Chương 742: Cái Gì Mà Nhà Hắn?
Nửa năm không gặp, Dạ Thanh Huyền từ một con rắn nhỏ biến thành một người vóc dáng thon dài cao ráo, mọi thứ dường như thay đổi rất nhiều, nhưng mọi thứ dường như lại chẳng có gì thay đổi.
Hai người dăm ba câu đối thoại sau đó, lại quay về chế độ chung sống như trước đây.
Diệp Linh Lạc dẫn Dạ Thanh Huyền ra ngoài, bầu trời trên đỉnh đầu đã hoàn toàn tối sầm lại, chỉ còn lại một vầng trăng sáng và vài ngôi sao.
Cô tâm trạng hớn hở đi phía trước, bước chân vui vẻ nhẹ nhàng, Dạ Thanh Huyền thần sắc thản nhiên đi theo sau cô, bước chân không vội vã, nhưng cũng chẳng hề tụt lại phía sau.
Cô quen Đại Diệp Tử lâu như vậy rồi, nhưng trước đây hắn đều chỉ là hình dạng một con rắn nhỏ, cô vẫn chưa từng giới thiệu hắn cho ai cả.
Bây giờ Đại Diệp Tử đã biến thành một người lớn, sau này bọn họ còn phải cùng nhau đi tiếp, sư huynh sư tỷ chắc chắn là phải làm quen với hắn.
Ma Quang Môn, trong đại điện.
Ma Quang Môn chủ và vài vị trưởng lão vẫn đang khiêm tốn tán gẫu với Phó Hạo Tinh và Ngu Hồng Lan mấy người bọn họ.
Cả một bữa cơm lớn này, bọn họ nhìn qua thì nói rất nhiều lời, nhưng đôi bên nói đều là mấy lời vô thưởng vô phạt, những lời tiết lộ thông tin thì một câu cũng không nói, đối với nhau phòng bị rất nặng.
Lúc đó, Ma Quang Môn chủ vẫn đang cười, cầm chén rượu lên nói là muốn kính bọn họ thêm một chén.
Tuy nhiên, chén rượu đưa đến bên miệng, chỉ khẽ nhấp một ngụm nhỏ, có thật sự uống hay không cũng chẳng ai biết.
Tóm lại, công phu bề mặt làm rất đủ, cái thực chất bên trong thì một chút cũng không động tới.
Phó Hạo Tinh lúc này cũng thấy có chút nhàm chán rồi, nhưng ngại Diệp Linh Lạc vẫn còn ở Ma Quang Môn chưa quay lại, bọn họ cũng chỉ có thể chống đỡ trường diện tiếp tục chờ đợi cô.
“Nền tảng của Ma Quang Môn quả thực rất mạnh, đừng nhìn đệ tử bọn họ tuy đông, nhưng toàn bộ đều là Luyện Hư khởi điểm, hơn nữa Luyện Hư sơ kỳ cực kỳ ít, đa số là Luyện Hư trung kỳ, không nói cái khác, ngay cả lính gác cổng cũng là trung kỳ, không hổ là môn phái đứng đầu vùng này.”
Phó Hạo Tinh cả ngày hôm nay, quan sát được những thứ cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.
Mặc dù mời bọn họ làm khách, nhưng người của Ma Quang Môn đối với bọn họ cũng chẳng có bao nhiêu chân thành.
“Có thể không trêu chọc thì đừng trêu chọc, sau này đi Vô Ưu Thành, cho đến dưới cây Vô Ưu nếu có gặp bọn họ, vẫn phải đề phòng.” Nhan Cảnh Nghi nói.
“Tiểu sư muội rốt cuộc là đi gặp ai vậy? Sao muội ấy vẫn chưa quay lại? Liệu có nguy hiểm không?”
Ngu Hồng Lan không ăn được mấy miếng, mắt cứ không ngừng liếc về phía cửa, nói thẳng ra cho mọi người biết là cô chính là đang đợi tiểu sư muội thôi.
“Đại sư tỷ! Muội về rồi nè!”
Giọng nói hoạt bát của Diệp Linh Lạc truyền vào từ bên ngoài đại điện, làm cả cái đại điện vốn đã nhàm chán đến chết lặng bỗng nhiên như bừng tỉnh vậy, ánh mắt của tất cả mọi người nhanh chóng chuyển ra ngoài cửa, rơi trên người Diệp Linh Lạc vừa bước vào.
“Tiểu sư muội, muội không sao chứ?”
Ngu Hồng Lan không đợi được nữa mà đứng bật dậy.
“Không sao ạ, muội tìm được Đại Diệp Tử nhà muội về rồi nè!”
“Đại Diệp Tử?”
Mọi người đang thắc mắc thì thấy một nam tử mặc cẩm bào đen từ bên ngoài đại điện thong thả bước vào, dáng vẻ lười biếng tự mang theo sự tao nhã bẩm sinh.
Đám người Vô Ngân Uyên nhìn thấy xong, từng người một kinh ngạc đến há hốc mồm, nhìn chằm chằm một hồi lâu mà không nói nên lời nào.
Phía Ma Quang Môn cũng chẳng khá hơn là bao, mặc dù bọn họ không phải lần đầu gặp Dạ Thanh Huyền, thời gian qua cũng bị tiếng đàn của Dạ Thanh Huyền hành hạ rất thảm, nhưng lần nữa gặp lại hắn vẫn không nhịn được mà lại kinh diễm một lần nữa.
Người đâu mà đẹp thế không biết, nếu tính tình tốt thêm một chút nữa thì càng tuyệt vời hơn rồi.
“Đây là Đại Diệp Tử nhà muội, tên gọi Dạ Thanh Huyền.”
Chỉ thấy Dạ Thanh Huyền gật đầu một cái với người của Vô Ngân Uyên.
“Chào mọi người, đây là Tiểu Linh Lạc nhà ta, đa tạ các vị đã chăm sóc nhiều ngày qua.”
Ngu Hồng Lan thấy vậy lập tức trợn to hai mắt, cái gì mà Đại Diệp Tử Tiểu Linh Lạc? Cái gì mà nhà hắn? Cái gì mà đa tạ chăm sóc?
Hắn mang một bộ dạng con người, sao không nói lấy một câu tiếng người thế hả?!
Đó là tiểu sư muội nhà cô!
Thấy Ngu Hồng Lan sắp sửa kích động xông lên, Phó Hạo Tinh nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cánh tay cô.
Ngu Hồng Lan giận dữ quay đầu lườm ông một cái đang định hất ông ra, ông vội vàng đưa mắt ra hiệu cho Nhan Cảnh Nghi.
Nhận được ánh mắt, Nhan Cảnh Nghi chậm chạp đưa tay nắm lấy cánh tay bên kia của cô.
“Con đừng có bốc đồng, bao nhiêu người ở đây đang nhìn kìa, giữ chút thể diện cho tiểu sư muội nhà con đi.” Phó Hạo Tinh khuyên nhủ.
“A Lan, anh biết em không vui, dù sao nhà ai có bắp cải bị lợn ủi thì cũng đều là tâm trạng này cả, anh cũng giận thay em.” Nhan Cảnh Nghi nói.
Nghe thấy lời này Phó Hạo Tinh lập tức trợn to hai mắt, hắn đây là đang khuyên ngăn sao? Đây chẳng lẽ không phải là đang đổ thêm dầu vào lửa?
Hơn nữa, nói lương tâm, người ta sao lại là lợn được? Trông rất đẹp trai, khí chất cũng rất nổi bật mà.
Hai vị có thể công bằng chính trực đánh giá một người được không?
Hơn nữa...
“Đừng có gấp, tiểu sư muội nhà con vừa mới cập kê không lâu, vẫn còn là một đứa trẻ mà, sao có thể là loại quan hệ đó được. Các con mà cuống lên nói ra miệng, ngược lại là dẫn dắt bọn họ nghĩ về phía đó đấy!”
Lời này của Phó Hạo Tinh vừa thốt ra, Ngu Hồng Lan và Nhan Cảnh Nghi giống như ngọn lửa đang bùng lên bị dội một gáo nước lớn vậy, lập tức bình tĩnh lại ngay.
Đúng vậy, tính toán thời gian, dù thế nào cũng không thể là loại quan hệ đó được.
“Con bé là tiểu sư muội của con, quay đầu có chuyện gì, con cứ riêng tư nói chuyện với con bé không phải là biết rồi sao? Cái tuổi này của con bé, chính là lúc tâm lý nghịch ngợm rất nặng, trước mặt người ngoài, đừng có làm con bé mất mặt.”
Ngu Hồng Lan gật đầu.
“Vẫn là thế hệ trước như huynh nuôi dạy trẻ con có kinh nghiệm, tôi được mở mang tầm mắt rồi.”
Ba chữ "muốn chửi thề" viết rành rành lên trán Phó Hạo Tinh: ¥%@#¥@#¥……
Lúc này, giọng nói của Ma Quang Môn chủ truyền đến.
“Đại nhân, Diệp cô nương, hai vị giá lâm nơi này là muốn cùng uống chút rượu sao? Người đâu, chuẩn bị một bàn mới.”
Ông vừa nói xong Diệp Linh Lạc liền xua tay.
“Không cần đâu ạ, ta đến là để từ biệt các người, ta phải cùng Đại sư tỷ bọn họ quay về rồi, Đại Diệp Tử sẽ đi cùng chúng ta.”
Nghe thấy lời này, chỉ thấy trên đại điện Ma Quang Môn, từ môn chủ, đến đệ tử, cho đến không ít các vị trưởng lão gần như đều trong khoảnh khắc đó, bật dậy một cái, trên mặt treo một nụ cười muốn cười mà không dám cười quá lộ liễu.
“Thật là quá đáng tiếc! Các người mới vừa đến vậy mà đã phải đi rồi, là vì tôi tiếp đãi không chu đáo sao?”
Diệp Linh Lạc liếc nhìn ông một cái, huynh đệ à, khóe miệng ông sắp vểnh lên tận mang tai rồi, ông nói chuyện trước khi nói có thể làm ơn quản lý biểu cảm một chút được không?
Không chỉ Diệp Linh Lạc, ngay cả người của Vô Ngân Uyên cũng thấy ông thái quá, bởi vì bọn họ ở đây cả một buổi chiều đến tối, chưa từng thấy ông biểu cảm phong phú như vậy bao giờ.
Có thể thấy, sự vui vẻ hiện tại đó là chân tình thực cảm rồi.
“Cái đó thì không phải, chúng ta còn có kế hoạch của riêng mình, đến giờ phải đi thôi.”
“Vậy thì thật là quá đáng tiếc, tôi rất muốn cùng các người tụ họp thêm chút nữa mà!”
Ma Quang Môn chủ nói đến đây, trong mắt vậy mà không tự chủ được mà lấp lánh ánh lệ.
“Cũng được, tất cả đều không nói hết bằng lời, tôi dùng rượu này để từ biệt các người!”
Nói xong, ông vậy mà trực tiếp bê cả một vò rượu trên bàn lên, chân tình thực cảm lại hào khí ngút trời mà dốc vào miệng.
......
Ông đúng là một ngụm còn nhiều hơn cả một đám người uống cộng lại.
Đề xuất Cổ Đại: Diêm Vương Dung Túng Nghịch Tử Đẩy Thiếp Vào Vạc Dầu Sôi, Sau Khi Thiếp Quy Tiên, Phụ Tử Họ Hóa Điên
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ