Chương 560: Cái Gì? Nàng Ta Bị "Cắm Sừng" Xanh Lè?
Diệp Linh Lãng đang ngơ ngác, lúc này Cố Lâm Uyên và Mạnh Thư Đồng cũng nhìn chằm chằm nàng, lộ ra vẻ mặt chấn kinh tương tự, chính xác mà nói là nhìn chằm chằm cái đầu của nàng.
???
Đầu nàng có vấn đề gì sao?
Vừa nãy hình như có cảm giác hơi ngứa, chẳng lẽ…
Nàng lại mọc não rồi? Chẳng lẽ chỉ số thông minh của nàng sắp tăng gấp đôi rồi sao?
Diệp Linh Lãng nhanh chóng nhận ra đầu nàng thực sự có vấn đề, mặc dù tăng gấp đôi là không thể nào, nhưng cái sự ngứa đó chứng tỏ thực sự mọc đồ rồi.
“Trên đầu muội mọc đồ rồi?”
“Đúng vậy.”
…
Mặc dù đã đoán trước, nhưng Diệp Linh Lãng vẫn có chút không thể chấp nhận được chuyện này.
“Trên đầu muội mọc cái gì rồi?”
“Chắc là hạt giống nảy mầm mọc ra hai lá mầm non, lá bên trái to hơn chút, lá bên phải nhỏ hơn chút, lắc qua lắc lại trông khá đáng yêu.”
…
Diệp Linh Lãng tiếp tục ở trạng thái ngơ ngác.
Nàng mới mười bốn tuổi, nàng còn chưa có người đàn ông nào, trên đầu đã bắt đầu xanh lè rồi?
Ông trời đây là muốn ám chỉ điều gì?
“Tại sao đầu muội lại nảy mầm thế?”
Thì đó, nàng cũng muốn biết tại sao nha!
“Muội không phải là ăn cái thứ gì đặc biệt chứ?”
Diệp Linh Lãng vẻ mặt kinh hãi, đúng là có ăn đồ, nhưng viên đá cũng biết nảy mầm sao?
Ngay khoảnh khắc đó, nàng bỗng nhiên giác ngộ rồi.
Kiến thức khoa học tự nhiên đã biến mất mấy năm một lần nữa tiến vào lĩnh vực tinh thần của nàng.
Nàng nhớ ra rồi, cây cối phát tán hạt giống có một con đường rất quan trọng, đó chính là dựa vào loài chim.
Nói cách khác, cái cây yêu ngàn năm kia nuôi mấy con chim lớn, không phải là để nuôi béo rồi ăn thịt, mà là chọn một số con trông có vẻ hữu dụng, lợi hại, để thay nó phát tán hạt giống.
Mà hạt giống của nó… chắc là rất đặc biệt, ngay cả chính nó cũng không biết làm sao để nó nảy mầm, nên cái cây này sống bao nhiêu năm nay, đến giờ vẫn chưa có con.
Hiện giờ, con của nó đã tìm thấy môi trường sinh tồn thích hợp, nảy mầm trên đầu nàng rồi.
Làm nửa ngày, nàng tưởng mình tìm được món bảo bối lớn gì, kết quả là con của cây yêu tìm thấy nàng cái đồ oan gia này.
…
Diệp Linh Lãng im lặng rồi.
Vậy tiếp theo là định thế nào? Bộ rễ của nó sẽ hấp thụ não nàng, cướp đi tất cả dưỡng phận sao? Có thể nhổ đi không nhỉ?
“Sao đều không nói lời nào?”
Mạnh Triển Lâm thấy ba người đều rất im lặng, hắn nảy sinh một tia nghi ngờ đối với họ, luôn cảm thấy họ không giống như vẻ ngoài vô tội như vậy.
“Muội đang nghĩ, có thể nhổ nó đi không.”
“Nhưng chúng ta không có tay nha.”
“Vậy chẳng phải còn có miệng sao?”
“Đúng rồi!”
“Nhị tỷ, tỷ làm đi.”
“Nhưng nó mọc trông đáng yêu quá, thực sự phải nhổ đi sao?”
“Hay là nhổ xuống trồng lên đầu tỷ?”
…
Mạnh Thư Đồng nhích qua há miệng cắn một cái, Diệp Linh Lãng nghiêng đầu một cái, mầm cây trên đầu đưa qua cho nàng, rồi Mạnh Thư Đồng há miệng cắn một cái.
“Rắc rắc rắc…”
…
Im lặng mất một giây đồng hồ sau đó, Mạnh Thư Đồng bộc phát ra một tràng tiếng thét thê lương.
“A! Răng của ta! Rụng hết rồi!”
Diệp Linh Lãng đã nghĩ tới không dễ dàng như vậy, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý da đầu bị lột một lớp, nhưng không ngờ ngay cả cơ hội lột da đầu cũng không có, hàm răng sâu của Mạnh Thư Đồng đã rụng trước rồi.
Lúc này, nghe thấy tiếng Mạnh Thư Đồng nói chuyện bị lọt gió, Mạnh Triển Lâm một cái không nhịn được, bật cười thành tiếng trước.
Mạnh Thư Đồng tức đến mức trợn tròn mắt.
“Huynh sao lại cười được chứ?”
“Tự muội nghĩ xem, cái này chẳng lẽ không buồn cười sao?”
…
Ngay lúc Mạnh Thư Đồng vừa sụp đổ tâm thái vừa rụng răng, Diệp Linh Lãng nhanh chóng chuyển dời sự chú ý của nàng.
“Chúng ta ra ngoài trước rồi tính.”
Một câu “ra ngoài” quả nhiên thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Muội có cách?”
“Muội vừa nãy chẳng phải nói phát hiện một chỗ kỳ quái sao? Cửu Vĩ, ngươi bay ngược lại một chút, ngay vị trí phía trước bên trái kia dừng lại một chút.”
Thế là Cửu Vĩ nghe lời mang theo họ bay qua đó, đáp xuống điểm Diệp Linh Lãng chỉ định.
“Mọi người nhìn vị trí này, có phải có chút kỳ quái không?”
“Không nhìn ra.”
“Ta nhìn ra rồi.”
Cố Lâm Uyên và Mạnh Triển Lâm gần như đồng thanh nói ra.
Hai người nhìn nhau một cái sau đó, Cố Lâm Uyên nhường cơ hội nói chuyện cho Mạnh Triển Lâm.
“Vị trí cành cây và lá cây này, giống hệt với cành cây và lá cây bên cạnh. Lá cây có nhiều đến mấy cũng không thể có hai chiếc lá giống hệt nhau, huống chi là ngay cả hướng cành cây cũng giống nhau, nên vị trí này chắc là sao chép hình ảnh của vị trí bên cạnh, dùng hình ảnh của vị trí bên cạnh che chắn đi dáng vẻ thực sự của nó.”
“Tiểu sư muội, mắt muội cũng quá tinh rồi, cái này mà cũng bị muội phát hiện ra!”
Mạnh Triển Lâm không nhịn được nhìn Diệp Linh Lãng một cái, quả thực là lợi hại, hắn trước đó ở bên này vòng một vòng đều không phát hiện ra, nàng bay qua một lần liền chú ý tới rồi.
“Cửu Vĩ cứ vị trí đó bay qua thử xem sao.”
Dù sao cũng không có kết quả nào tồi tệ hơn việc ở lại làm thức ăn rồi, thế là Cửu Vĩ không nói hai lời liền mang theo tất cả sâu bay qua vị trí đó.
Họ quả thực từ vị trí đó xuyên qua, khoảnh khắc Cửu Vĩ bay ra ngoài, họ nhìn thấy ánh nắng trên đỉnh đầu, nhìn thấy thung lũng đang thổi gió!
“Chúng ta lại ra ngoài rồi! Hóa ra lối thoát của không gian chính là ở vị trí đó!”
Diệp Linh Lãng cũng không ngờ họ ra ngoài dễ dàng như vậy, tìm thấy cái lối thoát liền ra ngoài rồi, biết đâu cái cây yêu ngàn năm kia cũng không ngờ tới, lại còn có sâu tìm thấy cái lối thoát ẩn mật này!
“Bay! Cửu Vĩ mau bay! Có bao xa bay bấy xa! Có bao nhanh bay bấy nhanh!”
Không cần Diệp Linh Lãng dặn dò, Cửu Vĩ tự mình hiểu rõ.
Rời khỏi không gian của cây yêu ngàn năm, chắc chắn sẽ lập tức kinh động đến cái cây yêu ngàn năm kia, nó sẽ lập tức đuổi theo ngay.
Diệp Linh Lãng phát hiện tay chân mình quay lại xong nhanh chóng từ trong nhẫn móc ra Gia Tốc Phù, không màng mạng sống mà trực tiếp dán năm tờ lên người Cửu Vĩ!
Có được tốc độ như quỷ, Cửu Vĩ ngây người. Nó ngay cả hình ảnh trước mắt cũng nhìn không rõ rồi.
“Không cần nhìn, trực tiếp bay, bay cao bay xa dù sao cũng không đâm trúng đâu.”
Diệp Linh Lãng vừa dứt lời, liền nghe thấy phía sau truyền đến từng tiếng gió rít vèo vèo, nàng quay đầu lại thấy vô số bộ rễ như những xúc tu hướng về phía họ bay tới.
Không hổ là cây yêu ngàn năm, cho dù là dán năm tờ Gia Tốc Phù Cửu Vĩ cũng vẫn ở khoảnh khắc đó bị bộ rễ quất một cái, quất rụng mất nửa bộ lông cánh.
May mà nó mặc dù bị quất một cái, nhưng nó tốc độ nhanh bộ rễ không kịp cuốn lấy cơ thể nó.
Tiếp theo, Diệp Linh Lãng thấy bộ rễ của cái cây yêu ngàn năm kia một lần nữa ập tới, lần này bộ rễ không đủ dài, không thể chạm tới họ đã bay xa.
Diệp Linh Lãng bọn họ mấy người đang định thở phào nhẹ nhõm, một hình ảnh chấn kinh cả nhà họ xuất hiện.
Chỉ thấy trong tầm mắt của họ, cái cây yêu ngàn năm kia lắc lư cơ thể hai cái trực tiếp từ dưới đất nhảy dựng lên, rễ cây trên mặt đất nhanh chóng bò đi, tiếp tục điên cuồng truy kích họ.
!!!
Cảnh tượng này, họ thực sự là chưa từng thấy qua!
Đề xuất Huyền Huyễn: Hành Trình Tu Tiên Của Nữ Phụ: Một Đường Đăng Tiên
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ