Chương 638: Họ Chưa Thấy Nên Họ Sẽ Không Hiểu
Ngay lúc Cao Văn Văn chuẩn bị sẵn sàng giết chết cái kẻ Hóa Thần sơ kỳ đáng ghét này, Diệp Linh Lung đột nhiên gãi gãi đầu.
“Ơ? Ngươi hôm đó ở Thiên Lăng Phủ làm cái gì rồi? Ta có chút nhớ không rõ lắm.”
Cao Văn Văn thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cười lạnh một tiếng, nàng ta tuyệt đối không thể nhìn thấy, nàng ta hận mình như vậy nếu thực sự nhìn thấy chắc chắn sẽ rêu rao khắp nơi, hận không thể lập tức giẫm mình dưới chân, một giây cũng không thể chờ đợi.
Trì hoãn đến tận bây giờ mới nói, chỉ có một khả năng, đó là nàng ta căn bản không nhìn thấy, những gì nói trước đó đều là đang hư trương thanh thế.
Ngay lúc Cao Văn Văn vừa trút được một hơi thở phào, Diệp Linh Lung đột nhiên quay đầu nhìn Tiền Tử Duệ, cười một vẻ mặt gian xảo.
“Tiền huynh, huynh lúc đó không phải ở cùng một chỗ với muội sao? Huynh cũng nhìn thấy rồi, huynh còn đi theo nữa mà, nàng ta làm cái gì rồi?”
Một câu nói, thành công làm hai người lập tức căng cứng sống lưng, sắc mặt cứng đờ, nội tâm hoảng loạn và nắm đấm nắm chặt.
Ánh mắt giết người của Cao Văn Văn liếc qua, Tiền Tử Duệ cứng đầu chỉ nhìn Diệp Linh Lung, không dám đối mắt với nàng ta.
“Ta chỉ thấy nàng ta đi ngang qua thôi, ta gọi nàng ta một tiếng nàng ta không thèm để ý ta biết là người giả trong huyễn cảnh, nên không đi theo nữa. Trọng điểm của chúng ta lúc đó không phải là tìm cách phá cục sao?”
Tiền Tử Duệ vừa nói, vừa hướng về phía Diệp Linh Lung nháy mắt, hắn thực sự không muốn cùng Cao Văn Văn trở mặt tại chỗ đâu!
Người phụ nữ này không chỉ tâm địa độc ác, hậu đài cũng rất cứng, hai vị trưởng lão ở đây không xử lý nổi nàng ta đâu, đừng xung động, đừng nói bừa, đừng lấy hắn làm bia đỡ đạn nha!
Hắn vừa nghĩ, vừa lén lút hướng về phía Diệp Linh Lung chắp hai tay lại, thành khẩn bái lạy mấy cái, cầu tha mạng nha vợi!
Diệp Linh Lung thấy vậy cười càng vui hơn, hài lòng gật đầu.
“Đúng đúng đúng, huynh nói đúng.”
Hành động này hoàn toàn rơi vào mắt Cung Lâm Vũ, lông mày hắn không nhịn được lại nhíu lại.
Sao chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, ngay cả cái người mới đến Tiền Tử Duệ này cũng thân thiết với Diệp Linh Lung như vậy rồi?
Cao Văn Văn thấy Diệp Linh Lung không còn nói tiếp nữa, thầm thở phào nhẹ nhõm, thở xong lại rất không phục.
Nàng ta rõ ràng cái gì cũng không nhìn thấy, lại làm nàng ta hoảng loạn hai lần, đây chẳng phải cố ý trêu đùa nàng ta sao? Cái con tiện nhân nhỏ bé này, cứ đợi đấy!
Đừng nói bây giờ chưa vào Thiên Lăng Phủ, sau này cho dù vào Thiên Lăng Phủ cũng tuyệt đối không có quả ngon cho nàng ta ăn!
Lúc này Ngô Thế Tân vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Các ngươi vừa nãy nói Thiên Lăng Phủ trong huyễn cảnh? Trong huyễn cảnh có Thiên Lăng Phủ sao? Tại sao ta vào lâu như vậy đều không thấy các ngươi?”
Lão vừa hỏi, những người khác cũng lộ ra vẻ mặt tò mò.
Vào trong xong mọi người liền chia nhau ra, thứ nhìn thấy mỗi người mỗi khác, trải nghiệm gặp phải cũng hoàn toàn khác nhau.
“Ta ở trong huyễn cảnh không thấy Thiên Lăng Phủ, ta vừa vào chính là ngoài Hắc Bạo Thành.” Cổ Tùng Bách nói.
“Ta vào cũng là ngoài Hắc Bạo Thành mà, vậy sao ta không thấy ngươi?” Ngô Thế Tân nói.
“Ta ở rừng bạch dương ngoài Hắc Bạo Thành, vào trong xong thấy chính là hình ảnh năm đó Phủ chủ dẫn đầu mấy người chúng ta truy bắt Nhạc Hàn Vũ có cấu kết với Ma tộc. Sau đó ở trong hình ảnh này vãng phục tuần hoàn.” Cổ Tùng Bách nói.
“Hèn gì, ta là ở ngoài cổng lớn Hắc Bạo Thành, sau khi vào Hắc Bạo Thành liền suốt dọc đường bị đám vong mạng đồ trong Hắc Bạo Thành không ngừng truy sát, giết đến tận một giây trước khi huyễn cảnh kết thúc đều còn đang giết, ta thậm chí đều phải tưởng rằng mình có phải mệt chết ở trong này không nữa.”
Ngô Thế Tân nhắc đến trải nghiệm này, không nhịn được thở dài cảm thán.
“Cho nên ngươi liền cảm ơn Diệp tiểu hữu đi, là nàng cứu ngươi đấy.” Cổ Tùng Bách đắc ý cười một tiếng.
Sắc mặt Ngô Thế Tân cứng đờ, không thể không thừa nhận, Diệp Linh Lung quả thực là cứu lão một mạng, mặc dù nàng chỉ là vận khí tốt.
Tiền Tử Duệ thấy sư phụ nhà mình đắc ý như vậy, nội tâm không khỏi một trận buồn cười.
Lão chỉ biết cười người ta Ngô trưởng lão thôi, bản thân suýt chút nữa biến thành người giả trong huyễn cảnh được Diệp cô nương cứu là một câu không nhắc tới.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, họ lúc đó cũng là từ cửa chính vào Hắc Bạo Thành, nếu không phải Diệp cô nương quyết đoán quyết sách, chỉ dẫn chính xác, họ e rằng phải giống như Ngô trưởng lão, rơi vào cảnh chém giết vô tận, cuối cùng tự mình hao chết ở trong này.
Hiện giờ quay đầu nhìn lại, Diệp cô nương thực sự mạnh nha!
Có thể đụng phải nàng, và suốt dọc đường đều có thể đi theo nàng thực sự quá may mắn rồi!
Cái này chẳng phải sướng hơn nhiều so với việc đi theo sư phụ cùng rơi vào huyễn cảnh hoặc đi theo Ngô trưởng lão cùng chém giết vô tận sao?
Tiền Tử Duệ cảm động muốn khóc, khổ nỗi có những người chính là không có cái mạng đó thấy được dáng vẻ kinh tài tuyệt diễm của Diệp cô nương, nàng nói một câu mình vận khí tốt, những người khác thế mà thực sự đều tin hết rồi.
Làm sao có thể có người hoàn toàn dựa vào vận khí có thể đi xa hơn tất cả những người khác chứ?
Thôi bỏ đi, họ chưa thấy nên họ sẽ không hiểu.
Không sao, đợi họ thực sự kiến thức được, họ nhất định sẽ cảm thấy bản thân ngày hôm nay chính là một tên bạch si.
“Điểm rơi của ta cũng là ở Thiên Lăng Phủ.” Cung Lâm Vũ cũng mở miệng chia sẻ trải nghiệm của mình.
“Thật sao? Nhưng sao chúng ta không thấy huynh nhỉ?” Tiền Tử Duệ hỏi.
“Có lẽ là vì sau đó ta rời đi rồi.”
“Rời đi rồi? Huynh làm thế nào mà rời đi được?”
Cho nên, bí mật liên quan đến Nhạc Hàn Vũ ở Thiên Lăng Phủ, còn có những chuyện của sư phụ hắn, hắn đều biết hết rồi?
Lần này không chỉ Tiền Tử Duệ ngay cả Diệp Linh Lung đều tò mò nhìn về phía Cung Lâm Vũ, muốn biết hắn cái người làm đồ đệ này là suy nghĩ gì.
Hóa ra ngoài họ ra, còn có người cũng là phá tình tiết Thiên Lăng Phủ đó xong rời đi, Cung Lâm Vũ này có chút bản lĩnh nha!
“Từ cổng Thiên Lăng Phủ rời đi thôi, ta tùy tiện chọn một cái cổng ngồi xổm, đợi đến nửa đêm thấy một nữ đệ tử, hình như là Nhạc Hàn Vũ đi, thấy nàng ta chạy ra khỏi cổng Thiên Lăng Phủ, sau đó ta liền đi theo nàng ta ra ngoài, cùng nhau rời khỏi Thiên Lăng Phủ.”
Cung Lâm Vũ nói xong, Diệp Linh Lung ba người họ lập tức trợn mắt há mồm.
Cái gì gọi là thiên tuyển chi tử, cái gì gọi là vận khí chi vương, hắn mới là người vận khí tốt nhất đi?
Ba người họ là vất vả phá tình tiết xong mới rời đi, hay lắm, hắn trực tiếp lướt qua toàn bộ, ngồi xổm đến lúc Nhạc Hàn Vũ chạy ra khỏi cổng Thiên Lăng Phủ, cái gì cũng không biết liền đi theo ra ngoài rồi.
Sáu, Diệp Linh Lung không nhịn được vì hắn đơn độc nhấn một cái sáu (666).
“Các ngươi kinh ngạc như vậy làm gì? Các ngươi lẽ nào không phải từ cái cổng đó đi ra?” Cung Lâm Vũ hỏi ngược lại.
“Phải, phải nha.” Tiền Tử Duệ trả lời.
“Thế chẳng phải xong rồi sao, có gì mà kinh ngạc?”
……
Nói rất có lý, họ không thể phản bác.
“Sau đó thì sao?” Tiền Tử Duệ hỏi.
“Sau đó vào Hắc Bạo Thành, giống như Ngô trưởng lão ở bên trong giết đến trời đất mù mịt một khắc không ngừng.”
Cung Lâm Vũ thở dài một tiếng.
“Cái huyễn cảnh này ta là một chút cũng không nhìn hiểu, nó rốt cuộc là có ý nghĩa gì.”
……
Kiểu xông pha này, nhìn hiểu mới có quỷ rồi.
Đã nói không thể nào có người dựa vào vận khí suốt dọc đường xông đến cuối cùng mà.
Cái kiểu dựa vào vận khí trà trộn qua một cửa nhưng không trà trộn qua được cửa tiếp theo này, mới là tình huống bình thường.
Diệp Linh Lung ba người vất vả dựa vào chỉ số thông minh xông qua được, lập tức liền thấy tâm lý cân bằng rồi.
Đề xuất Cổ Đại: Biểu Cô Nương Yếu Đuối Đáng Thương, Rời Kinh Thành Lại Chạm Mặt Diêm Vương
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ