mãnh này, trong lòng một trận cảm thán, sau đó vung Hồng Nhan, một kiếm chém bay đầu cá.
Một đàn thì còn có cái để đánh, một con thì thuần túy là dâng món ăn rồi.
Diệp Linh Lãng cúi xuống nhặt con cá lên, bữa tối hôm nay có rồi.
Sau khi nhặt đi, Diệp Linh Lãng trực tiếp nhảy vào cái lỗ nhỏ này, quả nhiên, bên trong đúng là một trời một vực khác.
Vẫn là đất đai và linh thực, nhưng điểm khác biệt là bên trong càng thêm tươi tốt và trông có vẻ càng thêm trân quý.
Từ bên dưới mọc lên đến bên hông, từ bên hông lại mọc lên đến đỉnh đầu, tất cả không gian không lãng phí một chút nào.
Cái dạ dày của con rùa lớn này thực sự rất lớn, hơn nữa còn rất giống một cái hang núi đen ngòm, không nhìn thấy cơ quan gì, toàn bộ là đất đai màu mỡ, cùng với linh thực trân quý trồng trên đất.
Cảnh tượng như vậy ngược lại khiến nàng có chút hoài nghi con rùa lớn này rốt cuộc có phải rùa thật hay không.
Nó nếu là một con yêu thú, tại sao trong cơ thể không có máu chảy, mà toàn bộ là bùn đất và thực vật chứ?
Không chỉ vậy, nàng thậm chí còn cảm thấy nước nó uống vào không phải vì nó khát, mà là vì thực vật trong cơ thể cần tưới nước.
Quả nhiên, những khối băng nàng đông cứng phía trước vì không có sự khống chế liên tục của nàng mà dần dần tan chảy thành nước, tiếp tục từ bên ngoài chảy vào trong.
Nhưng vì phần lớn vẫn còn đóng băng, cho nên chảy không nhanh lắm, nghe tiếng như suối nhỏ róc rách vậy.
Diệp Linh Lãng tiếp tục đi vào trong, nàng không chú ý tới là, sau khi nàng rời đi những dòng nước chảy tới nơi nàng từng đi qua, ngoài nước ra, cá cũng tới rồi.
Lũ cá trong nước đang định tiếp tục bơi về phía trước, bỗng nhiên, bên dưới có thứ gì đó động đậy há cái miệng lớn, nó liền biến mất trong nước.
Đi sâu vào trong nữa, linh thực trở nên lớn hơn, ánh sáng tỏa ra cũng ngày càng mãnh liệt, thậm chí nàng không cần dạ minh châu cũng có thể nhìn rõ cảnh tượng bên trong.
Nàng vừa chiêm ngưỡng những thực vật này, vừa đang lên kế hoạch mang đi hết.
Nhưng không vội, nàng muốn đi tới nơi sâu nhất, xem bên trong cùng còn có món bảo bối lớn nào không, rồi mới quay đầu rời khỏi đây.
Lúc này, chân nàng chạm phải dòng nước chảy, nàng cúi đầu phát hiện nước bên ngoài đã tràn vào rồi, xem ra tốc độ băng tan khá nhanh.
Tuy nhiên...
Lông mày Diệp Linh Lãng bỗng chốc nhíu lại.
Tại sao nàng không nhìn thấy cá?
Cái đàn cá vượt năm ải chém sáu tướng lúc nãy đông như vậy, nàng đều thả cho chúng tự do rồi, sao vào trong rồi một con cũng không thấy?
Không đúng.
Nếu lý luận trước đây của nàng thành lập, con rùa lớn này không phải yêu thú thật, mà là một thứ do bùn đất và linh thực tạo thành, nước dùng để tưới thực vật là đúng, vậy còn cá thì sao?
Cá được thả vào không thể nào là để nuôi, chỉ có một khả năng, nó cũng là thức ăn!
Ý nghĩ này vừa ra, nàng cảm nhận được sau lưng mình có động tĩnh, nàng mạnh bạo quay đầu lại, chỉ thấy một bông hoa to lớn lúc này đang há cái miệng đỏ lòm như máu cắn về phía nàng!
Hồng Nhan nàng cầm trong tay trong giây đầu tiên đã chuyển sang dạng ô, trong giây đầu tiên đã chống đỡ được những cánh hoa đang khép lại của nó, sau đó rìa của ô nhanh chóng xoay tròn, như lưỡi dao mạnh mẽ cắt gọt cánh hoa.
Cánh hoa bị cắt, nó đau đớn há to bông hoa ra lần nữa, đồng thời, dịch nước bên trên nhỏ xuống, một trận hương ngọt!
Thực vật ở đây cũng quá cao cấp rồi đi? Đều đã đến mức biết cử động rồi!
Hơn nữa dịch nước và mùi vị của chúng toàn bộ đều là hương ngọt, hương ngọt tràn đầy linh khí, chứ không phải là loại hôi thối hung dữ ăn thịt người!
Nàng một lần nữa xác nhận, mình chắc chắn là đã vào một nơi kho báu rồi!
Diệp Linh Lãng nhanh chóng lùi lại, tránh khỏi phạm vi của bông hoa này, nhưng rất nhanh, một bông hoa khác xuất hiện, tiếp theo là bông thứ ba, thứ tư, chúng há cánh hoa muốn ăn thịt!
Diệp Linh Lãng dán cho mình lá bùa tăng tốc, nhanh chóng chạy ngược trở lại, quay về nơi nàng vừa đóng băng nước, đem nước đóng băng toàn bộ tan chảy ra, đồng thời mặc vào chiếc áo choàng màu đỏ cách tuyệt khí tức đó, ẩn giấu bản thân đi.
Nước và cá lại được đưa vào bên trong, những bông hoa bên trong đều được uống nước suối, được ăn cá.
Uống đủ rồi chúng liền lắc lư thân thể mình, trông có vẻ vô cùng thoải mái, sau khi ăn được cá, cánh hoa của chúng trực tiếp khép lại, yên tĩnh nằm ở đó, như thể ăn no uống đủ muốn đi ngủ vậy, có một chút xíu đáng yêu.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, nước toàn bộ bị hấp thụ, cá cũng toàn bộ đều bị ăn sạch, chỉ còn lại một vật sống là Diệp Linh Lãng.
Nàng thu liễm hơi thở, cẩn thận từng li từng tí từ nơi ẩn nấp nhảy xuống, quấn chặt chiếc áo choàng màu đỏ trên người hơn một chút.
Sau đó, nàng nhìn thấy một cảnh tượng đẹp đến nao lòng.
Đề xuất Cổ Đại: Lời Thiên Thư Hé Lộ, Thiên Mệnh Nữ Đổi Phu Quân, Thanh Mai Trúc Mã Hối Hận Đến Phát Dại
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ