Chương 458: Cửu Tiêu Tháp Là Do Nhà Nàng Mở Sao?
Những con chim trắng thấy Diệp Linh Lạc quay lại phạm vi tấn công của chúng, nhớ tới những hành động khiêu khích trước đó của nàng, tức đến mức mắt chim đỏ hoe, lòng chim khó bình, thế là chúng nhanh chóng tiến vào trạng thái nhiệm vụ, tăng tốc độ lên nhanh nhất, điên cuồng lao về phía Diệp Linh Lạc.
Diệp Linh Lạc bị cú va chạm vừa rồi làm cho lòng bàn tay cầm ô tê rần, nhưng nàng không định đổi cách khác.
Thế là, nàng xoa xoa cái đầu đang choáng váng vì lắc lư, nhìn rõ phương hướng một lần nữa phát động cú lao về phía trước.
Nàng lao đi, đám chim trắng phía sau nhanh chóng đuổi theo, đồng thời, đám chim vàng phía trước thấy nàng còn dám tới khiêu khích, cơn giận lập tức bốc lên ngùn ngụt, thế là chúng một lần nữa chỉnh đốn đội ngũ thề phải rửa hận.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này khi chúng bay qua vị trí đã phân tán hơn nhiều, nàng có che ô cũng có thể bao vây nàng từ hai bên, thế là chúng một lần nữa điên cuồng lao tới chặn đánh Diệp Linh Lạc.
Tốc độ của cả ba bên đều cực nhanh, nhanh đến mức không nhìn rõ nhau, thế là ngay tại nơi giao nhau giữa hai khu vực phụ trách của hai đàn chim, chúng đã chạm mặt nhau.
Đám chim phía trước chuyển hướng lao về phía nàng từ bốn phương tám hướng, còn đám chim phía sau cũng lao về phía nàng từ sau lưng, cả hai đàn chim đều lao về cùng một điểm, Diệp Linh Lạc nắm lấy dây xích sắt lộn một cái nhào xuống dưới cầu.
Nàng vừa biến mất, hai bên chim đã đuổi đến phát điên không kịp tránh né đâm sầm vào nhau.
Tiếng “Ầm ầm ầm” truyền đến, những con chim bay nhanh nhất đâm mạnh nhất, trực tiếp đâm nổ tung cơ thể mình, cộng thêm thực lực Nguyên Anh sơ kỳ của chúng, tiếng va chạm không hề nhỏ chút nào.
Diệp Linh Lạc trốn dưới cầu vừa nghỉ ngơi để giảm bớt cơn chóng mặt, vừa tâm trạng vui vẻ nhìn đám chim ngốc này tiêu hao lẫn nhau, cảm thấy ý tưởng này của nàng vô cùng xuất sắc, lát nữa nhất định phải truyền thụ kinh nghiệm cho mọi người.
Nghe thấy động tĩnh bên trên đã hòm hòm, nàng lộn người trở lại trên cầu.
Khi trở lại, trên cầu còn sót lại một số con chim bị thương nhưng chưa chết, và những con chim không bị thương nhưng bị dọa cho ngây người, cộng lại chưa tới mười con.
Thế là nàng cầm Hồng Nhan lên, cậy vào tu vi cao hơn một tiểu cảnh giới của mình mà dọn dẹp sạch sẽ những con chim còn lại, sau đó lại nhẹ nhàng lên đường.
Theo cách này nàng đã dọn dẹp sạch sẽ đám chim ngốc ở khu vực thứ ba và thứ tư, nàng tiếp tục tiến lên, lại dọn dẹp sạch sẽ đám chim ngốc ở khu vực thứ năm và thứ sáu, cũng như khu vực thứ bảy và thứ tám.
Đến khu vực thứ năm và thứ sáu, đám chim ngốc tu vi đã mạnh hơn, nằm giữa Nguyên Anh sơ kỳ và trung kỳ rồi.
Nhưng vấn đề không lớn, thực lực tăng nhưng trí tuệ không tăng, kết quả không khác gì nhau.
Thế là nàng dọn dẹp một chút xong, nhanh chóng xuất phát tiếp tục đoạn tiếp theo, nàng tin rằng nếu có một bảng xếp hạng thời gian thông quan, tốc độ thông quan cửa này của nàng tuyệt đối chiếm lĩnh vị trí số một, không ai sánh kịp.
Cứ nghĩ đến chuyện này nàng lại thấy hưng phấn, thế là dán lại bốn tấm phù tăng tốc, tràn đầy tự tin tiếp tục lao về phía trước.
Nàng lao càng lúc càng nhanh, cảnh vật đã đạt đến trạng thái căn bản nhìn không rõ.
Chỉ thấy phía trước xuất hiện một vệt trắng muốt, ước chừng cũng giống như trước đây, đều là những đám mây trôi nổi, thế là nàng không hề giảm tốc tiếp tục lao tới, lao đến trước mặt mới phát hiện, đó áp căn không phải là đám mây, mà là một con linh điểu trắng khổng lồ!
Cái đầu của nó đang gục trên vai như thể đang ngủ, mà nó lại vừa to vừa béo, cho nên nhìn từ xa còn tưởng là một đám mây trắng.
Nó đứng ngay đó, phía sau nó đã là ngọn núi cao đối diện, nàng vậy mà đã đến đích rồi! Quả nhiên thật nhanh nha!
Lúc này nàng muốn giảm tốc đã không kịp nữa, thế là nàng dứt khoát bất chấp tất cả giữ nguyên tốc độ không giảm.
Mặc dù chưa từng làm chim, nhưng nàng đã từng sờ qua mà, bụng chim mềm như vậy chắc là không đâm chết nàng được đâu.
Con chim đó nghe thấy động tĩnh lười biếng ngẩng đầu lên, sao mà nhanh thế đã tới rồi? Không nên chứ.
Thôi bỏ đi, bắt đầu làm việc thôi.
Thế là, nó đang chuẩn bị bày ra cái khí thế mà một BOSS tầng ba nên có.
Chỉ là lúc này, Diệp Linh Lạc đã vèo một cái lao đến trước mặt, nhanh đến mức nó áp căn không kịp phản ứng.
Tiếp theo chính là một cú va chạm mạnh mẽ, và một trận đau bụng xé lòng, cả cơ thể không thể ức chế được bị cú va chạm mạnh mẽ này đưa lùi lại phía sau, đâm sầm vào vách núi phía sau.
Nó cảm thấy xương chim của mình bị đâm vỡ mất mấy miếng, bụng không biết có bị đâm thủng không, nhưng ngũ tạng lục phủ đau đến thấu xương nha, hơn nữa vách núi phía sau còn bị đâm nứt ra.
Đá vụn từ vách núi rơi xuống, đập vào đầu và cơ thể nó, nó còn có thể nhẫn nhịn, nhưng cúi đầu thấy cái người xông tháp này, đối thủ của nó, vậy mà còn rúc vào lòng nó thêm một chút, mưu đồ để nó che chở cho mình không bị đá rơi đập trúng thì nó không! thể! nhẫn! nhịn! được nữa rồi!
Có biết bọn họ là đối thủ không hả? Cái loại lấy mạng nhau ấy! Vừa gặp mặt đã rúc vào lòng là có ý gì?
Con linh điểu đó tức giận vỗ cánh quạt về phía Diệp Linh Lạc, Diệp Linh Lạc dựa vào cái bụng mềm mại và ấm áp của nó đang thấy thoải mái, phát hiện nó đang tấn công mình, nàng nhanh chóng lăn một cái, từ bên cạnh chân nó lăn ra ngoài.
Nó vừa to vừa béo, mà Diệp Linh Lạc lại vừa gầy vừa nhỏ, một cánh này quạt qua, linh điểu quạt trúng chính mình, mặc dù không đau lắm, nhưng tức chim nha!
Cơn giận của nó lập tức bùng nổ, cánh vỗ một cái bay lên cao tránh xa Diệp Linh Lạc, không để nàng có cơ hội đục nước béo cò bên cạnh mình.
Sau khi kéo giãn khoảng cách, nó điều chỉnh lại phương hướng lao về phía Diệp Linh Lạc, móng chim vươn ra, chuẩn bị xé nát Diệp Linh Lạc để dạy cho nàng một bài học.
Diệp Linh Lạc nhanh chóng bò dậy từ dưới đất, thấy nó lao tới, không lùi không đỡ, không tránh không né, cầm Hồng Nhan lao thẳng về phía nó.
Bởi vì vừa rồi nàng phát hiện, BOSS tầng ba tu vi là Nguyên Anh trung kỳ, giống hệt tu vi của nàng.
Cái loại chim ngốc tu vi này, cho dù thể hình có to hơn một chút, sức lực có lớn hơn một chút, nhưng cũng là chuyện nhỏ thôi, trực tiếp chiến luôn.
Mà con linh điểu lớn kia phát hiện tu vi Diệp Linh Lạc giống hệt nó, nó cả con chim sững lại một chút, nhìn không hiểu.
Nhưng không sao, bởi vì tu vi không có nửa điểm ưu thế, trí thông minh lại hoàn toàn không theo kịp, nó không lâu sau đã bị Diệp Linh Lạc gọt sạch, ngay cả xác cũng bị tịch thu.
Khi một đoàn linh khí lớn của tầng thứ ba rơi vào lòng bàn tay Diệp Linh Lạc, nàng tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Tầng tiếp theo chắc chắn phải gặp Nguyên Anh hậu kỳ rồi, nàng lật lật trong nhẫn, thấy số lượng đoàn linh khí vô cùng dồi dào, nàng quyết định lại tại chỗ thăng cấp một chút.
Dù sao cái loại cảm giác giết chết đối thủ cùng cấp, bạo hành BOSS, xông tháp thần tốc này quả thực sướng bay người rồi!
Quyết định xong, Diệp Linh Lạc quyết định nghỉ ngơi một chút, điều chỉnh trạng thái, thuận tiện trêu chọc những huynh đệ còn đang khổ sở vật lộn kia một chút.
Lấy bình trôi dạt ra, nàng xoẹt xoẹt xoẹt viết một tờ giấy ném xuống.
Bên ngoài Cửu Tiêu Tháp.
“Động rồi! Diệp Linh Lạc ở tầng ba lại lại lại động rồi!”
Tiếng kinh hô này vang lên, mặc dù mọi người đã kinh ngạc qua rất nhiều lần, nhưng vẫn không nhịn được mà lại bị chấn động thêm một lần nữa.
“Vẫn còn có người đang ngủ ở tầng một, những người còn lại đều đang vật lộn ở tầng hai, nàng vậy mà đã một ngựa đi đầu lên tầng bốn rồi, xin hỏi, Cửu Tiêu Tháp này là do nhà nàng mở sao?”
Đề xuất Hiện Đại: Tố Cáo Sạp Điểm Tâm Của Mẫu Thân Hai Mươi Bảy Lần, Bà Trở Thành Người Mẹ Mỹ Đức Nhất
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ