Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 604: Đã Làm Chuyện Mờ Ám Gì Thế?

Chương 603: Đã Làm Chuyện Mờ Ám Gì Thế?

Nàng giơ tay lên, một luồng linh lực ngưng tụ trong lòng bàn tay, linh lực đưa về phía trước, trực tiếp bịt mũi miệng của đệ tử đang tu luyện kia lại.

Mũi miệng bị bịt, hắn đang trong lúc tu luyện liền rùng mình một cái, bị loạn khí.

Rất nhanh, một luồng tấn công linh hồn mạnh mẽ ập vào biển linh hồn của Diệp Linh Lạc, nàng nhanh chóng điều chuyển linh hồn lực để chống lại sự tấn công xâm nhập của luồng sức mạnh này.

Đau, cả cái đầu như muốn nổ tung, nhưng điểm tốt hơn so với sáng nay là ngũ quan của nàng vẫn còn khá rõ ràng, linh lực bịt mũi miệng hắn cũng có thể duy trì kiểm soát không bị đứt đoạn.

Cứ như vậy, nàng nghiến răng kiên trì chống trả, đấu tranh với luồng tấn công xâm nhập linh hồn này.

Nhưng tin vui không kéo dài được lâu, nàng không kiên trì được bao lâu liền run tay, kết thúc việc phong tỏa mũi miệng của người đó.

Sau khi sự ảnh hưởng bên ngoài biến mất, sự tấn công linh hồn trong đầu nàng cũng biến mất theo.

Diệp Linh Lạc thở phào một hơi, vừa xoa dịu linh hồn của mình, vừa một lần nữa vận chuyển Cửu Tiêu Thần Hồn Quyết.

Đây là một cơ hội tuyệt vời để rèn luyện linh hồn lực, nàng không muốn bỏ lỡ.

Hơn nữa nếu nàng có thể chống đỡ được những đòn tấn công linh hồn này, dù chỉ là thời gian dài hơn một chút, đều sẽ có ích cực lớn cho bọn họ trong huyễn cảnh này, dù sao hiện tại cái trạng thái chỗ nào cũng không được động vào này quá hạn chế nàng phát huy.

Thế là, sau khi phục hồi trạng thái linh hồn, nàng lại một lần nữa đưa một luồng linh lực về phía đệ tử này, bịt mũi miệng hắn lại.

Cứ như vậy, nàng lặp đi lặp lại việc luyện tập, mỗi lần kiên trì đều lâu hơn lần trước một chút, nàng cảm nhận được linh hồn lực của mình có sự thăng tiến rõ rệt, sau khi chịu đòn hết lần này đến lần khác, linh hồn của nàng dần dần trở nên lì đòn hơn.

Lần này, nàng tính toán thời gian, nàng từ lúc ban đầu chỉ có thể kiên trì mười giây, đến bây giờ thế mà đã có thể kiên trì ròng rã mười phút rồi!

Cố gắng thêm chút nữa, nàng muốn thách thức kỷ lục mười lăm phút!

Tuy nhiên đúng lúc này, một luồng linh lực của nàng bỗng nhiên mất đi đối tượng kiểm soát.

?

Nàng còn đang thắc mắc thì bỗng nghe thấy một tiếng “đùng” vang lên, ngay sau đó là tiếng kinh hô của Quý Tử Trạc.

“Tiểu sư muội! Sao hắn lại ngã xuống rồi?”

Diệp Linh Lạc giật mình mở mắt ra, phát hiện đệ tử bị nàng dùng linh lực bịt mũi miệng kia đã ngã gục xuống đất, hắn thở cực kỳ khó khăn, sắc mặt tím tái bất thường, đồng tử giãn ra, đang trong trạng thái bán hôn mê.

Nói đơn giản là, người sắp chết rồi.

...

“Lạ thật, triệu chứng này sao giống như bị ngạt thở mà chết thế nhỉ? Đợi đã, phòng tu luyện này chắc không có vấn đề gì chứ? Hắn đang tu luyện yên lành sao bỗng nhiên lại rơi vào trạng thái ngạt thở? Hơn nữa trông có vẻ khá nghiêm trọng, tiểu sư muội, chúng ta có nên rút lui ngay lập tức không?”

Quý Tử Trạc vừa nói vừa chuẩn bị chạy trốn, kết quả vừa đứng dậy định chạy thì phát hiện Diệp Linh Lạc không đi theo.

Thế là hắn nhanh chóng quay đầu lại, thấy Diệp Linh Lạc lúc này cũng mặt mày trắng bệch, cả khuôn mặt không ngừng đổ mồ hôi, môi đang run rẩy, hai mắt cũng đang trợn ngược lên, trông cũng sắp chết đến nơi rồi.

?

“Tiểu sư muội! Muội không sao chứ! Muội đừng dọa ta mà, muội rốt cuộc bị làm sao vậy?”

Quý Tử Trạc bắt mạch cho Diệp Linh Lạc, không thấy cơ thể nàng có tổn thương gì mà.

“Thôi xong rồi, phòng tu luyện này vấn đề lớn quá, chúng ta không nên lơ là như vậy, bây giờ phải làm sao đây?”

Quý Tử Trạc bế Diệp Linh Lạc lên định chạy ra ngoài, kết quả cửa phòng tu luyện đóng chặt, hắn không ra ngoài được.

Hắn đang nghĩ xem có nên gồng mình chịu đựng sự tấn công linh hồn để xông ra ngoài thử xem không, lúc này, Diệp Linh Lạc run rẩy giơ tay lên, chỉ về phía đệ tử đang ngã dưới đất.

“Cứu... hắn...”

“Hả?”

“Hắn... bị... ngạt... rồi, cứu hắn.”

Quý Tử Trạc ngẩn người, hóa ra thực sự là bị ngạt chết à?

Hắn vội vàng đặt Diệp Linh Lạc xuống, theo gợi ý của nàng nhanh chóng chạy qua cứu chữa cho đệ tử đó, dùng linh lực đả thông khí quản cho hắn một lượt, lại cho hắn uống mấy viên thuốc.

Rất nhanh, sắc mặt của hắn dần dần tốt lên.

“Tiểu sư muội, hắn được cứu rồi!”

Hắn vừa nói xong kết quả quay đầu lại thấy Diệp Linh Lạc sắp chết.

“Tiểu sư muội! Muội rốt cuộc bị làm sao vậy?”

“Đỡ... hắn... dậy...”

Nếu không phải nhờ sự ăn ý hợp tác nhiều năm của hai người, Quý Tử Trạc dám thề, thiên vương lão tử tới cũng không nghe hiểu nàng đang nói gì.

Quý Tử Trạc vội vàng buông Diệp Linh Lạc ra, đi đỡ đệ tử đó dậy, đồng thời đặt lại tư thế như cũ.

Vừa đặt lại xong, Quý Tử Trạc liền phát hiện linh lực trong cơ thể hắn vận chuyển trở lại, hắn lại bắt đầu tiếp tục việc tu luyện của đêm qua.

Lúc này, hắn mới quay đầu lại nhìn Diệp Linh Lạc, phát hiện nàng đã ngất đi rồi.

“Tiểu sư muội!”

“Đừng kêu nữa, hồn đã về, ta nghỉ một lát.”

Quý Tử Trạc nhìn Diệp Linh Lạc sắc mặt trắng bệch nhưng đang dần chuyển biến tốt, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó.

“Tiểu sư muội, cả đêm nay muội đã lén lút làm chuyện mờ ám gì với hắn thế?”

??

“Rõ ràng là căn phòng của ba người, nhưng ta lại luôn bị gạt ra ngoài không biết gì cả, hai người giỏi thật đấy.”

???

“Tiểu sư muội.”

“Im miệng, không là ta đánh huynh đấy.”

Diệp Linh Lạc nói xong, Quý Tử Trạc không nhịn được bật cười thành tiếng, càng cười càng lớn.

“Muội cũng chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi, đánh ta? Vậy muội cứ ngồi thẳng người dậy trước đã rồi hãy nói. Muội giỏi thật đấy, nửa đêm không tu luyện, thế mà lại lấy hắn ra để luyện linh hồn lực của muội, vị huynh đệ này đen đủi thật, bị muội bịt mũi cả đêm, cuối cùng suýt chút nữa thì bị ngạt chết. Hắn mà thực sự không cứu lại được, muội phải tuẫn táng theo đấy.”

Quý Tử Trạc càng nghĩ càng thấy buồn cười.

“Muội nói xem nếu để các sư huynh khác biết, muội tuẫn táng theo một người giả, bọn họ có cười muội thối mũi không. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, muội rốt cuộc là bịt mũi hắn bao lâu mà có thể khiến một người sắp bị ngạt chết?”

“Chắc khoảng một khắc đồng hồ.”

Nụ cười trên mặt Quý Tử Trạc bỗng nhiên cứng đờ.

“Cái gì?”

Diệp Linh Lạc ngồi dậy, sắc mặt vẫn trắng bệch, vẻ mặt không còn gì luyến tiếc.

“Mục tiêu ban đầu của ta là một khắc đồng hồ, kết quả hắn suýt chết, cộng thêm thời gian huynh cứu chữa và khôi phục lại, ta đã gồng mình chịu đựng ròng rã một khắc rưỡi đồng hồ, linh hồn suýt chút nữa thì bị đánh xuyên qua, suýt chút nữa thì biến thành một con ngốc rồi.”

Quý Tử Trạc trợn tròn mắt, sự tấn công linh hồn mà hắn ngay cả ba hơi thở cũng không chịu nổi, tiểu sư muội thế mà gồng mình chịu đựng ròng rã một khắc rưỡi đồng hồ?

Đây là loại biến thái gì vậy? Sao nàng có thể lì đòn đến mức này chứ?

“Nói cách khác, bây giờ chúng ta có thời gian một khắc rưỡi đồng hồ để thay đổi đồ vật ở đây rồi? Như vậy không chỉ có thể mở cửa ra ngoài, mà thậm chí còn có thể đi đi lại lại mấy trăm chuyến rồi!”

“Nói cho chính xác là một khắc đồng hồ, nhiều hơn một hơi cũng không được.”

Quý Tử Trạc “vút” một cái đứng dậy.

“Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta mau đi tìm phương pháp phá giải...”

Tuy nhiên, lời của Quý Tử Trạc chưa nói xong, âm thanh đột ngột dừng lại, lúc này ngay cả Diệp Linh Lạc cũng trợn tròn mắt.

Khoảnh khắc đó bọn họ cảm thấy một trận hoa mắt chóng mặt, ngũ quan biến mất.

Đợi đến khi cơn chóng mặt biến mất, ngũ quan quay trở lại, bên tai Diệp Linh Lạc truyền đến âm thanh xôn xao náo nhiệt, giống như đang xuyên qua đám đông vậy.

Đập vào mắt là quảng trường trung tâm của Thiên Lăng Phủ, lúc này các đệ tử vừa tan học đang ùa ra, cây đào khổng lồ bên cạnh vẫn đang rụng hoa.

Đề xuất Hiện Đại: Nhân Gian Tùy Xứ Thị Nam Kha
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện