Chương 569: Thiên Tài Đều Tùy Tính Thế Sao? Nói Không Cần Là Không Cần!
Rất nhanh, khi người càng lúc càng đông, sắp làm nổ tung đại sảnh, khảo quan vội vàng chạy đến.
“Xảy ra hiểu lầm như vậy thật sự là vô cùng xin lỗi.”
Khảo quan vừa mở lời đã làm tất cả mọi người kinh ngạc, thái độ tệ bạc của điểm khảo hạch này vốn đã nổi tiếng từ lâu.
Bởi vì phần lớn những người đến đây khảo hạch đều là tán tu không có môn phái, tán tu không quyền không thế thì cần gì phải cho sắc mặt tốt?
“Thành tích của Tiểu sư muội ta rốt cuộc thế nào?”
“Thành tích của sư muội nhà cậu đã vượt ra khỏi phạm vi mà điểm khảo hạch của chúng ta có thể thẩm định, chúng ta cần gửi đến tổng bộ của Thiên Lăng Phủ để thẩm định.”
Lời này vừa nói ra, toàn trường xôn xao một hồi.
Vượt ra khỏi phạm vi thẩm định của điểm khảo hạch! Đây là lần đầu tiên thấy nhỉ!
Cô bé này lai lịch thế nào? Lợi hại như vậy sao?
Nhưng phù sư lợi hại chẳng phải đều nên ở trong môn phái sao? Sao lại tham gia khảo hạch ở bên ngoài?
“Cần bao nhiêu thời gian?” Diệp Linh Lạc hỏi.
“Nhanh thì năm ngày, chậm thì mười ngày. Nhưng bên chúng ta đề nghị cô nương nên đến Thiên Lăng Phủ làm khảo hạch lại một lần nữa, bởi vì nhìn từ bài thi của cô nương, bộ đề thi của điểm khảo hạch này của chúng ta hình như cũng không đủ để đo lường hết trình độ của cô nương.”
Lời này vừa nói ra, lại là một trận kinh hô.
Vượt ra khỏi trình độ mà đề thi có thể kiểm tra! Đây phải là phù sư cấp bậc cao cỡ nào chứ!
Cái này cũng quá lợi hại rồi!
Lúc này các phù sư có mặt ở đó hận không thể mọc thêm hai con mắt dán chặt lên người Diệp Linh Lạc, để xem nàng rốt cuộc mạnh đến mức nào, cũng để xem vị thiên tài phù sư có lẽ có thể làm kinh diễm cả Thiên Lăng Vực trong tương lai này.
Tuy nhiên nhìn nửa ngày, những thứ khác không nhìn ra, chỉ nhìn ra nàng thật xinh đẹp, thế là, mọi người nhìn càng chăm chú hơn.
Thời gian quá dài, xung đột với kế hoạch của Diệp Linh Lạc, lúc thành tích tới thì đan dược của nàng cũng đã cầm chắc trong tay rồi, còn đâu thời gian ở đây vẽ bùa kiếm tiền nữa?
Còn về Thiên Lăng Phủ, tạm thời nàng cũng không có ý định đi.
Mạnh Thư Đồng đã nói, đến kỳ Luyện Hư mới dễ thi đỗ vào Thiên Lăng Phủ, trước kỳ Luyện Hư mọi người đều chọn môn phái để tu luyện cho tốt, cho nên các sư huynh của nàng không thể ở bên đó được.
“Cấp bậc cao nhất mà các người có thể thẩm định ở đây là bao nhiêu?”
“Cấp bốn.”
Cấp bốn!
Đó là cấp bậc mà đệ tử thân truyền của môn phái mới thi đỗ được! Quá mạnh rồi!
Hơn nữa nghe ý của khảo quan, nàng không chỉ dừng lại ở cấp bốn!
“Vậy thì cấp bốn, ông phán cho ta cấp bốn đi.”
Nghe thấy lời này, vị khảo quan kia sững sờ.
“Diệp cô nương, quyền hạn của điểm khảo hạch chúng ta chỉ cho phép thẩm định đến cấp bốn, nhưng từ bài thi của cô nương mà xem, năng lực của cô nương thi đỗ phù sư cấp năm cũng không phải là không thể. Nếu cô nương thực sự được thẩm định là cấp năm, cô nương có thể được Thiên Lăng Phủ đặc cách thu nhận, đây là vinh dự to lớn biết bao!”
Vừa nghe thấy có thể được Thiên Lăng Phủ đặc cách thu nhận, những người có mặt không kìm được mà đỏ mắt vì ghen tị.
Mục tiêu hiện tại của bọn họ vẫn là vào một môn phái tốt, sau khi vào môn phái còn phải vất vả thi vào Thiên Lăng Phủ, nàng thì hay rồi, trực tiếp có cơ hội được đặc cách vào Thiên Lăng Phủ!
Đây chính là mục tiêu cuối cùng của bọn họ! Thật sự sắp khiến người ta ghen tị đến phát khóc rồi!
“Cấp bốn đối với ta là đủ dùng rồi, ta không đợi nữa, cứ cấp bốn đi, đưa ngọc bài cho ta.”
Diệp Linh Lạc nói xong tiếng bàn tán xôn xao trong toàn trường triệt để bùng nổ.
Cho nên thiên tài đều tùy tính thế sao? Nói không cần là không cần!
Đây là bản lĩnh mà biết bao nhiêu người mơ ước cũng không có được!
“Cô nương, cô hãy suy nghĩ cho kỹ, sau khi cấp bậc của mỗi người được thẩm định thành công, lần khảo hạch tiếp theo phải cách nhau ba tháng.”
Nói cách khác, những người ngay cả cấp một cũng không thi đỗ có thể thi lại liên tục, một khi đã thẩm định là cấp một, lần sau muốn thi tiếp thì phải ba tháng sau.
Dù sao đã đến giai đoạn này của bọn họ, bất kể là tu vi hay tạo hóa về các phương diện tiến triển đều sẽ rất chậm, thẩm định lặp lại trong thời gian ngắn không có ý nghĩa gì còn gây lãng phí tài nguyên và ảnh hưởng đến người khác khảo hạch.
Ba tháng thời gian còn không đủ để nàng tìm sư huynh, trọng điểm của nàng là ở đại hội thu nhận đệ tử, khả năng trong vòng ba tháng nổi hứng đi khảo hạch lần nữa là rất nhỏ.
“Suy nghĩ kỹ rồi, cứ cấp bốn.”
Lựa chọn của Diệp Linh Lạc khiến khảo quan vô cùng tiếc nuối, lão thở dài mấy hơi sau đó đưa ngọc bài cấp bốn ra.
Đưa xong lão còn tái tam khuyên nhủ, cho đến khi Diệp Linh Lạc không thèm ngoảnh đầu lại mà rời khỏi điểm khảo hạch.
Cầm được ngọc bài cấp bốn, Diệp Linh Lạc quay lại Kim Đồng Thương Hành, khi nàng đưa ra tấm biển phù sư cấp bốn yêu cầu đăng ký, chưởng quỹ suýt chút nữa đã quỳ xuống tại chỗ cho nàng xem.
May mà trước đó lão không phát biểu những lời lẽ kiểu khinh người quá đáng.
Phù sư từ cấp một đến cấp ba bọn họ có rất nhiều, trên cấp ba thì toàn phải tranh giành, hơn nữa còn là dùng hợp đồng nặng ký để tranh giành.
Trong lúc chuẩn bị làm thủ tục cho nàng, chưởng quỹ tiện thể nghe ngóng được chiến tích vẻ vang của nàng ở điểm khảo hạch.
Nghe thấy nàng có khả năng trở thành đệ tử được Thiên Lăng Phủ đặc cách thu nhận, cây bút trong tay lão trực tiếp rơi cạch một tiếng xuống đất.
Loại thiên tài này, Kim Đồng Thương Hành phải cung phụng, tuyệt đối không được chậm trễ.
Bởi vì cho dù hiện tại bắt nạt nàng không hiểu chuyện, bắt nàng ký đủ loại điều khoản, một khi nàng vào Thiên Lăng Phủ có Thiên Lăng Phủ làm chỗ dựa, quay lại truy cứu chuyện này lão gánh không nổi.
Thế là lão đưa ra đãi ngộ cao nhất dành cho việc ký kết phù sư cấp bốn trong thương hành cho Diệp Linh Lạc.
Diệp Linh Lạc chưa bán được một lá bùa nào, ký một bản khế ước liền có ngay năm mươi vạn linh thạch trong tay, nàng càng thêm hài lòng với Kim Đồng Thương Hành.
Sau khi ký kết, Kim Đồng Thương Hành trực tiếp sắp xếp việc ăn ở của nàng trong mấy ngày ở Khúc Dương Thành, từ chỗ ở, tu luyện, đấu giá hội, đến việc đợi đan dược đều được phục vụ trọn gói.
Trong thời gian chờ đợi, Diệp Linh Lạc vô cùng hài lòng, nàng nhận mấy đơn đặt hàng chế bùa, lại bán sỉ một đợt bùa, cộng thêm hai mươi vạn gia sản trước đó, nàng trước thềm đấu giá hội đã sở hữu tròn tám mươi vạn gia sản.
Ngồi trên tám mươi vạn gia sản, Diệp Linh Lạc tâm trạng hớn hở đợi đấu giá hội bắt đầu.
Màn đêm vừa buông xuống, Khúc Dương Thành đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng.
Vé nội trường của bọn họ được chưởng quỹ trực tiếp đổi thành vé phòng bao, đồng thời khách quý cấp ba của nàng trực tiếp được nâng cấp lên cấp năm cao nhất, mua đồ trong Kim Đồng Thương Hành được giảm giá trực tiếp ba mươi phần trăm.
Ngồi trong phòng bao, Diệp Linh Lạc ăn linh quả thượng hạng, ngoài cửa sổ phòng bao các tu sĩ lục tục kéo đến, buổi đấu giá này nhanh chóng chật kín khách khứa.
Lúc này, trên đài tiếng tơ trúc vang lên, một nhóm vũ nữ mặc áo tím yêu kiều từ dưới đài đi lên, vòng eo mềm mại bắt đầu uốn lượn theo tiếng nhạc mập mờ.
Diệp Linh Lạc liếc thấy dáng ngồi của Cố Lâm Uyên có chút cứng đờ, nàng quay đầu lại đang định nói chuyện với huynh ấy, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa.
“Diệp cô nương, đan dược cô nương treo thưởng luyện chế đã xong rồi, mời cô nương dời bước đến nghiệm hàng.”
Treo thưởng một vạn linh thạch cung cấp tất cả vật liệu để luyện chế cũng không tính là rẻ, người của Kim Đồng Thương Hành cũng không thể trực tiếp thay nàng nhận hàng rồi mang đến đây cho nàng được, cho nên nàng vẫn phải đích thân đi nghiệm hàng.
“Được, ta tới đây.”
Diệp Linh Lạc đặt linh quả trong tay xuống đứng dậy bước ra khỏi phòng bao, trước khi đi nàng quay đầu lại nhìn Cố Lâm Uyên.
“Tam sư huynh huynh không đi cùng muội sao?”
“Huynh ở đây đợi muội vậy.” Cố Lâm Uyên quay đầu lại mỉm cười ôn hòa với nàng: “Muội đi nhanh về nhanh, đấu giá hội sắp bắt đầu rồi, nếu muội không kịp về, thứ muội thích huynh sẽ đấu giá giúp muội trước.”
Diệp Linh Lạc gật đầu đáp một tiếng rồi rời đi.
Nhưng khi nàng đi không hiểu sao bước chân có chút nhanh, tim cũng đập hơi nhanh.
Thôi kệ, đi nhanh về nhanh là được.
Đề xuất Cổ Đại: Tám Năm Sau Ngày Ép Ta Gả Thay, Đích Tỷ Xuyên Không Đã Hối Hận
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ