Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 7: Bí Mật Của Thanh Huyền Tông

Chương 7: Bí Mật Của Thanh Huyền Tông

Mãi cho đến khi trở về viện tử của mình, Lục sư huynh lại sang chơi, nghe nói Đại sư huynh định đưa nàng đến Kiếm Chủng, huynh ấy suýt chút nữa kinh ngạc đến nhảy dựng lên.

“Cái gì? Đại sư huynh ngày mai định đưa muội đến Kiếm Chủng?”

Diệp Linh Lung cắn một miếng linh quả, vẻ mặt nghi hoặc nhìn chằm chằm Lục sư huynh. Đi đến Kiếm Chủng mà phản ứng lớn thế này, chẳng lẽ có bí mật gì không cho ai biết sao?

“Muội nhìn ta như vậy làm gì? Đi thì đi thôi, nhưng muội nhất định phải nghe lời Đại sư huynh, không được chạy lung tung biết chưa?”

“Lục sư huynh, huynh chắc chắn là không còn lời nào khác muốn nói với muội nữa chứ?”

“Không có.”

Giây tiếp theo, Diệp Linh Lung chớp chớp mắt, đáy mắt lập tức phủ một tầng sương mù, miệng nàng mếu máo, "òa" một tiếng khóc rống lên.

Ninh Minh Thành bị tiếng khóc bất thình lình này làm cho hoảng hốt. Tiểu sư muội trông tinh xảo xinh đẹp, giống như một búp bê sứ, dáng vẻ khóc lóc này nhìn thôi đã thấy nát lòng rồi.

“Tiểu sư muội, sao muội lại khóc?”

“Bởi vì huynh ngay cả lời nói thật cũng không chịu nói với muội, ngày mai muội phải đi Kiếm Chủng rồi, các huynh đều nói nguy hiểm, nhưng không ai nói cho muội biết tại sao lại nguy hiểm. Nếu muội cứ lờ mờ mà đi, lỡ chẳng may chạm vào thứ không nên chạm, muội chết ở đó không về được thì sao?”

“Phi phi phi, muội sẽ không chết đâu, Đại sư huynh chắc chắn sẽ trông chừng muội mà.” Ninh Minh Thành thực sự chịu thua nàng rồi, huynh ấy thở dài một tiếng: “Được rồi, chỉ cần muội ở lại Thanh Huyền Tông, sớm muộn gì muội cũng sẽ biết thôi.”

Ngay lập tức, Diệp Linh Lung thu hết mọi biểu cảm, tiếp tục gặm linh quả.

Ninh Minh Thành vừa định mở miệng, thấy tốc độ lật mặt này của nàng thì cả người đờ ra, cũng không cần phải thực tế đến mức này chứ.

“Lục sư huynh?”

“Muội có biết tại sao Thanh Huyền Tông lại là tông môn tệ nhất trong giới tu tiên không? Bởi vì trong giới tu tiên, các môn phái lớn nhỏ đều sẽ chọn nơi linh khí nồng đậm để lập tông môn nhằm thuận tiện cho việc tu luyện. Còn dãy núi nơi Thanh Huyền Tông tọa lạc, linh khí loãng đến thảm hại, căn bản không thích hợp để tu luyện.”

Huynh ấy nói vậy, Diệp Linh Lung lúc này cũng phát hiện ra rồi.

Ngoại trừ lúc gặm linh quả, bình thường nàng cơ bản không cảm nhận được xung quanh có linh khí gì, nàng có thể tiến bộ nhanh như vậy hoàn toàn là nhờ những linh quả mà Đại sư huynh tặng.

“Thanh Huyền Tông không thích hợp tu luyện, nhưng Đại sư huynh đã đạt tới Nguyên Anh rồi, ngay cả huynh cũng có Kim Đan mà, tu vi này ở độ tuổi của các huynh đặt vào bất kỳ đại tông môn nào cũng là thiên tài cả.”

“Bởi vì dưới dãy núi của Thanh Huyền Tông có một bí cảnh vô cùng nguy hiểm. Linh khí trong bí cảnh đó vô cùng nồng đậm, hơn nữa bảo vật nhiều không đếm xuể. Tất cả đệ tử Thanh Huyền Tông đều tu luyện ở bên trong đó, lúc muội mới đến ta không có ở viện chính là vào bí cảnh tu luyện đấy.”

Ninh Minh Thành lấy ra một quả linh quả màu đỏ tươi mang theo ánh sáng bóng loáng đưa cho Diệp Linh Lung.

“Ngay cả linh quả cũng là hái trong bí cảnh, nếu không với một nơi cằn cỗi như Thanh Huyền Tông, sao có thể để chúng ta lấy linh quả làm đồ ăn vặt được? Cái này cho muội nếm thử, sáng nay ta vừa hái đấy, loại Xích Diễm Quả này ngon hơn và linh khí nồng đậm hơn linh quả thông thường nhiều.”

Diệp Linh Lung nhận lấy Xích Diễm Quả từ tay Ninh Minh Thành, thứ này trong nguyên tác có nhắc tới, Diệp Dung Nguyệt sau khi Trúc Cơ, đi theo tông môn khám phá bí cảnh đã lấy được trong đó.

Lúc đó Diệp Dung Nguyệt đã dốc hết sức lực chém chết một con Hỏa Diễm Điểu cấp ba canh giữ bên cạnh mới hái được quả Xích Diễm Quả này, đó là thu hoạch lớn nhất của nàng ta trong lần vào bí cảnh đó, lúc ấy không biết đã khiến bao nhiêu người đỏ mắt ghen tị.

Vì chuyện này, Thất Tinh Tông sau đó còn đặc biệt khen thưởng và tuyên dương nàng ta, một là để khoe khoang thiếu nữ thiên tài này với các môn phái khác, hai là để khích lệ đệ tử trong môn phái thử sức và thử thách nhiều hơn.

Giờ đây, Lục sư huynh cứ thế tùy tiện tặng cho nàng, có thể thấy bí cảnh dưới Thanh Huyền Tông có bao nhiêu bảo vật.

“Tiểu sư muội, sao muội không ăn?”

“Lục sư huynh, hái Xích Diễm Quả này chắc không dễ dàng gì nhỉ? Muội nghe nói bên cạnh Xích Diễm Quả sẽ có Hỏa Diễm Điểu cấp ba canh giữ.”

“Lục sư huynh của muội dù sao cũng là một Kim Đan, Hỏa Diễm Điểu cấp ba tính là cái gì?”

Kim Đan thì đã sao? Lúc đó trước khi Diệp Dung Nguyệt tìm thấy Xích Diễm Quả, con Hỏa Diễm Điểu cấp ba đó vừa mới làm trọng thương một đệ tử Kim Đan kỳ đấy.

“Được rồi, muội đừng cái vẻ mặt đó, Xích Diễm Quả tuy không thường thấy, nhưng ta hái nó thực sự không khó khăn gì, không tin muội nhìn xem ta có chỗ nào giống bị thương không? Biết muội xót Lục sư huynh, quả Xích Diễm Quả này coi như đáng giá rồi.”

Diệp Linh Lung gật đầu, dáng vẻ tràn đầy sức sống này của Lục sư huynh đúng là không giống bị thương chút nào.

Thanh Huyền Tông nhà mình đúng là tàng long ngọa hổ, Kim Đan nhà mình không phải loại Kim Đan tầm thường bên ngoài đâu.

“Vậy nên, Kiếm Chủng cũng ở trong bí cảnh sao?”

“Đúng vậy, cho nên ta mới nói nơi đó vô cùng nguy hiểm. Trong giới tu tiên, càng nhiều cơ duyên đồng nghĩa với càng nhiều nguy hiểm, bí cảnh của Thanh Huyền Tông có vô số đồ tốt, cho nên nó nguy hiểm thế nào muội nên biết rồi đấy.”

“Vậy nên, sư phụ chúng ta chẳng dạy cái gì cả, tất cả các sư huynh sư tỷ đều tự mình vào bí cảnh tìm cơ duyên tu luyện sao?”

“Đúng vậy, ở Thanh Huyền Tông hoặc là liều mạng tu luyện, hoặc là tầm thường vô vi rồi tự mình rời đi.”

Biết được bí mật này, lòng Diệp Linh Lung bỗng thấy hơi khó chịu.

Chẳng trách Thanh Huyền Tông trông vừa rách nát vừa giàu có. Rách nát là vì tông môn khác có người cầm tay chỉ việc, lượng lớn tài nguyên có thể dùng điểm cống hiến để đổi, họ có thể tu luyện trong môi trường an nhàn, còn Thanh Huyền Tông tu luyện là phải liều mạng.

Giàu có là vì, tất cả những người ở lại đều đã sớm quen với việc liều mạng tu luyện, thực lực đều mạnh hơn người khác rất nhiều, thu hoạch cũng nhiều hơn rất nhiều.

Nàng hôm đó nhận của Đại sư huynh nhiều linh quả linh thạch như vậy, hôm nay lại nhận Xích Diễm Quả của Lục sư huynh, nàng lấy thì nhẹ nhàng nhưng đó đều là thứ họ liều mạng có được trong bí cảnh nguy hiểm.

Mà những bảo vật họ liều chết có được này, cuối cùng đều sẽ rơi vào tay Diệp Dung Nguyệt.

Nàng cuối cùng cũng hiểu tại sao trong nguyên tác mỗi lần Diệp Dung Nguyệt đánh bại phản diện của Thanh Huyền Tông đều thu hoạch đầy túi rồi.

Nghĩ thôi đã thấy tức, Diệp Dung Nguyệt ở nhà đã cướp đi mọi sự sủng ái của cha mẹ nàng, tương lai nàng ta còn định cướp hết bảo vật của các sư huynh nàng, cuối cùng còn giết chết họ.

“Tiểu sư muội, sao muội lại khóc thế?”

“Huynh nói bậy, muội mới không khóc nhé! Mắt muội bị cát bay vào thôi!”

“Vậy để ta thổi cho muội nhé?”

“Không cần.” Diệp Linh Lung hít một hơi, nàng hỏi: “Lục sư huynh, nếu cứ luôn tu luyện trong bí cảnh Thanh Huyền Tông, có cơ hội đột phá từ Nguyên Anh kỳ lên Hóa Thần kỳ không ạ?”

“Có chứ, Đại sư tỷ của chúng ta chính là Hóa Thần kỳ đấy.”

Diệp Linh Lung trợn tròn mắt, Thanh Huyền Tông vậy mà có đại lão Hóa Thần kỳ!

Phải biết rằng, chưởng môn trưởng lão của những đại tông môn đó cao nhất cũng chỉ là Nguyên Anh kỳ, bởi vì một khi đột phá đến Hóa Thần kỳ, họ sẽ rời khỏi hạ tu chân giới để đến thượng tu chân giới tu luyện, đại lão Hóa Thần kỳ ở hạ tu chân giới cực kỳ hiếm thấy.

“Nhưng tỷ ấy quanh năm bế quan tu luyện, rất ít khi gặp được tỷ ấy.”

Diệp Linh Lung gật đầu, không gặp được cũng không sao, nhưng sự tồn tại của tỷ ấy chứng minh việc chỉ dựa vào bí cảnh Thanh Huyền Tông để đột phá từ Nguyên Anh lên Hóa Thần là khả thi, cho nên Đại sư huynh của nàng rất có khả năng đạt tới Hóa Thần kỳ.

Chỉ cần trước khi Diệp Dung Nguyệt đối đầu với huynh ấy, huynh ấy đột phá đến Hóa Thần thì huynh ấy không thể nào thua được!

“Lục sư huynh! Muội quyết định rồi, ngày mai muội bắt đầu vào bí cảnh tu luyện!”

Diệp Linh Lung phấn khích đến mức bật dậy, chỉ cần nàng vào bí cảnh Đại sư huynh chắc chắn sẽ đi cùng nàng, chỉ cần nàng bắt đầu "cuốn", Đại sư huynh nhất định sẽ cuốn theo nàng!

Ngươi cuốn ta cuốn mọi người cùng cuốn, cuốn đến cuối cùng đừng nói một Diệp Dung Nguyệt, mười đứa cũng chẳng ăn thua!

Đề xuất Cổ Đại: Trùng Sinh Hoán Thân: Ta Làm Chủ Mẫu Vương Phủ
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện