Chương 698: Nàng Thế Mà Lại Để Mất Huynh Ấy Rồi!
Một tiếng gầm thét đâm thủng màng nhĩ vang vọng khắp không gian, và không ngừng dội lại, cứ như thể nơi họ đang đứng là một vực thẳm đầm lạnh.
“Nguy hiểm! Mau đi thôi!”
Phó Hạo Tinh hét lên một tiếng, nhanh chóng nắm lấy tay nàng, dùng lực kéo mạnh một cái, lôi nàng ra khỏi đám Huyễn Yêu, đưa vào vòng bảo vệ linh lực của mình.
“Con không sao chứ?”
“Con không sao.”
“Mau rời khỏi đây, chúng ta dường như đã rơi vào bẫy của kẻ khác rồi.”
Phó Hạo Tinh nói xong liền kéo Diệp Linh Lạc nhanh chóng bay ngược lên trên. Đúng lúc này, Diệp Linh Lạc đột nhiên phát hiện có gì đó không ổn.
Nàng nhanh chóng đưa tay lên sờ cổ mình, sờ đi sờ lại mấy lần, rồi đột nhiên tim thắt lại, đầu óc ong lên một cái.
“Dây chuyền, dây chuyền của con mất rồi! Là những thứ đó, chúng đã cướp mất dây chuyền của con!”
Lúc nãy khi những thứ đó lục soát người nàng để cướp bóc, toàn bộ sự chú ý của nàng đều tập trung vào chiếc nhẫn và mầm xanh trên đầu, nàng vạn lần không ngờ tới, chúng lại trộm mất dây chuyền của nàng!
Không đúng, dây chuyền đeo trên cổ nàng, giấu trong áo kỹ như vậy, chúng làm sao có thể thần không biết quỷ không hay mà trộm đi được?
Trừ phi...
Trừ phi việc đụng vào nhẫn lúc trước đều là để đánh lạc hướng nàng, sợi dây chuyền mới là thứ chúng thực sự muốn!
Thứ nằm trong dây chuyền của nàng không phải cái gì khác, chính là Đại Diệp Tử vẫn còn đang ngủ say!
Diệp Linh Lạc tức đến nổ phổi, cướp đồ thì thôi đi, ngay cả Đại Diệp Tử cũng cướp, đúng là đáng hận!
“Dây chuyền gì? Nếu không quan trọng thì...”
Phó Hạo Tinh chưa nói dứt lời đã thấy Diệp Linh Lạc vùng khỏi tay mình, định quay lại tìm dây chuyền.
“Con điên rồi! Không được quay lại, nơi này rất nguy hiểm! Cho dù ta là Luyện Hư Kỳ, ta cũng không dám đảm bảo chắc chắn có thể đưa con trở về an toàn đâu!”
“Dây chuyền của con rất quan trọng, rất quan trọng, mất gì cũng không được mất nó! Con nhất định phải đi tìm lại!”
Diệp Linh Lạc vừa định lao xuống, cái lạnh thấu xương kia lại ập đến, nàng lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đôi mắt đen sâu thẳm mang theo hơi thở khủng khiếp.
Đôi mắt ấy không ngừng phóng đại, phóng đại rồi lại phóng đại, thứ ẩn mình trong bóng tối đang lao nhanh về phía nàng!
Áp lực mạnh mẽ như nặng ngàn cân đè nặng lên người nàng, khiến nàng không còn đường chạy trốn.
Ngay lúc này, một luồng linh lực lao thẳng về phía trước, như pháo hoa nở rộ trong bóng tối, giáng một đòn nặng nề vào con quái thú bí ẩn đang lao tới.
Một tiếng “ầm” vang dội, linh lực nổ tung, thân hình con quái thú bí ẩn đang lao tới khựng lại, toàn bộ áp lực đè lên Diệp Linh Lạc trong khoảnh khắc đó đều tan biến sạch sẽ.
Nhân cơ hội này, Phó Hạo Tinh dùng lực kéo mạnh, đưa nàng nhanh chóng bơi ngược lên trên, tốc độ càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức cả con quái thú lẫn Diệp Linh Lạc đều không có thời gian phản kháng.
Sau khi lao lên một đoạn trong dòng sông huỳnh quang xanh biếc, thấy sắp rời khỏi đó, Diệp Linh Lạc đưa tay ra ngoài lớp bảo vệ của Phó Hạo Tinh, dùng sức vớt một cái.
Giây tiếp theo, cả hai cùng lao ra khỏi dòng sông tỏa ánh huỳnh quang xanh biếc kia, bay vọt lên giữa không trung.
Ở đó, chiếc phi chu đã được điều chỉnh ổn định đang dừng lại chờ họ.
Phó Hạo Tinh sợ nàng lại nhất thời bốc đồng, vội vàng đưa nàng lên phi chu, tìm đúng vị trí của Ngu Hồng Lân, ném thẳng người vào lòng tỷ ấy.
Ngu Hồng Lân thấy bộ dạng này của Phó Hạo Tinh, còn tưởng Diệp Linh Lạc bị thương nặng, sau khi đỡ lấy nàng liền vội vàng kiểm tra.
“Tiểu sư muội, muội không sao chứ? Có bị thương nặng không?”
Diệp Linh Lạc thở hắt ra một hơi, tâm trí vẫn còn dừng lại ở nơi khủng khiếp phía dưới, và cả Đại Diệp Tử đã bị thất lạc của nàng.
“Đại sư tỷ, muội không sao.”
“Bọn trẻ thời nay thật là...” Phó Hạo Tinh thở dài: “Đứa nào đứa nấy đều không khiến người ta yên tâm, ta suýt chút nữa đã không đưa được con bé về. Giờ người trả lại cho cô rồi, mau trông chừng cho kỹ.”
“Tiểu sư muội, chuyện là thế nào?”
Trong lòng Diệp Linh Lạc vô cùng khó chịu.
Từ khi nàng xuyên sách đến nay, đã mấy năm trôi qua, những người bên cạnh đến rồi đi, người ở bên nàng lâu nhất chính là Đại Diệp Tử.
Huynh ấy luôn là người đầu tiên đứng ra bảo vệ nàng mỗi khi nàng gặp nguy hiểm đến tính mạng, bất kể huynh ấy đang hôn mê hay tỉnh táo.
Vậy mà bây giờ, nàng thế mà lại để mất huynh ấy rồi.
Thấy bộ dạng này của nàng, đừng nói là Ngu Hồng Lân, ngay cả Quý Tử Trạc cũng bị dọa cho sợ hãi, tiểu sư muội trước giờ chưa bao giờ chán nản như vậy.
Phó Hạo Tinh lúc này cũng hơi cuống lên, chẳng lẽ lúc nãy giọng điệu của hắn không tốt, làm tổn thương tâm hồn mỏng manh của cô bé này rồi sao?
“Tiểu sư muội, sao thế? Đừng buồn mà.”
“Đại sư tỷ, muội đã làm mất một món đồ rất quan trọng, rất quan trọng, rất quan trọng.”
“Không sao đâu, hiện tại tình hình chưa rõ ràng chúng ta không thể quá mạo hiểm, đợi chúng ta chỉnh đốn xong, tỷ nhất định sẽ cùng muội quay lại tìm, dù nguy hiểm đến đâu tỷ cũng đi cùng muội.”
“Còn có đệ nữa, lên núi đao xuống biển lửa đệ cũng đi cùng muội, đừng buồn nữa tiểu sư muội.”
Phó Hạo Tinh nhìn Quý Tử Trạc, cười một cách bất lực.
“Thôi dẹp đi, với cái tu vi này của đệ, luyện thêm vài năm nữa rồi hãy nói.”
“Muội biết rồi, muội sẽ không mạo hiểm đâu, ít nhất muội sẽ không để mọi người phải rơi vào nguy hiểm cùng muội.”
Diệp Linh Lạc nói xong, Phó Hạo Tinh lại không nhịn được bồi thêm một câu.
“Ý của con bé là, chỉ cần các người không có mặt, hoặc không trông chừng kỹ, nó nhất định sẽ lại nhảy xuống đó.”
Bọn trẻ thời nay thật là...
Diệp Linh Lạc không tranh cãi với hắn, nàng nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại, thoát khỏi mớ cảm xúc hỗn độn.
“Lúc nãy chúng ta rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì?”
Mọi người im lặng suy nghĩ, cuối cùng Phó Hạo Tinh là người lên tiếng trước.
“Chúng ta dường như đã bị dẫn dụ vào một cái bẫy.”
“Bẫy?” Ngu Hồng Lân kinh ngạc: “Ai lại phục kích chúng ta chứ? Kẻ thù duy nhất của chúng ta chẳng phải là Phó Hạo Quyền sao? Nhưng hắn không có bản lĩnh đó, tay cũng không vươn được tới tận đây.”
Lông mày Diệp Linh Lạc đột nhiên hơi nhíu lại, trong lòng có một dự cảm không lành.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Tác Thành Cho Chồng Và Mối Tình Đầu, Hạnh Phúc Của Họ Chỉ Kéo Dài Một Ngày
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ