Chương 749: Trên Thất Đại Tông Môn, Tông Môn Mạnh Nhất
Trong này hóa ra còn có nhiều chuyện như vậy nha!
Cái tên Phó Hạo Quyền này cũng quá ghê tởm rồi đi?
Đệ tử của Thiên Lăng phủ đây là vừa đến đại tông môn, liền kém các đệ tử mới cùng khóa một đoạn tài nguyên lớn nha, đây chẳng phải là để bọn họ thua ngay từ vạch xuất phát sao?
Vì tư lợi cá nhân, đúng là hoàn toàn không màng đến sống chết của người khác mà.
“Đại sư tỷ, vậy chuyện này làm sao chị biết được ạ?” Quý Tử Trạc hỏi.
“Ngốc thế, chắc chắn là Uyên chủ nói rồi chứ sao.” Diệp Linh Lạc chê bai.
“Đúng vậy, Phó Hạo Tinh nói đấy. Thông thường vực chủ của các giới vực tuổi tác đều rất lớn, là loại tuyệt đối không còn khả năng thăng tiến lên phía trên nữa Hợp Thể. Nhưng sau khi vực chủ đời trước của Thiên Lăng phủ chết vì ngoài ý muốn, liền cho Phó Hạo Quyền một cơ hội đoạt quyền.”
Ngu Hồng Lan cũng đi theo chê cười một tiếng.
“Trong quá trình đoạt quyền này, những người khác không tranh lại Phó Hạo Quyền, mà Phó Hạo Tinh đầu óc có nước, một lòng tưởng đó là anh ruột mình, chưa từng nghĩ đến việc tranh giành với hắn ta, chỉ muốn dựa vào thiên phú đi đại tông môn, kết quả chính là bị anh hắn nhổ cỏ tận gốc rồi.”
“Nói như vậy, cái tên Phó Hạo Quyền này đúng là tội ác tày trời, tâm cơ thâm trầm.” Quý Tử Trạc nói.
“Đâu chỉ có thế.”
Lúc này, Nhan Cảnh Nghi nãy giờ vẫn chưa nói câu nào bỗng nhiên lên tiếng.
“Hồi đó hắn ta trọng thương và truy bắt A Lan, đã dùng rất nhiều thủ đoạn bẩn thỉu, A Lan cửu tử nhất sinh, suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch đứt đoạn...”
“Chuyện đã qua rồi thì đừng nhắc lại nữa, thù của chính em em sẽ tự báo, đây chẳng phải là một cơ hội tốt sao?”
Ngu Hồng Lan không muốn để sư đệ sư muội lo lắng, những chuyện đó thì đừng để bọn họ biết.
Thấy không khí không được đúng lắm, Diệp Linh Lạc cười nói: “Đại sư tỷ, thù này của chị nếu báo rồi, vậy Uyên chủ tìm ai báo thù đây?”
“Báo thù mà cũng chậm hơn người khác, hắn đây là đáng đời, để hắn tự mình đi đào mộ quất xác đi.”
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều cười.
“Đại sư tỷ, vậy ở thượng tu tiên giới này, tông môn đỉnh cấp nhất chính là Thất đại tông môn rồi sao?”
Diệp Linh Lạc vừa hỏi câu này, ngược lại làm thần sắc của Ngu Hồng Lan, một lần nữa tối sầm lại.
“Hiện tại là vậy, nhưng trước đây thì không phải. Vào rất nhiều rất nhiều năm trước, cục diện thượng tu tiên giới và hiện tại không giống nhau lắm.
Lúc đó Thất đại tông môn không phải là đỉnh cấp, ở trên bọn họ, còn có một tông môn mạnh nhất, đó chính là Thanh Huyền tông.
Nghe nói lúc Thanh Huyền tông mạnh nhất, Thất đại tông môn bên dưới đều phải cúi đầu xưng thần, không ai bì kịp.”
Nhắc đến Thanh Huyền tông, mọi người đều nghiêm túc hẳn lên, Quý Tử Trạc vội vàng hỏi: “Vậy Thanh Huyền tông rốt cuộc là tại sao lại biến mất ạ?”
“Không biết.”
“Cái này không hợp lý, một siêu cấp đại tông môn như vậy, biến mất sao lại có thể một chút lý do cũng không có? Cho dù nguyên nhân sâu xa không biết, nhưng nó là dần dần suy tàn, hay là trong một đêm bị diệt vong, thì cũng phải biết chứ?” Diệp Linh Lạc nhíu mày.
“Không biết.”
“Cho dù không biết nó làm sao bỗng nhiên mất rồi, vậy ít nhất cũng phải biết là mất từ lúc nào chứ?” Diệp Linh Lạc không hiểu.
“Không biết.”
“Cái này... vậy Thanh Huyền tông nó thật sự từng tồn tại?”
“Không biết.”
Lần này Diệp Linh Lạc và Quý Tử Trạc hai người đều ngây người.
“Rất không hợp lý đúng không? Nhưng nó chính là như vậy, không hợp lý nhưng tồn tại.
Mối vãng sự này, có lẽ phải đợi đến một ngày nào đó, chúng ta đứng ở độ cao cao nhất, đủ để với tới độ cao của Thanh Huyền tông năm đó, mới có khả năng từ miệng một số người cũ mà biết được rồi.
Tóm lại, những chuyện này ở bên ngoài là không thể nào thám thính được đâu.”
Ngu Hồng Lan nói xong, còn tưởng sư đệ và sư muội sẽ cùng mình buồn bã, ai ngờ Diệp Linh Lạc phấn khích tiến lên một bước nắm lấy tay cô.
“Đại sư tỷ chị nói quá đúng rồi, mục tiêu của chúng ta là đỉnh cao, để đạt đến đỉnh cao tìm kiếm một câu trả lời, chúng ta nhất định phải tranh thủ tất cả thời gian, tu luyện thật tốt không được lười biếng.”
Ngu Hồng Lan ngẩn ra.
“Đại sư tỷ, lần trước muội đưa pháp quyết cho chị chị đều học hết chưa? Học hết rồi không sao, muội lại tìm cho chị mấy cuốn mới, kỹ năng nhiều không lo thân, chị luyện tập cho tốt, dẫn dắt chúng ta đi tới tương lai tươi sáng!”
Nói xong, Diệp Linh Lạc thật sự cúi đầu móc nhẫn ra.
“Tiểu sư muội nói đúng, pháp quyết muội ấy có đầy. Chị và anh rể hai người đừng có khách sáo, tu luyện cho tốt, không đủ vẫn còn nữa!”
Quý Tử Trạc cũng vẻ mặt vui vẻ thuận theo lời Diệp Linh Lạc mà nói.
......
Lần này không chỉ Ngu Hồng Lan kinh ngạc, ngay cả Nhan Cảnh Nghi bên cạnh chỉ nói một câu cũng đi theo im lặng.
Nói chung là, tại sao lại mang cả anh ấy đi gây áp lực vậy.
Rất nhanh, Diệp Linh Lạc thật sự lại móc ra mấy cuốn pháp quyết, cô đem mấy cuốn trong đó đưa vào tay Ngu Hồng Lan.
“Nè, Đại sư tỷ cầm lấy.”
Sau đó quay đầu về hướng Nhan Cảnh Nghi.
“Nè, anh rể cầm lấy.”
Cuối cùng còn thừa một cuốn nhét vào lòng Quý Tử Trạc.
“Còn huynh nữa, Thất sư huynh.”
......
Quý Tử Trạc không ngờ chính mình cũng có phần, nhưng huynh ấy không phục.
“Tiểu sư muội, sao muội không tự sắp xếp cho mình một cuốn?”
“Thất sư huynh, nửa cái kho sách của Thanh Huyền tông đều ở chỗ muội, muội cần phải sắp xếp thêm cho mình sao?”
Lần này Ngu Hồng Lan vui rồi, vừa rồi Quý Tử Trạc là làm sao thuận theo lời mà gây áp lực cho cô?
“Thất sư đệ, em vẫn là lo lắng cho chính mình đi, tiểu sư muội đọc sách chăm chỉ thế nào em lại không biết sao, sách con bé từng đọc còn nhiều hơn chữ em từng viết đấy, cần em lo lắng sao?”
......
Quý Tử Trạc nghi ngờ mình bị nhắm vào rồi.
Lúc này, Ngu Hồng Lan cúi đầu nhìn thoáng qua pháp quyết trong tay mình, lật sơ qua hai cái, phát hiện quả thực rất thú vị, cô thích đấy.
“Cũng được, chị về tu luyện đây, hai đứa tự mình đi chơi đi, nhưng vạn lần đừng có gây chuyện thị phi, gặp chuyện thì cứ nhịn một chút. Vô Ưu Thành này không giống Thiên Lăng phủ, kịch trần cũng là Hợp Thể, ở đây các em là có khả năng gặp được người Đại Thừa kỳ đấy.”
Diệp Linh Lạc và Quý Tử Trạc hai người ngoan ngoãn gật đầu.
Ngu Hồng Lan vẫn không yên tâm, lại nói: “Không chỉ người của các giới vực tập trung đến Vô Ưu Thành, ngay cả người của Thất đại tông môn cũng sẽ đến. Dù sao siêu cấp thiên tài dưới ba trăm tuổi ở Thất đại tông môn cũng không hề thiếu đâu. Trêu chọc phải bọn họ càng nguy hiểm hơn, biết chưa?”
Diệp Linh Lạc và Quý Tử Trạc hai người gật đầu lia lịa.
“Vậy được rồi, hai đứa đi chơi đi.”
Ngu Hồng Lan nói xong, Diệp Linh Lạc và Quý Tử Trạc đang định chạy.
“Đợi chút.”
Nói xong Ngu Hồng Lan từ trong nhẫn lấy ra một cái túi càn khôn, nhét vào lòng Diệp Linh Lạc.
“Trong này có ba trăm ngàn linh thạch, bảo bối lớn mua không nổi, mua chút đồ nhỏ thì đủ dùng, hai đứa cầm lấy mà phòng thân.”
“Đại sư tỷ, tại sao chị không đưa cho em ạ?” Quý Tử Trạc nói.
“Bởi vì em không thông minh.”
......
Quý Tử Trạc xác nhận mình bị nhắm vào rồi!
Ngu Hồng Lan và Nhan Cảnh Nghi quay người đi về, Quý Tử Trạc lập tức quẳng cái sự nhắm vào đó ra sau đầu, cùng Diệp Linh Lạc hai người chạy đi chơi rồi.
Vô Ưu Thành đúng là náo nhiệt, và vô cùng thú vị.
Trên đường cái cái gì cửa hàng cũng có, trên con phố náo nhiệt nhất, còn có sòng bạc, lầu nghệ và sàn đấu giá.
Trong sòng bạc là ồn ào nhất, trong lầu nghệ có rất nhiều nơi bán nghệ đổi linh thạch, rất nhiều người bán nghệ đều là tạm thời, thường chỉ bán nghệ.
Náo nhiệt nhất phải kể đến sàn đấu giá.
Vừa bước vào Diệp Linh Lạc bọn họ liền thấy trên tấm biển cao nhất lớn nhất treo trong sàn đấu giá viết thu mua Vô Ưu Quả với giá cao.
“Ơ? Vô Ưu Quả không phải phải tự mình đi cướp sao? Sao còn có thể bỏ tiền ra mua ạ?”
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Thập Niên 80: Ly Hôn Rồi Mới Bắt Đầu
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ