Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 447: Bởi Vì Họ Chiến Thắng Bất Bại

Chương 446: Bởi Vì Họ Chiến Thắng Bất Bại

“Sư phụ, con không đi, vừa rồi con không cẩn thận bước ra thôi, con không định xông vào Cửu Tiêu Tháp.”

Liễu Nguyên Húc vừa dứt lời, những người khác liền kinh ngạc nhìn hắn, hai người của Côn Ngô Thành lúc nãy nhất định đòi đi, người của Ẩn Nguyệt Cung này vậy mà lại không chịu đi? Sự tương phản này cũng quá lớn rồi chứ?

Cứ như vậy, mọi người nhìn Ẩn Nguyệt Cung, ánh mắt ít nhiều mang theo chút khinh bỉ và chán ghét.

“Cùng là đệ tử nòng cốt, thực lực không bằng đã đành, sao đến cả can đảm cũng kém xa thế nhỉ.”

“Đúng vậy, cái tầm nhìn này hẹp quá, đã ra rồi thì cứ đâm lao phải theo lao thôi. Ra rồi lại hối hận, thế này mất mặt quá.”

Nghe mọi người bàn tán xôn xao về Ẩn Nguyệt Cung, chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung đen mặt hoàn toàn, cái đồ nghịch đồ không ra gì này!

Thể diện của Ẩn Nguyệt Cung đều bị hắn làm mất sạch rồi!

Tức! Chết! Lão! Rồi!

Chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung đang tức phát điên thì ánh mắt bỗng chạm phải chưởng môn Côn Ngô Thành đang giả vờ ngất, ông ta vậy mà lại thấy được sự ngưỡng mộ trong mắt chưởng môn Côn Ngô Thành.

Ngưỡng mộ cái rắm ấy!

Giữa lúc mọi người bàn tán ngày càng nhiều, tiếng xì xào ngày càng lớn, chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung không còn mặt mũi nào ngẩng đầu lên thì Vũ Tinh Châu bước ra.

“Đại sư huynh cơ thể không khỏe không đi cũng là lẽ đương nhiên, Ẩn Nguyệt Cung cũng không phải không có người đi. Ta sẽ đại diện cho Ẩn Nguyệt Cung xông vào Cửu Tiêu Tháp, chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung ngay cả con trai ruột của mình cũng sẵn sàng đưa đi, đại nghĩa của Ẩn Nguyệt Cung, mọi người không cần phải nghi ngờ.”

Lần này, những tiếng bàn tán xì xào lập tức biến mất.

Chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung bỗng ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt tức đến mức vặn vẹo.

Hắn cố ý, cái thằng nghịch tử này hắn chính là cố ý!

Cái đẩy Liễu Nguyên Húc vừa rồi chắc chắn là do hắn làm, Ẩn Nguyệt Cung đã mất mặt một lần, tuyệt đối không thể mất mặt lần thứ hai, hắn đã tính kế cha mình một cách rõ ràng!

Chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung tức đến bốc khói đầu, khóe mắt liếc thấy chưởng môn Côn Ngô Thành đang nhìn mình, ánh mắt mang theo sự không thể tin nổi, như thể đang nói, trâu vẫn là ông trâu nha, ngay cả con trai ruột cũng nỡ đưa đi, bái phục bái phục.

Ánh mắt này trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung, ông đảo mắt một cái, trực tiếp ngất lịm đi, ngất thật.

Lúc này áp lực dồn về phía Thất Tinh Tông.

Chưởng môn Thất Tinh Tông lúc này cũng vẻ mặt khó xử, chỉ thấy Đường Nhất Phàm vỗ vỗ vai ông cười nói.

“Sư phụ, mặc dù người không nỡ, nhưng con đã quyết định đi rồi. Yên tâm, tình thầy trò không đổi, cái Hóa Thần này của con vẫn tính là thành tích của người. Dù sao con sớm muộn gì cũng phải đi thượng tu tiên giới, chia ly là chuyện sớm muộn thôi, người cứ tập làm quen trước đi?”

Chưởng môn Thất Tinh Tông há miệng, nửa ngày không nghĩ ra được một từ nào phù hợp, lời con nói hết rồi, ta còn có thể nói gì nữa.

“Vậy con đi đi, vi sư đợi con khải hoàn, con mãi mãi là niềm tự hào của vi sư, Thất Tinh Tông sẽ ghi nhớ... Tạ Lâm Dật!”

Chưởng môn Thất Tinh Tông nhìn thấy Tạ Lâm Dật đang lén lút lẻn qua đó, tức giận gầm lên một tiếng.

“Con làm cái gì thế? Chỉ với cái tư chất này của con, cái trình độ mèo ba chân này của con, con đi làm cái gì? Con ngay cả tư cách làm bia đỡ đạn cũng không đủ! Con quay lại cho ta!”

“Chưởng môn, con đúng là không đủ tư cách làm bia đỡ đạn, cho nên bây giờ con đang nỗ lực đây.”

Chưởng môn Thất Tinh Tông ngẩn ra, đúng là có thêm mấy phần tâm khí không cam lòng bình thường của người thường rồi, đứa trẻ này cũng khá đấy.

Thế là ông tán thưởng gật đầu nói: “Con có tấm lòng này đúng là rất tốt.”

Nghe thấy lời này, Tạ Lâm Dật vui mừng lập tức đứng thẳng lưng, vỗ ngực bảo đảm.

“Yên tâm đi chưởng môn, con nhất định sẽ nỗ lực để trở thành một bia đỡ đạn đủ tiêu chuẩn!”

???

Chưởng môn Thất Tinh Tông vạn vạn không ngờ, thể diện của Thất Tinh Tông lại mất một cách đột ngột như vậy.

Cũng không cần phải thành thật bổ sung câu cuối cùng đó đâu, mặc dù nhìn hắn nói đúng là lời thật lòng.

Lần này chưởng môn Thất Tinh Tông tuy không ngất, nhưng cũng chỉ có thể quay mặt đi chỗ khác, hắng giọng một cái để giảm bớt sự ngượng ngùng.

“Huynh đệ, sao ngươi còn tích cực hơn cả ta thế?”

La Diên Trung lén lút mò tới, lại lén lút trốn sau lưng Tạ Lâm Dật.

“Chẳng phải ngươi nói sao? Nơi nào có Diệp tử tỷ, chắc chắn có hời để nhặt mà, lần nào tỷ ấy cũng đứng mũi chịu sào phía trước, kẻ ngốc mới không đi theo sau nhặt lợi lộc đấy. Ngươi nhìn xem, ngươi từ một kẻ vô danh tiểu tốt, giờ đã nhặt được gia tài bạc vạn rồi, ta sao có thể không theo kịp?”

...

La Diên Trung hận không thể tự tát mình một cái, hôm đó không nên uống rượu xong rồi bốc phét linh tinh với Tạ Lâm Dật.

Giờ đây để lộ bí mật kinh doanh cốt lõi, hắn không bao giờ có thể một mình kiếm tiền nhặt nhạnh của Diệp tử tỷ nữa rồi.

“Ta là người sùng bái mù quáng Diệp tử tỷ, lời nói có phần phóng đại, đi theo tỷ ấy thực ra rất nguy hiểm đấy.”

“Thật trùng hợp, ta cũng là người sùng bái mù quáng tỷ ấy, hân hạnh hân hạnh.”

...

Giữa lúc hai người bọn họ đang thì thầm to nhỏ, Liệt Dương Điện không có một ai có thể đứng ra, điện chủ Liệt Dương Điện đang sầu đến rụng tóc thì bỗng nhiên ông vỗ tay một cái chỉ vào La Diên Trung mà mắng.

“Cái thằng nhóc này, đi thì đi rồi, làm gì mà khiêm tốn thế? Mặc dù vi sư biết con làm việc tốt không để lại danh tính, nhưng cũng không thể để người khác nghi ngờ Liệt Dương Điện chúng ta không có người chứ. Thôi, hiểu lầm thì hiểu lầm đi. Con nói đúng, đại nghĩa ở trong lòng chứ không phải ở cửa miệng, Liệt Dương Điện chúng ta không! thẹn! với! lòng!”

Mọi người vạn vạn không ngờ màn kịch năm này diễn xong, điện chủ Liệt Dương Điện lại trở thành người chiến thắng cuối cùng.

Sau khi bên Liên minh Tông môn quyết định xong, bên Hắc Sơn Minh, Thương Sơn Thất Thập Nhị Cung và Bách Giáo Thần Điện cũng đã đưa ra quyết định, những đệ tử bước ra cơ bản đều là những người quen mặt của mọi người.

Tất cả các Hóa Thần đều đi, không có ai lùi bước, Nguyên Anh cũng đi không ít, Kim Đan chỉ có một mình Diệp Linh Lạc đi.

Đến đây, bốn đại thế lực tổng cộng có hơn ba mươi người bước ra, trong đó Liên minh Tông môn chiếm mười ba người, mà Thanh Huyền Tông lại chiếm bảy người.

Khi bọn họ không chút do dự tiến về phía Cửu Tiêu Tháp, gần tám mươi người còn lại đứng phía sau tiễn đưa bọn họ.

Trong cơn gió lạnh thổi qua, trong làn tuyết bay lượn, bóng lưng của bọn họ hiện lên kiên nghị và thẳng tắp, chỉ nhìn thôi đã khiến lòng người chấn động và cảm động.

Khoảnh khắc hạ tu tiên giới sinh tử tồn vong, bọn họ đã đứng ra, không sợ gian nan, không ngại hiểm trở, xông lên phía trước nhất của tất cả mọi người, để thay bọn họ giải trừ nguy cơ, để giành lại quê hương cho bọn họ.

Tất cả mọi người ở hạ tu tiên giới đều sẽ cảm thấy tự hào vì bọn họ.

Phía sau bọn họ, Nhậm Đường Liên trực tiếp lấy trận pháp liên lạc mang theo bên mình ra, bày trước tòa Cửu Tiêu Tháp khiến người ta kính sợ.

Bất kể bọn họ có thể an toàn trở về hay không, những người vì mọi người mà dốc hết tính mạng, dũng cảm xông vào cửa ải khó khăn, xứng đáng được tất cả mọi người ghi nhớ.

Trong chốc lát, bóng dáng hơn ba mươi người bọn họ đứng trước Cửu Tiêu Tháp đã thông qua trận pháp liên lạc của Nhậm Đường Liên, truyền về các tông môn lớn của Liên minh Tông môn.

Những đệ tử lúc này đang trốn dưới cây Bồ Đề chờ đợi hy vọng và kỳ tích giáng lâm, tất cả đều đã nhìn thấy.

“Mau nhìn kìa! Trên tấm biển này viết, đây là Cửu Tiêu Tháp! Bọn họ vì muốn đóng cánh cửa Quỷ giới mà phải xông vào Cửu Tiêu Tháp sao? Thiên ơi! Nơi đó nguy hiểm lắm đấy!”

“Những người này có rất nhiều người ta đều nhận ra! Mấy người này là Bùi Lạc Bạch, Mục Tiêu Nhiên, Ninh Minh Thành và Quý Tử Trạc của Thanh Huyền Tông, ngay cả Diệp Linh Lạc cũng đi rồi!”

“Không chỉ vậy! Hai người lúc trước đến giúp chúng ta diệt quỷ ta còn nhớ, Thẩm Ly Huyền và Giang Du Tranh của Thanh Huyền Tông! Thanh Huyền Tông tổng cộng đi bảy người!”

“Còn có Tư Ngự Thần, Giang Du Tranh của Côn Ngô Thành! Bọn họ là bảo bối của Côn Ngô Thành mà!”

“Con trai của chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung là Vũ Tinh Châu cũng đi rồi! Thất Tinh Tông đi là đệ tử nòng cốt Đường Nhất Phàm, còn người này là ai?”

“Tạ Lâm Dật, ta trước đây có nghe nói qua.”

“A! Tạ Lâm Dật ta nhớ rồi, vậy còn người này?”

“La Diên Trung, của Liệt Dương Điện. Bốn đại tông môn và Thanh Huyền Tông đều đi rồi, bọn họ đứng ở phía trước nhất!”

“Cho nên, chỉ cần bọn họ thành công, mọi khổ nạn sẽ kết thúc đúng không?”

“Đúng vậy, bọn họ sẽ thành công, khổ nạn sẽ kết thúc, bởi vì họ chiến thắng bất bại.”

Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện