Chương 60: Đến Lượt Ngươi Lên Sân Biểu Diễn Rồi
Nhìn thấy mọi người đều ngây người, Diệp Linh Lung bày ra vẻ mặt vô cùng ngưỡng mộ, phấn khích nói: "Tại sao ta không phải là đệ tử Thất Tinh Tông chứ, như vậy ta cũng có thể được chia một ít rồi, ta thật sự quá ngưỡng mộ các ngươi!"
Lúc này Kha Tâm Lan bỗng nhiên đưa tay vỗ vai Diệp Linh Lung nói: "Muội đúng là không phải đệ tử Thất Tinh Tông, nhưng muội là muội muội của nàng ta mà. Cha mẹ muội đã nuôi nấng nàng ta bao nhiêu năm, nàng ta sao có thể chỉ chia cho đệ tử Thất Tinh Tông mà không chia cho muội chứ? Yên tâm đi, muội cũng có phần."
Nhát dao này bồi thêm thật đúng lúc!
Diệp Linh Lung xúc động nắm tay Kha Tâm Lan nói: "Tỷ nói đúng, tỷ tỷ sẽ không đối xử với muội như vậy đâu!"
Diệp Dung Nguyệt nhìn Diệp Linh Lung mà trong lòng vừa tức vừa giận, nàng ta vừa xuất hiện là chẳng có chuyện gì tốt, đây chẳng phải là đang đẩy nàng lên giàn hỏa thiêu sao?
Quả Xích Diễm là thứ quý báu như vậy, sao có thể đem ra chia cho người khác? Nhưng nàng ta cứ ở đó nói mãi, nếu từ chối chẳng phải sẽ khiến mình trông rất keo kiệt sao?
Lúc này nàng chỉ có thể mong đợi đám đồng môn của mình biết điều một chút mà chủ động từ bỏ, như vậy nàng cũng giữ được thể diện, Thất Tinh Tông vốn dĩ không có quy định đệ tử đoạt được bảo vật phải chia sẻ với đồng môn.
Nghĩ vậy, nàng quay sang nhìn đám đồng môn Thất Tinh Tông, chỉ thấy đám người này không những không cảm thấy việc chia sẻ bảo vật là chuyện không tưởng, mà ngược lại còn nhìn nàng với ánh mắt đầy mong đợi!
Bọn họ điên rồi sao?
Thế là nàng nhìn sang Tạ Lâm Dật, Đại sư huynh bình thường luôn chiều chuộng nàng hết mực, tuyệt đối không thể nào dòm ngó bảo bối của nàng được.
Ai ngờ, khi nàng chạm vào ánh mắt của Tạ Lâm Dật, thứ nàng thấy cũng là sự mong đợi?
Bọn họ bị làm sao vậy? Chỉ mới vài ngày không gặp mà tất cả đều phát điên rồi sao? Trước đây đâu có như vậy!
Lúc này, Diệp Dung Nguyệt rơi vào tình thế cực kỳ khó xử, trong lòng nàng như có một ngọn lửa đang bùng cháy, nàng chỉ muốn trở mặt với tất cả bọn họ.
Quả Xích Diễm này là nàng tìm thấy, là nàng vất vả lắm mới đoạt được, tất cả đều không liên quan gì đến bọn họ, bọn họ dựa vào cái gì mà muốn chia chứ? Quá coi trọng bản thân mình rồi đấy!
"Quả Xích Diễm này là do Dung Nguyệt đoạt được, tại sao phải chia cho các ngươi? Lúc nàng ấy vất vả chiến đấu thì các ngươi chẳng làm gì cả, các ngươi không có tư cách chia sẻ Quả Xích Diễm với nàng ấy."
Ngay lúc Diệp Dung Nguyệt đang muôn vàn khó xử, Tư Ngự Thần đã đứng ra.
Diệp Dung Nguyệt quay đầu nhìn hắn với ánh mắt đầy cảm kích, tình ý trong lòng càng thêm nồng đậm.
Diệp Linh Lung thực ra đã sớm nhìn thấy Tư Ngự Thần, thân là nam chính thì đi đâu cũng có cảm giác tồn tại cực mạnh quả không sai.
Tư Ngự Thần tính tình cao ngạo, thực lực mạnh mẽ lại chung tình với Diệp Dung Nguyệt, bí cảnh Đại Kim Sơn này chính là nơi định tình của bọn họ.
Đoạn cốt truyện này nguyên tác có mô tả, nên việc hắn đứng ra nói giúp Diệp Dung Nguyệt cũng không có gì lạ.
Diệp Linh Lung lộ ra vẻ mặt tò mò, đang định hỏi đây là ai, thì không ngờ có người đã cướp lời nàng.
"Ngươi là ai? Chuyện của Thất Tinh Tông chúng ta ngươi có tư cách gì mà quản?" Tạ Lâm Dật thái độ hung hăng hỏi.
Diệp Linh Lung giật mình, đây chính là sự bài xích tự nhiên của "liếm cẩu" đối với "chính thất" sao?
Đến rồi đến rồi, màn kịch hay năm của cuộc chiến giữa liếm cẩu và nam chính, cuối cùng cũng đến rồi!
"Đại sư huynh huynh đừng nói như vậy, huynh ấy là bạn của muội, suốt dọc đường này đều là huynh ấy chăm sóc muội." Diệp Dung Nguyệt thấy người yêu bị trách mắng, vội vàng đứng ra nói giúp Tư Ngự Thần.
"A! Hóa ra tỷ tỷ luôn có người chăm sóc à, vậy chẳng phải Tạ sư huynh đã lo lắng vô ích suốt dọc đường sao, huynh ấy còn lo tỷ tỷ mãi không tìm thấy đồng môn thì đi đường sẽ chịu khổ đấy!"
Diệp Linh Lung nói ra tiếng lòng của Tạ Lâm Dật, khiến hắn nhất thời xúc động.
"Đúng vậy, ta đã lo lắng cho muội suốt dọc đường, chỉ sợ muội chịu khổ chịu tội, bây giờ thấy muội bình an vô sự ta mới thực sự yên tâm."
"Muội đã nói rồi mà, Tạ sư huynh không cần quá lo lắng đâu, các đệ tử khác của Thất Tinh Tông đều đã hội hợp, chỉ có tỷ tỷ là không, có lẽ đây chính là cơ duyên mà ông trời sắp xếp cho tỷ ấy."
Tạ Lâm Dật sững người, đệ tử Thất Tinh Tông có thủ đoạn đặc biệt để tìm kiếm đồng môn mất tích, cho nên sau khi hắn bị Bảo Mệnh Phù đưa đi, các đệ tử khác của Thất Tinh Tông đã nhanh chóng tìm thấy hắn, và cũng vì thế mà sau khi bị cuốn vào bí cảnh, bọn họ mới có thể tập hợp nhanh như vậy.
Nhưng tại sao Dung Nguyệt lại không hội hợp với bọn họ? Chắc chắn là có kẻ đã ép buộc nàng, hoặc ít nhất cũng là dụ dỗ nàng, nếu không nàng không thể nào không muốn hội hợp với đồng môn được!
Thế là ánh mắt đầy thù hận của Tạ Lâm Dật chuyển sang Tư Ngự Thần.
"Ngươi đã làm gì sư muội ta? Tại sao nàng ấy mãi không thể hội hợp với chúng ta? Ngươi đừng có chối, môn phái Thất Tinh Tông có thủ đoạn đặc thù để tìm kiếm đồng môn đấy!"
Nghe thấy lời này, sắc mặt Diệp Dung Nguyệt trắng bệch, thực ra nàng cố ý không hội hợp với bọn họ.
Tiền Trần Kính đã cho nàng biết vị trí của Quý Xích Diễm, nơi nàng muốn đến vô cùng nguy hiểm, nàng không muốn đưa đồng môn đi cùng mạo hiểm, hơn nữa đi một mình thì dễ hành động nên nàng mới phớt lờ những tín hiệu đó mà độc hành, gặp được Tư Ngự Thần hoàn toàn là ngoài ý muốn.
Nàng không ngờ chuyện này lại bị Tạ Lâm Dật lôi ra nói riêng, hôm nay hắn bị làm sao vậy? Bình thường luôn bảo vệ nàng hết mực, nhưng hôm nay Diệp Linh Lung vừa thêm dầu vào lửa là hắn lập tức phối hợp theo, hắn bị trúng độc của Diệp Linh Lung rồi sao? Chẳng lẽ hắn thay lòng đổi dạ rồi?
"Đại sư huynh, chuyện này không liên quan đến Ngự Thần, là lúc muội bị cuốn vào bí cảnh đã làm mất ngọc quyết liên lạc nên mới không có cách nào hội hợp với các huynh."
"Dung Nguyệt, tại sao muội mở miệng ra là nói giúp hắn? Ngay cả lời nói dối như vậy cũng vì hắn mà nói ra? Ngọc quyết bị mất, nếu rời xa đệ tử Thất Tinh Tông trong thời gian dài là sẽ tự hủy, nhưng bên ta không hề nhận được tin tức ngọc quyết của muội tự hủy mà!"
Diệp Dung Nguyệt sững sờ, nàng vừa rồi vì vội vàng muốn lấp liếm nên không ngờ lại bị Đại sư huynh tìm ra sơ hở nhanh như vậy, bình thường đâu thấy hắn thông minh thế này!
Diệp Linh Lung cũng sững sờ, thực lực chiến đấu của Tạ Lâm Dật mạnh thế nào thì nàng chưa biết, nhưng trong lúc đầu óc hắn đang mụ mẫm thế này mà vẫn tỉnh táo phát hiện ra sơ hở trong lời nói của Diệp Dung Nguyệt, quả thực là lợi hại!
Có lẽ đây chính là sức mạnh của tình yêu, trong chuyện của Diệp Dung Nguyệt, Tạ Lâm Dật vĩnh viễn không hề mơ hồ.
"Ngươi nói đi! Ngươi đi theo sư muội ta rốt cuộc là có ý đồ gì! Nếu ngươi không nói, chúng ta sẽ không khách khí với ngươi đâu!"
Tạ Lâm Dật khẳng định việc Diệp Dung Nguyệt không hội hợp với bọn họ chính là lỗi của Tư Ngự Thần, thế là hắn cậy mình đông người, chuẩn bị trực tiếp xử lý Tư Ngự Thần.
Chỉ thấy Tư Ngự Thần cười lạnh một tiếng, không vội không vàng nói: "Tại hạ là Tư Ngự Thần của thành Côn Ngô, không biết vị đệ tử Thất Tinh Tông này định không khách khí với ta như thế nào?"
Lời này vừa thốt ra, cả trường đấu vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc không ngớt.
Tư Ngự Thần của thành Côn Ngô! Đó chính là đại đệ tử nòng cốt của thành Côn Ngô đấy! Là người có thiên phú cao nhất, thực lực mạnh nhất, có hy vọng phi thăng nhất trong toàn bộ tu chân giới!
Tư Ngự Thần chính là sự tồn tại mà bọn họ gặp được đều phải ngước nhìn như một ngọn núi lớn.
Lần này hay rồi, Tạ Lâm Dật đã lỡ buông lời hung hăng, kết quả lại đá phải một tấm sắt dày, để xem hắn làm thế nào để tìm bậc thang đi xuống đây.
Lúc này, mọi ánh mắt đều đầy mong đợi chuyển sang Tạ Lâm Dật.
Đến lượt ngươi lên sân biểu diễn rồi.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Cha Của Nhóc Tì Là Đại Lão Ngầm
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ