Chương 599: Núi Cao Đến Mấy Cũng Phải Vượt Qua, Biển Rộng Bao Nhiêu Cũng Có Thể Băng Qua
Quý Tử Trạc tức đến mức mặt xanh mét.
Có cần thiết không? Chẳng phải chỉ là nhặt mấy búi tơ nhện thôi sao?
Cho dù tiểu sư muội có tận mắt nhìn thấy, muội ấy cũng sẽ không nói gì đâu, có khi muội ấy còn chia cho mình nhiều hơn ấy chứ!
Nhưng mà, tiểu sư muội biết lý lẽ nhưng Béo Đầu thì không, không chỉ Béo Đầu không biết lý lẽ, mà Tiểu Bạch, Thái Tử, Chiêu Tài bọn chúng cũng không biết lý lẽ nốt.
Chỉ biết đồ của mình bị cướp, thế là không nói hai lời lao về phía hắn.
“Này! Đừng qua đây nhé! Ta có con tin đấy!”
Béo Đầu cười lạnh một tiếng.
“Ngươi trực tiếp giết con tin luôn đi.”
...
Tiểu sư muội à, muội tự mình xem đi, muội mau tỉnh lại mà xem đi!
Thấy bọn chúng thực sự lao tới, hiện tại không có sức chiến đấu hắn căn bản không thể đánh lại, huống hồ trên lưng còn cõng tiểu sư muội.
Chọc không nổi, thực sự chọc không nổi.
Thế là Quý Tử Trạc chỉ có thể vừa chạy trốn, vừa ném mấy búi tơ nhện nhặt được trả lại.
“Trả cho các ngươi đấy!”
Béo Đầu nhìn một cái, cười lạnh.
“Đã đến nước này rồi, ngươi còn dám giấu riêng một búi? Đánh cho ta!”
Quý Tử Trạc biến sắc, con Béo Đầu chết tiệt này sao mắt tinh thế không biết! Những lúc khác sao không thấy nó hữu dụng như vậy!
Trước khi bị ăn đòn, hắn vội vàng ném búi cuối cùng ra, rồi vắt chân lên cổ mà chạy.
“Béo Đầu chết tiệt! Đồ keo kiệt! Đồ giữ của!”
Chửi xong, hắn nhanh chóng chạy đến trước mặt Viên Hồng Cát và Đinh Trì Nhạc để đề phòng bọn chúng tiếp tục truy kích.
“Ơ? Quý huynh, sao huynh chạy gấp thế? Vừa nãy huynh nói chuyện với ai ở phía sau vậy?”
“Không biết nói chuyện với ai, tóm lại không phải người, thực sự không phải người mà!”
...
Bọn họ đi không xa thì tìm được một chân núi tương đối an toàn, dưới chân núi tìm được một chỗ nghỉ ngơi.
Diệp Linh Lạc giấc ngủ này rất không yên ổn, nàng mơ thấy mình luôn chạy bộ, luôn đuổi theo cái gì đó ở phía trước, mắt thấy sắp bắt được rồi, nhưng chỉ thiếu một chút, chỉ một chút xíu nữa thôi là không bắt được, nàng liền không bao giờ chạm tới được nữa.
Mắt thấy thứ nàng đuổi theo biến mất trước mặt mình, vĩnh viễn không trở lại, nàng đột nhiên mở mắt ngồi bật dậy.
Vết thương trên người dưới sự tu bổ của Thần Mộc Châu đã đang hồi phục rồi, trong cơ thể còn một ít dư độc, nàng hiện tại chỉ cần tốn chút thời gian thanh lọc đi là được.
“Tiểu sư muội, sao muội tỉnh nhanh thế?”
Quý Tử Trạc hỏi, lúc này hai người khác cũng nhìn sang.
Từ lúc Diệp Linh Lạc khử độc cho bọn họ xong đến giờ, cũng mới chỉ ngủ được hơn một canh giờ.
“Ta không sao.”
Diệp Linh Lạc trực tiếp lấy bổ linh đan từ trong nhẫn ra, bỏ vào miệng, sau đó bắt đầu thanh lọc dư độc cho mình, tốc độ của nàng rất nhanh, thủ pháp cũng có chút bạo lực.
Nhận thấy Diệp Linh Lạc có gì đó không ổn, Quý Tử Trạc hỏi: “Sao vậy? Muội đang vội vàng chuyện gì?”
“Chúng ta đã trì hoãn quá lâu rồi.”
Diệp Linh Lạc đứng dậy, lúc mới đứng lên nàng còn có chút đứng không vững, thân hình lảo đảo một cái, Quý Tử Trạc thời gian nghỉ ngơi dài hơn nàng nhiều vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng.
“Cho nên, muội muốn xuất phát ngay bây giờ?”
“Đúng vậy.”
Quý Tử Trạc cũng không ngăn cản, hắn gật đầu.
“Vậy muội chuẩn bị xong thì chúng ta đi thôi.”
Nghe thấy lời này, Viên Hồng Cát và Đinh Trì Nhạc kích động đứng bật dậy.
“Cái gì? Bây giờ đã phải đi rồi sao? Cô mới vừa tỉnh lại mà!”
“Đúng vậy, dù sao cũng nghỉ ngơi thêm một lát nữa, trận chiến đêm qua chúng ta đã dốc toàn lực rồi, thương thế quá nặng vẫn chưa hồi phục, hoàn toàn không có sức chiến đấu đâu.”
Quả thực, đêm qua nàng thực sự bị thương quá nhiều, lại quá mệt mỏi, chỉ kịp thanh lọc độc tố cho bọn họ, còn trị thương thì một chút cũng chưa làm.
Nói cách khác, hiện tại mọi người vẫn đang trong trạng thái trọng thương, thực sự gặp phải kẻ nào lợi hại, bọn họ hoàn toàn không có sức chiến đấu.
Diệp Linh Lạc lấy từ trong nhẫn ra một tấm bản đồ bí cảnh Khúc Dương, đồng thời ngón tay vẽ một phù văn.
Chỉ thấy trên bản đồ lóe lên một tia sáng, xuất hiện một điểm sáng màu vàng.
“Chúng ta hiện tại đã ở vị trí này rồi.”
Điểm sáng màu vàng nằm ngoài vòng vây của Lục Độc Yêu Nhện và gần khu vực bị ma khí bao phủ.
“Từ điểm này đi ngược lại là có thể ra khỏi khu vực không người này, trở về nơi rèn luyện bình thường của bí cảnh Khúc Dương.”
Nghe thấy lời này, Viên Hồng Cát và Đinh Trì Nhạc ngẩn người.
“Ý cô là chúng ta trực tiếp rời khỏi đây, không đến khu vực bị ma khí bao phủ kia nữa?”
Sắp xếp này quả thực cũng rất hợp lý, dù sao đêm qua bọn họ thực sự đã liều mạng, hiện tại cái mạng này cũng chỉ là trạng thái vừa mới nhặt về được thôi, rời đi là lựa chọn tốt nhất cho bọn họ.
Nếu không với bộ dạng hiện tại của bọn họ, thực sự đến trước mặt Ma tộc thì cũng chỉ là nộp mạng mà thôi.
“Đúng, các huynh trực tiếp rời khỏi đây, về thành Khúc Dương trị thương chờ tin tức.”
Diệp Linh Lạc nói xong Viên Hồng Cát và Đinh Trì Nhạc lại ngẩn người.
“Chúng ta? Vậy còn cô?”
“Ta và thất sư huynh phải đi tìm tam sư huynh.”
“Nhưng hai người cũng đang trọng thương không có sức chiến đấu mà! Hơn nữa tu vi hai người còn thấp như vậy, lúc này đi không phải là nộp mạng sao?”
“Chết hay không, không đi một lần sao biết được?”
Diệp Linh Lạc nhét tấm bản đồ trong tay vào lòng hai người bọn họ.
“Hai người điên rồi sao?”
Quý Tử Trạc cười khẽ một tiếng.
“Bây giờ các huynh mới biết à? Sự điên cuồng của tiểu sư muội nhà ta, ở hạ tu chân giới cũng giống như sự bạo lực của muội ấy, tiếng lành đồn xa, ai ai cũng biết.”
“Nhưng chuyện này quá nguy hiểm! Hai người khó khăn lắm mới đi đến bước này, nếu xảy ra chuyện...”
Thế thì đáng tiếc biết bao!
Không chỉ Diệp cô nương là siêu cấp thiên tài, mà vị sư huynh này của nàng cũng siêu giỏi đánh đấm, đêm qua lúc ba người bọn họ chiến Nhện Vương hắn chưa từng chùn bước!
Bọn họ đều là những người có tương lai đầy hứa hẹn, sao có thể không trân trọng mạng sống của mình như vậy chứ?
“Nếu xảy ra chuyện, đó cũng là chuyện của chúng ta, thực sự hết cách đấu không lại trời không lại người, thì đành chịu trói. Con đường tu tiên, vốn dĩ là nghịch thiên mà hành, không chết ở đây thì chết ở kia, đều như nhau cả.”
Nói xong Diệp Linh Lạc quay người đi, lưng đối diện với bọn họ vẫy vẫy tay, biểu thị lời chào tạm biệt.
“Các huynh đừng đi theo nhé, nhiệm vụ cứu sư phụ các huynh, đã có sư huynh và trưởng lão của các huynh lo, thương thế các huynh quá nặng, không có sức chiến đấu vào trong mới thực sự là không cần thiết.”
“Nhưng cho dù cô có qua đó, vạn nhất lại bị văng ra thì sao?”
Diệp Linh Lạc cười khẽ một tiếng.
“Ta tuyệt đối không thể vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ, không cho ta đi, ta càng phải đi. Ta sẽ cho bọn họ biết, đề phòng ta không cho ta vào, đó là quyết định đúng đắn nhất mà bọn họ đã làm lần này.”
Diệp Linh Lạc vừa nói vừa đi xa dần, Quý Tử Trạc đi bên cạnh nàng, cũng vẫy vẫy tay với bọn họ biểu thị lời chào tạm biệt, ngoài ra bước chân rất kiên định, cũng không có chút ý định quay đầu nào.
Nhìn hai người này, Viên Hồng Cát và Đinh Trì Nhạc vô thức ngây người.
Bọn họ đi thật tự tin và phóng khoáng, trên người mang theo khí thế núi cao đến mấy cũng phải vượt qua, biển rộng bao nhiêu cũng có thể băng qua, dường như giữa trời đất không có gì có thể ngăn cản được bọn họ.
Khoảnh khắc đó không khỏi khiến người ta cảm thấy, nếu thế gian có kỳ tích, thì nhất định sẽ xuất hiện trên những người như bọn họ.
Đề xuất Cổ Đại: Nữ Phụ Ác Độc Góa Phụ? Phu Huynh, Người Ta Sợ Lắm
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ