Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 73: Cái Tông Môn Này Cũng Quá 'Quyển' Rồi

Chương 73: Cái Tông Môn Này Cũng Quá 'Quyển' Rồi

"Tiểu sư muội, sao muội có thể đối xử với huynh như vậy? Huynh rốt cuộc có chỗ nào có lỗi với muội chứ?" Quý Tử Trạc mếu máo chất vấn.

"Thất sư huynh, lời này của huynh muội không đồng tình đâu nhé. Phì Đầu là Tuyết Linh Quả đã sinh linh trí, Tứ sư tỷ nói nó vô cùng quý giá rồi. Trong sáu người chúng ta huynh là người đầu tiên được ăn Tuyết Linh Quả đấy, huynh chẳng lẽ không nên cảm kích muội sao?"

"Thế thì ít nhất muội cũng phải rửa sạch đi chứ!"

"Thất sư huynh, nguyên chất nguyên vị mới là quý giá nhất. Muội mà mang đi rửa, lỡ tay làm trôi mất tinh hoa thì sao? Muội cũng chưa từng ăn Tuyết Linh Quả, lần đầu tiên của Phì Đầu là thuộc về một mình huynh đấy!"

Thấy Quý Tử Trạc vẫn mặt mày xám xịt không thể chấp nhận nổi, Diệp Linh Lung thở dài, kiên nhẫn giải thích với hắn.

"Hơn nữa, đó là chân của Phì Đầu, muội trước mặt nó mang đi rửa, huynh lại trước mặt nó ăn vào, huynh có nghĩ đến cảm nhận của nó không? Bản thân huynh có chấp nhận nổi không?"

"Hình như... không nổi lắm."

"Thế mới đúng chứ, muội đánh nhanh thắng nhanh, tránh mọi sự ngượng ngùng, muội đây là vì tốt cho các huynh mà."

Nói nghe cũng có lý, nhưng Quý Tử Trạc luôn cảm thấy có gì đó sai sai.

"Thất sư huynh, ăn cũng ăn rồi, mau tu luyện đi! Với cái tu vi này của huynh, lần sau gặp kẻ xấu bắt nạt muội thì tính sao? Muội tuổi còn nhỏ, tu vi thấp nhất, lại yếu đuối như vậy, huynh nhẽ nào nỡ lòng nhìn muội..."

Diệp Linh Lung lời còn chưa dứt, Quý Tử Trạc đã ngồi ngay ngắn nhắm mắt, toàn tâm toàn ý dồn vào việc đột phá.

"Thế mới đúng chứ."

Quý Tử Trạc bắt đầu thử đột phá, những người khác vây quanh bảo vệ an toàn cho hắn, Phì Đầu đang dùng đôi chân mới xoay vòng nhảy múa trên mặt đất, tâm trạng tốt vô cùng.

Diệp Linh Lung thì ngồi một bên sắp xếp lại phù giấy của mình, dọc đường đã dùng không ít, chỗ nào cần bổ sung thì bổ sung, chỗ nào cần cải tiến thì cải tiến, tra cứu bù đắp để khi gặp nguy hiểm không bao giờ hoảng loạn.

Thấy Diệp Linh Lung ngay cả lúc nghỉ ngơi cũng nỗ lực như vậy, Hoa Thi Đan lẳng lặng lấy lò luyện đan ra, ở một bên đem những nguyên liệu vừa kiếm được bỏ vào lò luyện chế đan dược mới, vừa luyện vừa nghiên cứu cách nâng cao chất lượng đan dược.

Mà Mạc Nhược Lâm cũng hành động theo, nàng lấy những nguyên liệu thu thập được trước đó ra luyện chế cất giữ, sau đó lấy bản vẽ cấu tạo linh khí mới mà tiểu sư muội vẽ cho nàng ra nghiên cứu. Ý tưởng của tiểu sư muội rất mới lạ, thủ pháp luyện khí của nàng cần phải tinh tiến hơn nữa mới đạt được hiệu quả mà tiểu sư muội mong muốn.

Thấy ba vị sư muội đều đang nỗ lực, Kha Tâm Lan cũng móc pháp quyết mà Diệp Linh Lung đưa cho nàng trước đó ra bắt đầu tu luyện. Mọi người đều đang nỗ lực, nàng không thể kéo chân mọi người, nếu không sau này gặp nguy hiểm sẽ trở thành gánh nặng.

Đông Phương Tận vốn dĩ còn đang nghỉ ngơi bên cạnh, đang định uống ngụm rượu nhỏ thư giãn, dù sao cũng vừa thoát chết, cảnh này tình này cần chút phong tình.

Tuy nhiên, bình rượu vừa lấy ra còn chưa kịp dốc vào miệng, dư quang của hắn liếc thấy gì đó, quay đầu lại liền thấy năm đệ tử Thanh Huyền Tông tất cả đều đang tranh thủ thời gian tu luyện nâng cao.

...

Rượu trong tay bỗng chốc chẳng còn thơm nữa.

Thanh Huyền Tông rốt cuộc là một tông môn thần kỳ như thế nào vậy? Cái này cũng quá "quyển" rồi!

Thôi bỏ đi, hắn không muốn làm kẻ đặc biệt.

Phì Đầu vừa nhảy múa vừa ngân nga hát, nó vốn tưởng điệu múa ưu nhã thân hình hoàn mỹ sẽ nhận được những tràng pháo tay như sấm, ai ngờ nó quay đầu lại thấy đám người kia đều lao vào một đợt tu luyện mới, căn bản chẳng có ai thưởng thức nó cả!

Thật là quá đáng!

Phì Đầu tức giận nhảy dựng lên xông đến chỗ Diệp Linh Lung định đá nàng một cái, chất vấn tại sao không tôn trọng màn biểu diễn của nó, thì Diệp Linh Lung bỗng nhiên ngẩng đầu nở một nụ cười vừa ngọt ngào vừa đáng yêu với nó.

"Phì Đầu, ngươi đến đúng lúc lắm."

Phì Đầu lập tức chẳng thèm nghĩ ngợi gì mà vắt chân lên cổ chạy trốn, không ổn không ổn, nó chưa từng đến đây, không thấy nó, không thấy nó.

Nó còn chưa kịp chạy, một tờ phù giấy đã dán lên người nó, giây tiếp theo "bạch" một tiếng, nó nằm vật xuống đất không cử động được nữa.

"Đồ xấu xa, ngươi đã làm gì ta? Tại sao ta cảm thấy sau lưng có một tảng đá siêu to khổng lồ đang đè lên ta vậy? Nặng quá đi, sắp đè bẹp ta rồi, hu hu hu..."

"Đây là Thiên Cân Phù muội mới nghiên cứu ra, ngươi rất may mắn trở thành người đầu tiên trải nghiệm nó đấy, ngươi chẳng lẽ không cảm thấy mình rất vinh dự sao..."

Diệp Linh Lung lời còn chưa dứt đã thấy dưới thân Phì Đầu vậy mà có một vũng chất lỏng, xong rồi, quả này bị Thiên Cân Phù của nàng ép ra nước rồi, cứ thế này nữa là mất mạng quả mất!

Thế là nàng vội vàng xé Thiên Cân Phù xuống, rồi trước khi Phì Đầu phát hiện mình bị ép ra nước liền dán cho nó một tờ SPA Phù để nó quên đi nỗi đau vừa rồi, tiến vào cõi tiên bồng bềnh.

Quả nhiên, Phì Đầu chẳng phát hiện mình bị ra nước, thoải mái lật người một cái, lăn một vòng trên đất nằm im bất động.

Tuy nhiên nó không nằm được lâu, vì lúc nó đang nheo mắt thì thấy một luồng sáng truyền đến từ nơi sâu nhất của khu rừng, nó "vút" một cái đứng dậy, vắt chân lên cổ chạy vào bên trong.

Diệp Linh Lung thấy Phì Đầu bỏ chạy, nàng liền thuận tay vung một tờ phù dán sau lưng nó.

Chỉ thấy tốc độ chạy siêu nhanh của Phì Đầu lập tức biến thành tốc độ rùa bò 0.1 lần.

"Phì Đầu, ta đã đồng ý cho ngươi chạy chưa?"

"Đồ xấu xa, ngươi đừng có cản ta mà! Thánh quang sáng lên rồi, chín con bướm đó sắp bắt đầu nghi thức thánh tế rồi! Mau đến đó tắm mình trong thánh quang, triều bái Thần Sinh Cơ! Lần trước ta tắm thánh quang xong đã lớn thêm gấp đôi đấy!"

Phì Đầu nói xong Diệp Linh Lung liền xách Phì Đầu dưới đất lên, xé tờ phù giảm tốc trên người nó, đặt nó lên vai mình.

"Vậy còn chờ gì nữa!"

Diệp Linh Lung phất tay một cái, đám cỏ bên cạnh Quý Tử Trạc nhanh chóng mọc dài ra, lá cỏ bao bọc lấy Quý Tử Trạc, gói thành hình một cái bánh chưng tam giác, giây tiếp theo Huyền Ảnh bay đến dưới thân nâng cái bánh chưng tam giác lên nhanh chóng đuổi theo bước chân Diệp Linh Lung.

"Chúng ta đi!"

Thế là năm người một cái bánh chưng nhanh chóng bay về hướng thánh quang đang tỏa sáng trong rừng.

Rất nhanh bọn họ đã bay đến vị trí trung tâm nhất của khu rừng, nơi đó mọc vô số linh hoa, là nơi linh khí nồng đậm nhất mà bọn họ từng thấy kể từ khi vào bí cảnh này.

Ngoài bọn họ ra, trong rừng còn có rất nhiều động vật nhỏ đều đã đến, bọn họ vây quanh bốn phía biển linh hoa đó, lúc này đang thành kính quỳ lạy về phía trung tâm nhất của biển hoa, ngay cả Phì Đầu cũng nhảy xuống vai Diệp Linh Lung quỳ rạp xuống đất, thành kính nhìn về phía trước.

Phía trên biển hoa, chín con bướm người khô héo lượn thành một vòng tròn, giống như đang thực hiện nghi thức gì đó, xếp thành đủ loại hình dạng.

Bọn chúng vây quanh nơi trung tâm nhất tỏa ra ánh sáng rất rực rỡ nhưng không hề chói mắt, giống như lời Phì Đầu nói, đó là thánh quang khiến người ta phải kính cẩn.

Thấy cảnh này, trái tim nôn nóng của tất cả bọn họ bỗng chốc bình tĩnh lại.

Sức mạnh sinh cơ mạnh mẽ kèm theo linh khí nồng đậm giống như dòng suối phun trào không ngừng phát ra từ trung tâm, theo thánh quang cùng nhau bay tỏa ra phương xa.

Nhóm Diệp Linh Lung nhanh chóng ngồi xuống tại chỗ tọa thiền, hấp thụ sức mạnh quý giá và mạnh mẽ này.

Thời gian từng chút trôi qua, thánh quang ngày càng sáng, linh khí ngày càng nồng, sức mạnh sinh cơ đạt đến đỉnh điểm, đúng lúc này, một tiếng "bạch" nhẹ vang lên, tất cả mọi người đều mở mắt, nhìn thấy cảnh tượng kinh người này!

Đề xuất Hiện Đại: Nơi Góc Quán Trà: Bức Tình Thư Chưa Gửi
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện