Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 685: Trong Này Phản Chuyển Cũng Nhiều Quá Đi?!

Chương 684: Trong Này Phản Chuyển Cũng Nhiều Quá Đi?!

Thấy người tới, đám người Thiên Lăng Phủ ngẩn ra, còn tất cả mọi người trong hội trường lớn thì vẻ mặt mờ mịt.

Những người này họ chẳng quen ai cả, duy chỉ có Diệp Linh Lãng bên cạnh là nhíu mày lại.

“Tiểu sư muội, màn này là diễn vở gì thế?” Quý Tử Trạc vẻ mặt tò mò hỏi.

“Không biết, nhưng muội sắp phải lên phối hợp diễn xuất với họ rồi.”

Diệp Linh Lãng giãn mày ra, thay bằng một khuôn mặt không cảm xúc.

“Hả?”

Lúc này, Phó Hạo Tinh nghi hoặc hỏi: “Lý trưởng lão, sao ông lại đưa cháu trai mình tới đây? Chẳng phải nó đang bị trọng thương sao?”

Chỉ thấy Lý Kiệt Khánh quỳ sụp hai gối xuống, thần sắc vô cùng kích động, nước mắt tràn đầy hốc mắt.

“Lý trưởng lão, ông hà tất phải thế? Mau đứng lên!”

“Phủ chủ, ngài hãy để tôi quỳ nói cho hết lời đi, hôm nay tôi nhất định phải đòi một lời giải thích!”

“Được, ông nói đi.”

“Tôi thân thích đơn chiếc, lúc ở Hạ Tu Tiên Giới người nhà tư chất không cao không thể thăng lên Thượng Tu Tiên Giới, duy chỉ có đứa cháu trai này, vất vả lắm mới vượt qua muôn vàn khó khăn đến được Thượng Tu Tiên Giới, lại thi đỗ vào Thiên Lăng Phủ.”

Lý Kiệt Khánh kích động đến mức giọng nói mang theo vài phần nghẹn ngào.

“Nhưng ai mà ngờ được, trong quá trình nó hoàn thành nhiệm vụ Phủ chủ giao cho nó và Ngô trưởng lão đi cứu Ân trưởng lão về, nó lại bị người ta ám toán, kinh mạch đứt đoạn, người phế đi suýt nữa không tỉnh lại được. May mà ông trời phù hộ, cũng may mà nó đủ kiên cường, cuối cùng ngày hôm qua nó đã tỉnh rồi!”

“Nhưng cho dù nó tỉnh, cũng không thay đổi được sự thật nó đã là một phế nhân, nhưng dù sao nó cũng có thể mở miệng nói chuyện, cũng có thể chỉ đích danh hung thủ tàn hại nó lúc đó! Hôm nay, tôi tới đây để đòi lại công đạo cho nó, xin Phủ chủ nghiêm trị hung thủ, để giữ nghiêm pháp kỷ!”

Phó Hạo Tinh nhíu mày, ánh mắt lướt qua Lý Kiệt Khánh, rơi vào người Thái Hữu Hiền đang nằm trên cáng phía sau ông ta.

Lúc này, những người phía sau ông ta từng tận mắt chứng kiến chuyện này biểu cảm mỗi người một vẻ, một người so với một người còn đặc sắc hơn.

Vui mừng nhất phải kể đến Cao Văn Văn, chiếm hết hào quang thì đã sao, cười đến cuối cùng mới là người thắng.

Vị Lý trưởng lão này không giống Khang Trường Minh là một trưởng lão làm việc vặt, Thiên Lăng Phủ có bảy đại trưởng lão, ngoài bốn trưởng lão kiếm tu, ba đại trưởng lão còn lại lần lượt là Phù sư, Luyện đan sư và Luyện khí sư.

Mà vị Lý Kiệt Khánh này chính là trưởng lão Luyện khí sư, thời gian ở Thiên Lăng Phủ rất lâu, địa vị rất cao.

Ông ta đích thân quỳ xuống cầu xin Phủ chủ trước mặt bao nhiêu người như vậy, nếu Phủ chủ không đòi lại công đạo cho ông ta, thì ông ta hoàn toàn mất hết mặt mũi.

Ông ta đây là đang lấy tất cả mọi thứ của mình ra để đòi lại công đạo cho Thái Hữu Hiền đấy, quyết tâm này quá lớn rồi!

Cho nên, Diệp Linh Lãng nàng chết chắc rồi!

Cao Văn Văn đang đắc ý thì Cung Lâm Vũ, Viên Hồng Cát cùng Đinh Trì Nhạc ba người họ chân mày đều nhíu chặt thành hình chữ xuyên.

Địa vị của Lý Kiệt Khánh trưởng lão họ đều hiểu, ông ta đặc biệt chọn lúc này ra mặt làm khó Diệp Linh Lãng, chuyện này e là khó lòng kết thúc êm đẹp.

Tiếc là Phục trưởng lão không tới, nếu không ít nhất cũng có một trưởng lão có thể nói giúp nàng.

Nhưng mà, Lý trưởng lão đã tới, trước khi tới chắc chắn đã chuẩn bị đầy đủ, cho nên Phục trưởng lão tuyệt đối không thể xuất hiện được.

“Lý trưởng lão ông nói quá lời rồi, khoan hãy nói ông là một trong bảy đại trưởng lão của Thiên Lăng Phủ, cho dù chỉ nhìn Thái Hữu Hiền, nó cũng là đệ tử Thiên Lăng Phủ ta, nó có oan ức ta tự nhiên sẽ làm chủ cho nó.” Phó Hạo Tinh nói.

“Đã như vậy, thì hãy để chính Hữu Hiền nói đi, Hữu Hiền, Phủ chủ và các vị trưởng lão đều ở đây, ngài ấy chắc chắn sẽ làm chủ cho con, có oan ức gì con cứ việc nói, con đã thành ra thế này rồi, cũng không cần phải nể nang ai nữa!”

Lý Kiệt Khánh nhích sang bên cạnh một bước, để lộ Thái Hữu Hiền đang nằm trên cáng phía sau.

Lúc này Thái Hữu Hiền nằm trên cái cáng đặc chế, sắc mặt tái nhợt, mặt sưng phù, da dẻ tím tái, toàn thân ngoại trừ cái miệng đang kích động run rẩy không ngừng thì chỗ nào cũng không cử động được, nhìn thế nào cũng thấy thảm hại.

Vất vả lắm mới tu luyện đến Luyện Hư lại vào được Thiên Lăng Phủ, cuối cùng lại thành phế nhân thế này, bất kể là ai cũng sẽ không cam tâm.

“Phủ chủ, Phủ chủ...”

“Ta đây.” Phó Hạo Tinh nói: “Ta nhớ lúc con được đưa về, các đệ tử nói con bị Nhện Vương Độc Xanh làm bị thương.”

“Phủ chủ, con đúng là bị Nhện Vương Độc Xanh làm bị thương, nhưng nếu con không bị người ta ám toán, thì sao con có thể bị thương được?”

“Là ai ám toán con?”

“Là Diệp Linh Lãng! Con nghe nói nàng ta đang ở trong hội trường đại hội thu nhận đệ tử này, nàng ta đâu? Nhất định phải bắt lấy nàng ta, đừng để nàng ta chạy thoát!”

Lời này vừa thốt ra, toàn trường bùng nổ từng trận kinh hô.

Trong này phản chuyển cũng nhiều quá đi?!

“Diệp Linh Lãng? Ta nhớ lúc các đệ tử và trưởng lão cứu Ân trưởng lão về báo cáo, nói nàng ta đi cùng đội ngũ của Thiên Lăng Phủ, hơn nữa nàng ta là người cuối cùng phá giải ảo cảnh cứu Ân trưởng lão ra.”

“Nàng ta đúng là đi cùng đội ngũ Thiên Lăng Phủ, nhưng nàng ta tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, nếu không phải nàng ta ám toán con, con căn bản sẽ không bị Nhện Vương Độc Xanh làm bị thương đâu! Lúc đó con đang chiến đấu với Nhện Vương Độc Xanh, vậy mà nàng ta lại vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, dán một lá Định Thân Phù lên người con!”

Thái Hữu Hiền kích động đến mức cả khuôn mặt đều run rẩy.

“Chính lá Định Thân Phù đó khiến con không thể cử động, lúc này mới để Nhện Vương Độc Xanh đâm xuyên cơ thể, ngã xuống trong bí cảnh Khúc Dương!”

Lời này vừa thốt ra, không chỉ những người có mặt, mà ngay cả đám người Thiên Lăng Phủ cũng bị chấn kinh.

Trước đó chỉ biết Thái Hữu Hiền bị Nhện Vương Độc Xanh làm bị thương trong quá trình tấn công Diệp Linh Lãng, nhưng lại không ai biết, Thái Hữu Hiền là bị dán một lá Định Thân Phù mới không cách nào né tránh đòn tấn công của Nhện Vương Độc Xanh!

Trước khi chính Thái Hữu Hiền nói ra, tất cả mọi người đều tưởng hắn bị chính mình hại chết, không ngờ lại là bị Diệp Linh Lãng phản kích!

Phó Hạo Tinh quay đầu nhìn về phía Diệp Linh Lãng, ông ta có nghe nói, nàng là một tiểu phù sư rất lợi hại.

“Diệp Linh Lãng, có chuyện này không?”

“Phủ chủ, ta đúng là có dán một lá Định Thân Phù lên người hắn.”

Lời này vừa thốt ra, toàn trường xôn xao một hồi!

Nàng cũng quá táo bạo, quá tàn nhẫn rồi chứ?

“Phủ chủ, ngài nghe thấy chưa? Nàng ta thừa nhận rồi! Cái này nhất định phải nghiêm trị nha!” Lý Kiệt Khánh kích động nói.

“Ta dán Định Thân Phù lên người hắn là vì lúc đó hắn muốn giết ta, nếu ta không dán, người nằm dưới đất biến thành một cái xác chính là ta rồi.”

So với những người khác, thần sắc Diệp Linh Lãng rất bình thản.

“Thử hỏi vào một thời khắc sinh tử tồn vong như vậy, ta là một phù sư không có cách nào phản kháng, ném một lá bùa bảo vệ bản thân, có vấn đề gì không?”

“Nói bậy bạ!” Lý Kiệt Khánh quát mắng: “Hữu Hiền là đệ tử Thiên Lăng Phủ, nếu không thù không oán sao lại hạ sát thủ với ngươi vào lúc đó?”

“Lý trưởng lão, lúc đó ngoài Thái sư huynh, tôi và hai vị sư đệ cũng có mặt tại hiện trường, chúng tôi tận mắt nhìn thấy Thái sư huynh vì Diệp Linh Lãng không đưa bùa cho huynh ấy mà thẹn quá hóa giận ra tay giết nàng.”

Cung Lâm Vũ đứng ra.

“Cho dù nàng ném Định Thân Phù, thì đó cũng là tự vệ, tình có thể tha thứ.”

Nghe thấy lời này, Lý Kiệt Khánh cười lớn, giống như Cung Lâm Vũ đang nói chuyện cười gì đó vậy.

Đề xuất Ngược Tâm: Bỏ Lỡ Rồi Mới Biết Tình Sâu Tựa Biển
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện