Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 636: Sư Muội Lại Bắt Đầu Khịa Người Rồi

Chương 635: Sư Muội Lại Bắt Đầu Khịa Người Rồi

Nhạc Hàn Vũ không nhịn được thống khổ, nhưng nàng ta lại không muốn khóc cho bất kỳ ai ở đây nghe, thế là nàng ta đưa tay ra bịt miệng mình lại, khống chế âm lượng của mình.

“Hàn Vũ...”

“Nếu tiểu sư muội của ngươi đã thề thay ngươi, vậy ta liền tin ngươi một lần. Ngươi cho dù không quản bản thân, cũng sẽ không lấy tiểu sư muội của ngươi ra làm trò đùa chứ?”

“Tự nhiên không rồi, ta nhất định sẽ hồi sinh em trai tỷ.” Câu trả lời của Cố Lâm Uyên kiên quyết hơn bất kỳ lần nào.

“Tốt, tốt...”

Nhạc Hàn Vũ hít sâu một hơi, một viên châu tỏa ra u quang từ trong tim nàng ta bay ra.

“Vô Cấu Thiên Châu, đưa cho ngươi rồi.”

Cố Lâm Uyên đưa tay ra đón lấy viên Vô Cấu Thiên Châu đó.

Trước đây hắn rất muốn, nhưng hiện tại lấy được tay rồi, hắn cảm thấy sức nặng của nó quá nặng quá nặng.

Tuy nhiên sau vài giây, hắn bỗng nhiên cười.

Mặc dù nặng, nhưng thực sự cũng rất ấm áp nha.

“Ta thật ngưỡng mộ ngươi, Cố Lâm Uyên ngươi hãy trân trọng, ta chúc ngươi sớm ngày bước ra khỏi vực thẳm quay lại nhân gian, làm một người sạch sạch sẽ sẽ mà ngay cả trong mơ ta cũng không dám làm.”

Nói xong, Nhạc Hàn Vũ giống như tâm nguyện đã hoàn thành, hai tay dang rộng, đôi mắt nhắm lại.

Ngay sau đó, linh hồn của nàng ta từng chút từng chút hóa thành những điểm sáng, dần dần ngưng tụ thành một đoàn quang cầu.

“Không! Không! Hàn Vũ! Nàng không thể làm như vậy! Nàng không thể rời bỏ ta, nàng không thể từ bỏ ta!”

“Nàng có từng nghĩ nàng đi rồi ta biết làm sao không? Sao nàng có thể tàn nhẫn như vậy!”

“Nàng quay lại, nàng quay lại đi!”

Ân Cửu Trình khản cả giọng hét lên, Nhạc Hàn Vũ lại giống như căn bản không nghe thấy, tiếp tục hoàn thành việc hiến tế linh hồn của nàng ta.

Lúc này, trên mặt nàng ta đã không còn bi thương, giống như toại nguyện hoàn toàn buông bỏ, so với tiếng hét điên cuồng của Ân Cửu Trình, lúc nàng ta đi thực sự rất bình thản.

Cuối cùng tất cả linh hồn của nàng ta hóa thành một đoàn quang cầu, quang cầu bay đến trước mặt Cố Lâm Uyên và Diệp Linh Lung.

Chỉ thấy, đoàn quang cầu xinh đẹp đó dần dần biến nhỏ biến nhỏ rồi lại biến nhỏ, cuối cùng quang cầu biến mất bên trong lộ ra linh hồn của Nhạc Hàn Băng được bao bọc bởi một vòng tròn trong suốt.

Diệp Linh Lung đưa tay ra đón lấy linh hồn của Nhạc Hàn Băng, nàng cẩn thận nhìn nhìn, lại dùng linh hồn lực thăm dò một chút.

Ngoại trừ linh hồn có chút suy yếu ra, những thứ khác thực sự đã hoàn chỉnh rồi.

Chỉ cần tìm được nhục thân thích hợp, hắn liền có thể sống lại.

“Tam sư huynh, huynh nói hắn sống lại xong sẽ chăm chỉ tu luyện chứ?”

“Không biết, không liên quan đến ta.”

Diệp Linh Lung thấy hắn xị mặt xuống, hiển nhiên đối với việc nàng vừa nãy tự ý quyết định rất không hài lòng.

“Muội nghĩ chắc là sẽ thôi, thực ra Nhạc Hàn Vũ và Nhạc Hàn Băng đều là những người rất tỉnh táo, họ biết mình muốn gì, cũng biết mình nên tranh thủ cái gì, cho nên hắn chắc chắn sẽ không phụ cái mạng này của chị hắn đâu, hắn không phải loại người không rõ ràng.”

Nói xong, Diệp Linh Lung trực tiếp chuyển ánh mắt sang Ân Cửu Trình dưới đất.

Nàng nói Ân Cửu Trình sao nửa ngày không lên tiếng nhỉ, hóa ra hắn lúc này đang nằm bò dưới đất đôi mắt không có tiêu cự nhìn về phía trước, trông giống như mất hồn vậy, rất không bình thường.

Nàng đang định ngồi xổm xuống kiểm tra tình hình của Ân Cửu Trình, Cố Lâm Uyên vội vàng kéo nàng lại ra sau lưng, bảo vệ vô cùng chặt chẽ.

“Muội đừng qua đó.”

“Vậy huynh qua xem xem?”

“Liên quan gì đến ta?”

Cố Lâm Uyên miệng thì nói vậy, nhưng vẫn ngồi xổm xuống xem xét tình hình của Ân Cửu Trình, xem một hồi xong lắc đầu.

“Trông có vẻ chắc là điên rồi.”

“Hả?”

Diệp Linh Lung vừa phát ra âm tiết này, liền thấy Cố Lâm Uyên một cái lướt thân biến mất trước mặt nàng.

Nhìn về hướng huynh ấy biến mất một cái xong, Diệp Linh Lung quay đầu lại.

Chỉ thấy trong rừng phía sau truyền đến động tĩnh lớn, hai giây sau, một tên ngốc dang rộng hai tay chạy về phía nàng.

“Tiểu sư muội! Cuối cùng huynh cũng gặp lại muội rồi, huynh lo cho muội chết đi được!”

Quý Tử Trạc chạy ở hàng đầu, phía sau Tiền Tử Duệ và Cổ Tùng Bách cũng đang gia tốc đuổi theo.

Chạy đến trước mặt Diệp Linh Lung, trơ mắt nhìn Quý Tử Trạc sắp ôm lấy nàng, nàng duỗi thẳng tay ấn lên ngực Quý Tử Trạc chặn hắn lại.

“Chưa chết, miễn nhớ.”

“Tiểu sư muội, sao muội lại máu lạnh vô tình như vậy?”

“Thất sư huynh, huynh một người ăn ngon ngủ kỹ dưỡng tinh tuệ duệ, còn muốn muội một người đầy mình thương tích an ủi huynh sao? Huynh còn cần mặt mũi không?”

Quý Tử Trạc hì hì cười một tiếng.

“Tiểu sư muội, muội thế mà thực sự phá cục rồi, không uổng công huynh lúc đó liều chết vì muội chặn lại đám ma vật đó!”

“Diệp cô nương, cô thực sự mạnh nha! Tuổi nhỏ tu vi thấp mà chỗ nào cũng mạnh! Chúng ta vừa nãy lúc ra ngoài còn chấn động hồi lâu, suýt chút nữa tưởng lại xảy ra chuyện gì rồi!” Tiền Tử Duệ kích động không thôi.

“Trường giang sóng sau đè sóng trước, giờ người trẻ ai chẳng cuồng, Diệp tiểu hữu, ngươi thế mà thực sự làm được rồi! Ngươi làm thế nào mà phá được cục diện này vậy?” Cổ Tùng Bách cũng theo đó mà tâm triều bành trướng.

Thiên tài lợi hại như vậy đã nhiều năm không gặp rồi, chỉ dựa vào thực lực này của nàng, một khi nàng lợi kiếm xuất vỏ, thì nhất định kinh tài tuyệt diễm, chấn động toàn bộ Thượng Tu Tiên Giới!

“Cổ trưởng lão, người thực sự coi trọng con nha! Từ lúc gặp mặt đến giờ, trong lòng trong mắt người toàn là con!”

“Đó là đương nhiên!” Cổ Tùng Bách vô cùng tự hào.

“Cho nên, người thực sự không thèm nhìn một cái vị đồng môn trưởng lão này của người sao?”

Diệp Linh Lung nói xong, thậm chí còn nhường sang một bên một bước, đảm bảo mình bất kể thế nào cũng sẽ không che chắn Ân Cửu Trình một chút nửa điểm nào.

Lần này, Cổ Tùng Bách bọn họ đều ngẩn ra, sau đó tất cả ánh mắt đều nhìn về phía người Ân Cửu Trình.

“Ân trưởng lão!”

Cổ Tùng Bách nhanh chóng xông đến bên cạnh Ân Cửu Trình, nhìn một cái thương thế của hắn, lại nhìn nhìn ma khí lợi nhận trên người hắn.

“Sao hắn lại bị thương thành cái dạng này chứ!”

“Thực lực không đủ, bị Ma tộc đánh tơi bời thôi.”

“Ân trưởng lão, huynh gắng gượng lên, huynh nhất định phải gắng gượng lên nha!”

Cổ Tùng Bách và Tiền Tử Duệ vội vàng giúp Ân Cửu Trình nhổ ma khí lợi nhận ra, vừa trị liệu vừa cứu người, bận rộn không ngơi tay.

Một bên, Quý Tử Trạc nhích lại gần Diệp Linh Lung một bước, cúi đầu ghé sát tai nàng.

“Tiểu sư muội, sự hả hê của muội nói cho huynh biết, hắn là bị muội đánh thành cái dạng này.”

“Không sai, chính là muội làm đấy. Muội một Hóa Thần sơ kỳ đánh cho người ta Luyện Hư hậu kỳ nằm rạp xuống, huynh một cái Hóa Thần trung kỳ này lại trốn phía sau, có cái tác dụng gì?”

……

Sư muội lại bắt đầu khịa người rồi.

“Không phải muội làm à? Thế thì là...”

Quý Tử Trạc đột ngột ngẩng đầu, sau đó ánh mắt nhìn về phía xung quanh.

“Suỵt, sẽ có cơ hội gặp mặt thôi.”

“Thật sao?”

“Thật mà, Tam sư huynh bất kể thế nào cũng phải gặp huynh một lần đấy.”

Quý Tử Trạc rất vui, Diệp Linh Lung cũng rất vui.

Mặc dù hai người vui ở điểm không giống nhau, nhưng hai anh em ở điểm vui vẻ này, rất ăn ý.

Cổ Tùng Bách bọn họ tốn chút thời gian, cuối cùng cũng đỡ được Ân Cửu Trình từ dưới đất dậy.

Họ đang định mang theo Ân Cửu Trình cùng rời đi, vừa quay đầu lại, thấy người xuất hiện phía sau từ lúc nào không hay.

Đề xuất Trọng Sinh: Vương Phi Chỉ Muốn Đăng Cơ
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện