Chương 511: Ta Đã Lừa Được Ngươi Thành Công Chưa?
Diệp Linh Lung đang định leo lên lưng Viên Cổn Cổn, nghe thấy lời này nàng nhanh chóng dừng lại, nàng quay đầu lại mỉm cười nhẹ nhàng.
“Bộ quần áo này của ta là hàng nhái mua bên ngoài, sao thế? Ta đã lừa được ngươi thành công chưa?”
“Quả thực đã lừa được ta thành công rồi, ở Thượng Tu Tiên Giới mạo danh đệ tử Thanh Huyền Tông nhiều như vậy, cô là người đầu tiên mang theo đạo cụ, ta cứ ngỡ cô thực sự có chút duyên nợ với Thanh Huyền Tông, thật đáng tiếc.”
“Có gì mà đáng tiếc? Chẳng lẽ Cuồng Vọng Sơn các người còn có duyên nợ với Thanh Huyền Tông?”
“Thanh Huyền Tông là nơi nào chứ, nói về duyên nợ chúng ta quả thực không với tới được. Nhưng gần đây chúng ta có thu lưu một đệ tử Thanh Huyền Tông, những ngày qua vì tìm tông môn tìm đồng môn cho hắn mà tốn không ít công sức, nếu cô là đồng môn của hắn, vậy chúng ta có lẽ có thể bớt đi không ít công sức.”
Mạnh Triển Lâm nói xong thở dài một tiếng, trông có vẻ thực sự rất nuối tiếc.
Chỉ là không biết hắn nuối tiếc vì không tìm thấy đệ tử Thanh Huyền Tông, hay nuối tiếc vì lão tổ tông không thể được giữ lại.
Mặc dù Diệp Linh Lung không thừa nhận, nhưng nàng thực sự đã động lòng.
Ở Thượng Tu Tiên Giới người tự xưng mình là Thanh Huyền Tông rất nhiều, nhưng thực sự khiến người ta tốn công sức đi tìm kiếm, chắc hẳn không phải là nói bậy, cực kỳ có khả năng là vị sư huynh nào đó của nàng.
Nếu là như vậy, nàng nhất định không thể bỏ lỡ.
“Viên Cổn Cổn.” Diệp Linh Lung sờ sờ lên đầu nó, nhỏ giọng hỏi bên tai nó: “Ta ở Cuồng Vọng Sơn còn có chút việc phải làm, ngươi có thể đợi ta một chút không? Nếu ngươi không muốn, có thể rời đi trước.”
Viên Cổn Cổn ngẩng đầu nhìn nàng khẽ gật đầu.
“Ta không phải người các người muốn tìm, chúng ta cứ thế từ biệt đi.”
Nói xong, Diệp Linh Lung leo lên lưng Viên Cổn Cổn, đang định đi thì nàng "ái chà" một tiếng.
“Ta suýt chút nữa quên mất, lúc nãy các người hứa trả phí phiên dịch cho Phì Đầu hình như vẫn chưa chuẩn bị cho ta nhỉ, các người không phải muốn quỵt nợ chứ?”
Mạnh Chấn Phương và Mạnh Triển Lâm đối mắt nhìn nhau.
“Chúng ta đương nhiên sẽ không quỵt nợ, nhưng những thứ nó vừa đòi vừa nhiều vừa tạp, chuẩn bị cần một chút thời gian, nên có thể mời Diệp cô nương dời bước vào trong Cuồng Vọng Sơn nghỉ ngơi một lát, chúng ta chuẩn bị xong sẽ lập tức mang tới cho cô.”
“Được thôi, cũng không vội vàng gì lúc này.” Diệp Linh Lung nghĩ nghĩ lại nói: “Đúng rồi, Thái Tử nhà ta rất thích ăn con trăn hai đầu của các người. Thứ này vốn dĩ là các người dùng để hiếu kính lão tổ tông, bây giờ nó sắp đi rồi, các người cũng không cần nuôi nữa, tất cả bắt qua đây xử lý một chút để ta đóng gói mang đi đi.”
“Chuyện này...”
Mạnh Chấn Phương đang lưỡng lự, thấy lão tổ tông khẽ gật đầu.
“Vậy được, chúng con lập tức đi bắt hết chúng về để đóng gói cho cô mang đi.”
“Còn cả những đệ tử chưa bị ăn thịt trong thung lũng, cũng mang qua đây luôn đi.”
Nghe thấy vậy, Mạnh Chấn Phương mày nhíu càng chặt hơn, chuyện này chắc chắn là còn khó xử hơn cả việc dọn sạch trăn hai đầu.
Nghĩ kỹ lại Diệp Linh Lung cũng có thể hiểu được, những đệ tử đó đều là do Cuồng Vọng Sơn bắt tới để cho rắn ăn, thả họ ra chắc chắn sẽ quay về mách lẻo, lúc đó tất cả đều đến tìm Cuồng Vọng Sơn gây rắc rối, sẽ gây ra biến động không nhỏ.
Liên quan đến sự an nguy của Cuồng Vọng Sơn, lão không thể tùy tiện.
Nếu nàng nhất quyết kiên trì, lão chỉ có nước giết sạch người trong thung lũng, quay lại báo với nàng là đã bị trăn hai đầu ăn sạch rồi, nàng cũng chẳng làm gì được.
“Ý của ta là, đưa họ ra trước, nhốt vào địa lao của Cuồng Vọng Sơn. Dù sao trăn hai đầu cũng không nuôi nữa, những người này giữ lại đã không còn tác dụng, giết đi cũng phí, chẳng thà giữ họ lại có thể kiếm được một khoản.”
“Kiếm được một khoản?”
“Đúng vậy, ta có cách, đảm bảo không lỗ. Yên tâm, sau này lão tổ tông nhà các người đi theo ta, ta cũng coi như có liên quan đến Cuồng Vọng Sơn rồi, chắc chắn là hy vọng Cuồng Vọng Sơn tốt đẹp mà.”
Lời này của Diệp Linh Lung không chỉ nói cho Mạnh Chấn Phương nghe, mà còn nói cho Viên Cổn Cổn nghe.
Dù sao đi nữa, Viên Cổn Cổn cũng là lão tổ tông của Cuồng Vọng Sơn, Cuồng Vọng Sơn nếu xảy ra chuyện, nó trong lòng cũng sẽ không yên tâm.
“Được, ta nghe theo sự sắp xếp của cô.”
Mạnh Chấn Phương đồng ý, chắc hẳn mấy đứa làm thuê của nàng tính mạng đã được bảo toàn, tiếp theo lại nghĩ cách để họ rời đi là được.
“Vậy bây giờ, mời lão tổ tông và Diệp cô nương cùng đi theo ta đến Cuồng Vọng Sơn nghỉ ngơi đi, ta sẽ sắp xếp cho hai người.” Mạnh Triển Lâm nói.
“Vậy chúng ta đi thôi!”
Diệp Linh Lung sờ sờ lên đầu Viên Cổn Cổn, làm Thái Tử ghen tị dẫm mạnh mấy cái lên mu bàn tay nàng, cái bàn tay không an phận này, lại đi quyến rũ con thú khác rồi!
Dẫm xong, nó hậm hực lại chạy lên đầu Diệp Linh Lung nằm bò.
So với Hạ Tu Tiên Giới, nơi này linh khí đủ hơn, nó thích ở bên ngoài phơi nắng.
Đến trong Cuồng Vọng Sơn, Mạnh Triển Lâm sắp xếp cho họ một cái viện yên tĩnh, nhìn vị trí chắc là ở hậu sơn Cuồng Vọng Sơn, nhìn cách bài trí này chắc là nơi dành cho nhân vật quan trọng ở.
“Diệp cô nương, cô và lão tổ tông hôm nay cứ nghỉ ngơi ở cái viện này. Ta sẽ sai người đi lấy loại trúc mà lão tổ tông thích ăn trong thung lũng mang tới, rồi tạo một không gian trồng trọt, sau này cũng không sợ lão tổ tông sẽ bị đói, vất vả Diệp cô nương sau này phải giúp chúng ta chăm sóc lão tổ tông rồi.”
Mạnh Triển Lâm rất biết nói chuyện, mỗi câu đều khiến người ta nghe thấy vô cùng thoải mái.
“Không sao, huynh đi sắp xếp đi.”
Mạnh Triển Lâm mỉm cười gật đầu rời đi, hắn vừa đi, trong viện chỉ còn lại Diệp Linh Lung và Viên Cổn Cổn, cùng với Thái Tử đang ngủ trên đầu.
Cuồng Vọng Sơn quả nhiên rất lợi hại, sơn chủ một bước bước vào Hợp Thể, cùng với thiếu chủ tu vi đạt đến Luyện Hư.
Diệp Linh Lung nhìn quanh bốn phía tìm một nơi thoải mái để Thái Tử nằm ngủ, đặt xong, nàng lại quay đầu nhìn Viên Cổn Cổn.
“Ngươi định nghỉ ngơi thế nào? Ta vẫn chưa biết thói quen sinh hoạt của ngươi đâu.”
Viên Cổn Cổn nhanh chóng cúi đầu tự cuộn mình thành một quả cầu tròn vo, quả cầu không ngừng thu nhỏ lại rồi thu nhỏ lại, cuối cùng biến thành một cục nhỏ xíu trong lòng bàn tay nàng, tròn tròn, thịt thịt, lông xù, giống hệt như đồ chơi nhồi bông tinh xảo, nhưng nhìn kỹ, sẽ thấy nó đã cuộn thành một cục nhắm mắt ngủ thiếp đi rồi.
Diệp Linh Lung đặt nó bên cạnh Thái Tử, để hai đứa chúng nó cùng nhau phơi nắng, cùng nhau sưởi ấm rạng rỡ.
Đặt xong, nàng lấy Phì Đầu trong nhẫn ra, trước khi nó lải nhải, dán cho nó một tấm bùa SPA, làm nó thành công ngậm miệng lại.
Phì Đầu ngậm miệng nằm xuống nheo mắt lại, cũng đi ngủ theo, Diệp Linh Lung đặt vị trí cho nó xong, rồi thuận tay dán cho Thái Tử và Viên Cổn Cổn mỗi đứa một tấm bùa SPA.
Làm xong tất cả, Diệp Linh Lung chọc chọc Tiểu Bạch trên vai.
“Ngươi có muốn phơi nắng không?”
Tiểu Bạch ra sức lắc đầu.
Giấy mà phơi nắng sẽ bị ố vàng đấy.
Nó tìm một vị trí thoải mái trên vai Diệp Linh Lung, ôm lấy mái tóc mềm mại của nàng cũng khò khò ngủ theo.
Buổi chiều đầy nắng này, thật thoải mái quá đi.
Nhưng rất nhanh, một tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài viện truyền đến, phá vỡ sự yên tĩnh trong viện.
Đề xuất Hiện Đại: Sau khi đón Bạch Nguyệt Quang về nước, Tổng giám đốc Phó bị vợ đá
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ