Chương 516: Ta còn mang ngươi đi xem phu quân ta tắm!
“Ngươi gia nhập đi, ta rất thích ngươi.”
Diệp Linh Lung vẻ mặt buồn cười.
“Thích ta xinh đẹp?”
“Bằng không thì sao?”
Diệp Linh Lung cười càng thêm kiêu ngạo.
“Cũng đúng, ta ngoài xinh đẹp ra cũng không có bản lĩnh gì khác.”
“Vấn đề không lớn, ta sẽ che chở ngươi, Hóa Thần hậu kỳ a, ở Thiên Lăng Vực có thể đánh chết đại đa số người.”
Mạnh Thư Đồng tự tin đầy mình.
“Bất quá ngươi vẫn phải cố gắng tu luyện nhanh hơn một chút, nỗ lực một chút, nếu không sau này sẽ không có ai bảo vệ ngươi.”
“Vì sao?”
“Bởi vì các môn phái lớn ở Thiên Lăng Vực chúng ta, cuối cùng sẽ đi thi Thiên Lăng Phủ a. Chỉ những người dưới hai trăm tuổi mới có thể đi thi, độ khó của kỳ thi rất rất lớn, hơn nữa tu vi càng cao cơ hội thông qua càng lớn, người bình thường đến Luyện Hư kỳ càng dễ vào được. Ta Hóa Thần hậu kỳ rồi, đợi ta lên Luyện Hư, ta cũng đi thi Thiên Lăng Phủ.”
“Ca ngươi đã lên Luyện Hư rồi, vì sao không đi thi?”
“Không biết, đại khái là không muốn ta lên vị trí thiếu chủ sao? Chỉ cần hắn không đi, ta vĩnh viễn không có cơ hội, hắn thật sự vĩnh viễn đều nhằm vào ta!”
Mạnh Thư Đồng chống cằm lại nói: “Bất quá hắn cũng không phải vĩnh viễn không đi, khảo hạch Thiên Lăng Phủ ba năm một lần, lần trước hắn không đi, không chừng lần sau sẽ đi, ai ya!”
Mạnh Thư Đồng “xì” một tiếng đứng bật dậy, vô cùng kích động.
“Ngươi nói hắn cố tình không đi, chính là vì đợi ta?”
“Cũng không phải không có khả năng.”
“Đúng không? Ngươi cũng cảm thấy hắn cố ý chứ? Đợi ta đến Luyện Hư hắn cùng ta đi, sau đó hắn chiếm danh ngạch của ta đem ta đẩy xuống, làm ta trượt vỏ chuối trở thành trò cười của cả Cuồng Vọng Sơn! Trời ạ! Ta sao lại không nghĩ tới tầng này! Hắn thật âm hiểm!”
Diệp Linh Lung há há miệng, nhất thời lại không biết nên nói gì.
Chuyện này coi như là một loại hình thức chung sống khác của huynh muội?
“Thôi, nếu lần sau hắn thật sự đi, vậy ta sẽ không đi. Ta ở lại bồi phu quân cùng với ngươi, ta sẽ chăm sóc các ngươi thêm mấy năm.” Mạnh Thư Đồng kiêu ngạo cười: “Đấu với ta? Ta làm kế hoạch của hắn thành bọt nước!”
Nhìn thấy Diệp Linh Lung vẫn chống cằm ngẩn người, Mạnh Thư Đồng lại ôm lấy cánh tay nàng lắc lắc.
“Ngươi đã đồng ý gia nhập rồi chứ?”
Diệp Linh Lung không trả lời nàng lại ghé mặt vào, đặt miệng bên tai nàng.
“Đúng không? Đúng không?”
Sau đó nàng lại trực tiếp từ phía sau ôm chặt lấy nàng, đem cả người nàng giam cầm trong đó.
“Đúng không! Đúng không!”
Diệp Linh Lung không hề nghi ngờ nếu nàng không đồng ý nữa, Mạnh Thư Đồng có thể trực tiếp dính lấy nàng không buông, ở bên tai lải nhải không ngừng.
Thế là, trước khi Mạnh Thư Đồng phát động một vòng tấn công mới, Diệp Linh Lung đưa tay véo má nàng kéo mạnh một cái.
“Là! A!”
“A ya!”
Mạnh Thư Đồng vui vẻ nhảy xuống khỏi người Diệp Linh Lung, nàng xách váy quay người chạy ra ngoài.
“Ngươi đi đâu?”
“Ta đi đem tin tốt này nói cho ca ta, sau đó đi nói cho cha ta, ta để bọn họ chuẩn bị một món quà nhập môn long trọng cho ngươi!”
Mạnh Thư Đồng vừa nói vừa chạy xa.
Diệp Linh Lung nhìn thấy nàng kích động như vậy, chính mình không khỏi bật cười.
Nàng thật sự bất cứ lúc nào cũng tràn đầy sức sống, luôn vui vẻ như một mặt trời nhỏ, nhìn là biết nàng được lớn lên trong sự sủng ái của người nhà.
Mạnh Thư Đồng vừa đi, trong phòng nhất thời liền an tĩnh lại, lúc này nàng mới nhớ tới chuyện đã đáp ứng Viên Cầu.
Diệp Linh Lung đứng dậy đi đến trong viện, lúc này mặt trời đã dần dần về phía tây, gió chiều bắt đầu nhẹ nhàng thổi.
Nàng đi thu lại những chiếc bánh bao phơi buổi trưa.
Lá của Bàng Đầu lại lớn thêm một chút, nhìn qua phục hồi không tệ.
Thái Tử thì ngủ đến chảy nước miếng, dưới đầu ướt một mảng lớn, không biết mơ thấy thứ gì ngon.
Viên Cầu là lớn tuổi nhất trong đám này, lúc cuộn tròn ngủ tư thế không thay đổi nhiều, giữ được hình tượng tốt đẹp của nó.
Nàng đang định thu từng chiếc bánh bao lại thì đột nhiên ngoài viện truyền đến tiếng bước chân.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn thấy Mạnh Triển Lâm nhanh chóng đi vào, thần sắc có chút vội vàng, ngược lại với hình tượng thành thục ổn trọng trước đó của hắn.
“Diệp cô nương, muội muội ta nói ngươi muốn gia nhập Cuồng Vọng Sơn, có thật không?”
Diệp Linh Lung cười khẽ gật đầu.
“Sau này chúng ta là đồng môn rồi.”
Mạnh Triển Lâm ánh mắt sáng lên, khóe miệng hơi cong lên lộ ra một nụ cười hiền hòa.
“Muội muội ta còn nói, sau này ngươi sẽ bái nhập môn hạ của cha ta, cùng chúng ta sống ở viện chính, đúng không?”
“Đúng vậy, sau này còn xin nhiều chỉ giáo.”
Mạnh Triển Lâm khóe miệng cong lên càng cao, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
“Vậy ngươi sau này…”
“Nàng sau này chính là Tam Muội của chúng ta!”
Mạnh Thư Đồng nhảy ra từ phía sau, xông hai bước ôm lấy Diệp Linh Lung.
“Sau này nàng chính là muội muội ruột của ngươi! Ngươi chính là ca ca ruột của nàng! Nhan sắc trung bình của nhà họ Mạnh chúng ta lại được nâng cao thêm một đoạn! Thế nào? Ta sắp xếp này hoàn mỹ chứ?”
Mạnh Triển Lâm lập tức không cười nữa.
“Hoàn mỹ, ta cảm ơn ngươi.”
Nói xong, Mạnh Triển Lâm quay người rời đi, đầu cũng không quay lại, một lời cũng không nói.
Mạnh Thư Đồng đối với điều này không hề bất ngờ, nàng thậm chí còn vỗ vỗ vai Diệp Linh Lung.
“Ngươi thấy không? Hắn chính là không thuận mắt ta, mỗi lần đều nhằm vào ta! Vừa rồi lúc ta chưa tới hắn còn cười tươi như vậy, ta vừa tới hắn lập tức trở mặt bỏ đi, loại ca ca này không cần cũng được!”
Diệp Linh Lung gật gật đầu, có chút quá đáng.
Lúc trước nàng bắt nạt Lục Sư Huynh và Thất Sư Huynh như thế nào, bọn họ cũng không có trở mặt với nàng.
“Vấn đề không lớn, ngươi còn có ta là tỷ tỷ ruột, ta tuyệt đối sẽ không trở mặt với ngươi, ta thậm chí mỗi ngày đều cười cho ngươi xem.”
Mạnh Thư Đồng vừa nói vừa ghé mặt đến gần nàng, gần đến mức suýt chút nữa hôn lên, dọa nàng vội vàng né tránh.
“Nguy hiểm thật, nụ hôn đầu của ta suýt nữa không còn, không thể hiến cho ngươi đâu!”
……
Nói cho cùng, Diệp Linh Lung cũng không muốn hiến nụ hôn đầu cho nàng a!
Có thể hơi đáng tin cậy một chút, dịu dàng một chút, đừng quá ồn ào như vậy!
“Tuy nụ hôn đầu của chúng ta đều còn, nhưng thứ này không nên cất giữ nhiều năm, phải sớm hiến ra ngoài.”
“Vì sao?”
“Không ai nói cho ngươi biết sao? Tu tiên giả tu vi càng cao, tuổi càng lớn càng khó sinh sản, cho nên người thượng tu chân giới cơ bản đều là từ hạ giới lên, chỉ có cực số ít là sinh ra ở đây, ta và ca ta là phượng mao lân giác, mẹ ta cũng vậy.”
“Không ai nói cho ta biết a.”
“Vậy ta hiện tại nói cho ngươi biết, gặp một người đẹp trai, đừng bỏ lỡ, thích thì bắt về sinh một đứa kế thừa nhan sắc của ngươi rồi nói sau.”
Diệp Linh Lung gật gật đầu.
“Nói đến, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mười bốn.”
???
Mạnh Thư Đồng đột nhiên trừng to mắt, sau đó nhanh chóng lùi lại mấy bước.
“Ngươi còn chưa cập kê?”
“Không có a.”
!!!
“Thảo nào ta nói đóa hoa mềm yếu của ngươi sao đến bây giờ vẫn chưa có ai hái! Nguyên lai ngươi là một đứa trẻ chân chính sao?”
“Bằng không thì sao?”
“Ta vốn tưởng ngươi tu luyện cái gì pháp quyết giữ gìn nhan sắc, ta còn muốn hỏi ngươi đó.”
……
Sau đó, Mạnh Thư Đồng liền điên cuồng kêu lên.
“Trời ạ! Ta vậy mà cùng một đứa trẻ chưa cập kê nói nhiều lời xấu hổ như vậy, ta còn mang ngươi đi xem phu quân ta tắm, trời ạ! Ta đã làm cái gì vậy!”
Nàng vừa nói xong, ngoài cửa viện đi vào một người, ba người ánh mắt chạm nhau, trong nháy mắt cả viện tử đều im lặng như tờ.
Đề xuất Ngược Tâm: Tâm Đã Chết, Ta Dựa Vào Bói Toán Bước Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ