Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 581: Kẻ Phản Nghịch Số Một Bước Ra Từ Ổ Phản Diện

Chương 580: Kẻ Phản Nghịch Số Một Bước Ra Từ Ổ Phản Diện

Diệp Linh Lạc gượng dậy ngồi xuống bên cạnh Thái Hữu Hiền, nhìn thấy toàn thân da dẻ huynh ấy vừa đen vừa sưng, người còn sắp sửa thăng thiên đến nơi rồi, nàng đã cố nhịn để không cười thành tiếng.

Thực ra không phải huynh ấy không muốn né con Lục Độc Yêu Nhện sau lưng, mà là huynh ấy cơ bản không né nổi.

Bởi vì Diệp Linh Lạc lúc đó đã quăng cho huynh ấy một tấm Định Thân Phù, Định Thân Phù đánh trúng chân một cách chuẩn xác dẫn đến nửa thân dưới của huynh ấy đột nhiên không cử động được, nhưng cơ thể sẽ vì quán tính mà tiếp tục chém về phía trước.

Như vậy huynh ấy đã diễn thành công một màn kịch, bất chấp tất cả nhất quyết muốn nàng chết.

Thực ra lúc đó nửa thân trên huynh ấy còn né được chân nhện một chút, huynh ấy lẽ ra không nên né, nếu không né, trực tiếp bị đâm xuyên tim chết ngay tại chỗ, một đi không trở lại thì có phải thoải mái hơn không.

Giờ thì hay rồi, biến thành cái bộ dạng chim chóc này chịu tội như thế này, còn cần phải ngay lập tức thanh trừ tất cả độc tố, nếu không cả đời này huynh ấy chắc chắn sẽ phế bỏ.

Từ một thiên chi kiêu tử của Thiên Lăng Phủ biến thành một phế nhân rác rưởi cũng không bằng, huynh ấy thà chết đi cho rảnh nợ.

Diệp Linh Lạc thở dài một tiếng, lòng bàn tay ngưng tụ những đốm sáng màu xanh lá cây li ti, ánh sáng rót vào cơ thể Thái Hữu Hiền, việc đầu tiên chính là triệt để xóa sạch dấu vết của tấm Định Thân Phù trên người huynh ấy.

Huynh đệ à, sau này bắt nạt kẻ yếu cũng phải thăm dò một phen trước đã, xem đối phương có thực sự yếu không nhé.

Loại kẻ phản nghịch số một bước ra từ ổ phản diện như nàng, không phải người tốt, không làm việc tốt, trên người không có hào quang Phật tổ đâu.

Ánh sáng xanh trong lòng bàn tay Diệp Linh Lạc quét qua toàn thân Thái Hữu Hiền một lượt, chỗ nào cũng chăm sóc đến, nhưng chỗ nào cũng chẳng có tác dụng gì lớn, thuần túy là làm màu, lừa gạt người ngoài nghề thôi.

Cứu là không thể cứu được rồi, nàng dựa vào nỗ lực của chính mình để âm người ta, tại sao nàng còn phải tốn sức cứu chứ.

Thấy khối lượng công việc của nàng lớn như vậy, Cung Lâm Vũ không nhịn được hỏi một câu.

“Muội còn trụ vững được không?”

Hỏi hay lắm, hỏi chính là trụ không vững nữa rồi.

“Không sao, ta còn trụ vững được.”

Diệp Linh Lạc lộ ra một vẻ mặt cắn răng kiên trì, nàng hít sâu một hơi, đang định tăng thêm sức lực thì “đùng” một cái lại ngã xuống.

“Diệp cô nương! Diệp cô nương!”

Ba người Cung Lâm Vũ vội vàng đưa người đi sang một bên, một bộ dạng cứ sợ Ngô Thế Tân lại bắt bọn họ cưỡng ép đánh thức người ta dậy để tiếp tục trị liệu.

Ngô Thế Tân vừa tức giận vừa sốt ruột nhưng lại rất bất lực, nói nàng trị rồi đi, thì độc tố đều còn chưa bắt đầu thanh lọc, nói nàng chưa trị đi, thì nàng đã quét qua toàn thân một lượt rồi, người đều trụ không vững mà ngất đi rồi, còn muốn thế nào nữa?

“Sư phụ, sư huynh huynh ấy...”

“Vì kế sách hiện tại chỉ có thể gọi người đến đưa nó đi quay về Thiên Lăng Phủ để trị liệu thôi.”

“Nhưng thời gian dài như vậy, huynh ấy e là...”

“E là cái gì? Lúc làm việc sao không nghĩ đến chuyện sợ, bây giờ mới biết sợ sao?”

“Sư phụ, chúng con đều là đệ tử của người, người chẳng lẽ không xót sao?”

Câu nói này đã đâm trúng tim đen của Ngô Thế Tân.

Lão là xót, nhưng lão không có mù nha! Cái này còn bắt lão phải thế nào nữa, giết Diệp Linh Lạc để thành toàn cho cái sự căm ghét vô lý này của bọn họ sao?

Lão thiên vị đồ đệ, nhưng điều đó không có nghĩa là lão muốn bị bọn họ coi như kẻ ngốc mà dắt mũi nha!

Lão tức đến mức lồng ngực phập phồng lên xuống, một câu cũng không nói ra được, thu nhận toàn cái loại đồ đệ gì đâu, vừa ngốc vừa yếu lại không có não!

Lão phất tay áo đi sang một bên, lấy ngọc bài ra liên lạc với người của Thiên Lăng Phủ, yêu cầu chi viện.

Sau khi phát tin nhắn xong lão quay đầu lại nói với những người khác: “Viện binh đã được phát đi rồi, những người còn lại đi theo ta rời khỏi vị trí này ngay lập tức. Phía trước không xa chính là dấu vết của ma tộc, ở đây vừa nãy một trận đại chiến động tĩnh không nhỏ, chúng ta hiện tại bị thương hai người không dễ ứng phó, bắt buộc phải lập tức rời đi tìm một vị trí an toàn khác.”

Lão nói xong mọi người liền không nói hai lời đi theo rời đi.

Nhanh như vậy đã bắt đầu một đợt dời ổ mới, là điều Diệp Linh Lạc không ngờ tới.

Lúc nàng bị đưa đi thì người lại tỉnh rồi, chỉ là không thể tự mình hành động, vẫn ngồi trên kiếm của Cung Lâm Vũ.

Nàng nhìn đống xác chết Lục Độc Yêu Nhện vương vãi khắp nơi, một lần nữa trong lòng phát ra tiếng gào thét như ma quỷ.

Những người này thật xa xỉ quá đi, giết chết rồi mà không nhặt sao?

Tuy xác chết tan nát mảnh vụn nhiều, nhặt lên vất vả lại phiền phức, nhưng đó đều là tiền cả đấy!

Nhưng nghĩ lại, bọn họ có lẽ không có tâm trạng thong thả nhặt, mỗi người trong lòng không phải hận thì cũng là não nề, dù sao kiểu như nàng bất kể xảy ra chuyện gì cũng không làm chậm trễ việc nàng nhặt xác chết ngay lập tức thì không thấy nhiều.

Thế là, khi bọn họ rời đi, Diệp Linh Lạc đem Chiêu Tài và Cửu Vĩ còn lại trong không gian túm ra, tiện tay quăng một cái nhẫn cho Chiêu Tài, nó đã theo nàng lâu như vậy, việc nhặt xác chết làm không ít, chút ăn ý này vẫn có.

Rất nhanh, Diệp Linh Lạc và bọn họ di dời đến một nơi tương đối an toàn hơn một chút.

Trong thời gian này, Ngô trưởng lão vẫn đang cố gắng xem làm thế nào để thanh độc trị thương cho Thái Hữu Hiền, nhưng lão không có pháp thuật trị liệu, độc tố và máu đã hòa vào nhau từ lâu rồi, lão tổng không thể rút cạn máu của Thái Hữu Hiền được, chỉ có thể tự mình ở đó thở dài mấy hơi.

Quay đầu nhìn Diệp Linh Lạc, nàng không phải đang nhắm mắt dưỡng thần thì cũng là sờ nhẫn ăn thuốc, thôi bỏ đi, không trông mong gì được.

May mà sau khi Khúc Dương Thành xảy ra chuyện Thiên Lăng Phủ vẫn luôn chú ý bên này, cho nên sau khi lão phát tin cầu cứu viện binh Thiên Lăng Phủ đến cũng nhanh, sau khi đợi tại chỗ một ngày, Thiên Lăng Phủ lại đến thêm một trưởng lão nữa, đồng thời còn dẫn theo ba đệ tử của mình.

Trưởng lão đến là Cổ Tùng Bách Cổ trưởng lão, ba đệ tử dẫn theo có một người là y sư, sau khi đến nơi lập tức bắt đầu trị thương cho Thái Hữu Hiền đang rơi vào hôn mê.

Còn bản thân lão sau khi hỏi han tình hình đơn giản vài câu, liền quay đầu đi tìm bóng dáng Diệp Linh Lạc.

“Vị này chính là cô nương phù sư có thành tích khảo hạch bùng nổ ở Khúc Dương Thành đó sao?”

“Là cô ấy.” Ngô Thế Tân gật đầu: “Sao vậy? Ngay cả ông cũng nghe nói chuyện này rồi à?”

“Cái gì mà ngay cả ta, gần như cả Thiên Lăng Phủ đều biết rồi. Ngày đầu tiên bài thi của cô ấy được gửi đến Thiên Lăng Phủ, vị Phục trưởng lão nhà chúng ta đã ôm bài thi vào thư phòng không thấy trở ra nữa, trong thời gian đó còn nhờ đệ tử ra ngoài hỏi thăm xem cô ấy hiện đang ở đâu.”

Ngô Thế Tân kinh ngạc nhìn Diệp Linh Lạc một cái, trước đó đã biết nàng là người có bản lĩnh, bởi vì lão đã tận mắt thấy nàng dựa vào bùa của mình mà có được tốc độ ngay cả Cung Lâm Vũ cũng không đuổi kịp cũng như chống lại sát khí vượt quá tu vi mà nàng có thể chịu đựng.

Nhưng không ngờ nàng mạnh đến thế, có thể khiến vị kia ở Thiên Lăng Phủ, vị phù sư cấp sáu duy nhất trong Thiên Lăng Vực ôm bài thi của nàng vào thư phòng lật xem đi lật xem lại.

“Lần này nghe nói ta đến Khúc Dương bí cảnh để chi viện cho các ông, lão già đó còn đích thân đến tìm ta một chuyến, đưa cho ta một hộp bùa yêu cầu ta chăm sóc tốt cho cô bé này, đệ tử này lão nhận định rồi, bắt buộc phải đưa về cho lão một cách an toàn.”

Cổ Tùng Bách cười vô cùng vui vẻ.

“Cái lão già đó, bình thường bảo lão đưa cho mấy tấm bùa lão không đưa, đưa tiền lão cũng không vui, lần này trực tiếp tặng ta một hộp, có thể thấy lão thèm muốn đệ tử này đến phát điên rồi.”

Ngô Thế Tân lườm lão một cái.

“Vậy thì tốt quá, người giao cho ông chăm sóc, ta không quản nữa, ta lại không có bùa ta vất vả thế này làm gì?”

“Sao lại nhỏ mọn thế chứ? Ông không có bùa là vì ông chưa gặp lão, đợi quay về ông mang cô bé này về cho lão, nhân cơ hội chém lão một vố có gì khó đâu?”

Ngô Thế Tân lúc này sắc mặt mới tốt hơn một chút, nhưng chỉ là một chút thôi, dù sao hễ nghĩ đến vết thương của Thái Hữu Hiền là lão không vui nổi. Tuy nói đều là nó tự chuốc lấy.

Nhưng mà...

Đề xuất Ngược Tâm: Con Trai Chết Rồi, Phu Quân Rước Hung Thủ Vào Cửa
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện