Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 42: Nướng Chim Là Để Ăn Tro Cốt Sao?

Chương 42: Nướng Chim Là Để Ăn Tro Cốt Sao?

Khi kẻ đen đủi đi theo sau Diệp Linh Lung chạy tới nhìn thấy cảnh tượng này, cả người đều ngây dại.

Chẳng phải là đuổi theo mổ bọn họ sao? Cũng chẳng có thù hận gì lớn mà, không đến mức sáu người liên thủ đem tất cả Kim Sí Điểu đặt lên lửa nướng chứ?

Nhưng nghĩ lại, lúc nãy chạy trốn như cháu chắt bây giờ thấy đám Kim Sí Điểu kiêu ngạo này bị phản sát thì vẫn có một chút xíu sướng, chỉ là ai mà nghĩ ra được cái chủ ý này chứ? Chuyện này cũng quá rời rạc rồi.

Nhưng trớ trêu thay, chuyện rời rạc như vậy lại thật sự được bọn họ làm được.

Kẻ đen đủi đó sờ sờ cái cằm suýt chút nữa bị kinh hãi làm rơi mất, cái cục tức này thôi cứ nhịn đi, đám người này hắn chọc không nổi, thật sự chọc không nổi.

Ngoài hắn ra, còn có rất nhiều người từ khắp nơi gần xa kéo tới, vốn tưởng bên này có chí bảo xuất thế mới kim quang lấp lánh như vậy, nhưng bọn họ vạn lần không ngờ tới vất vả muôn vàn, vội vã chạy tới giành tiên cơ, kết quả đến đây thấy lại là sáu người đang liên thủ nướng chim?

Chạy đến rơi cả giày, vội đến mức ngây cả người, kết quả cho bọn họ xem cái này?

Cái quái gì thế này?

Sao lại có nhiều Kim Sí Điểu như vậy? Tại sao những người này phải nướng chim? Vì nó ăn ngon sao?

Cũng không đúng nha, những con chim đó đều bị nướng khét lẹt rồi, không ít da thịt xương cốt đều bị thiêu thành tro bụi, tuy tro cốt cũng có thể ăn, nhưng mùi vị chắc không tốt lắm? Chẳng lẽ đặc biệt bổ dưỡng? Chưa từng nghe nói tro cốt Kim Sí Điểu là thập toàn đại bổ nha.

Những người đến đây không một ai là trên đầu không có dấu hỏi chấm.

Thần kỳ là mặc dù bọn họ đều nhìn không hiểu, nhưng lại cứ muốn xem.

Càng ngày càng có nhiều người tụ tập lại, đứng dưới vây xem bọn họ nướng chim, tiếng bàn tán thảo luận không ngừng tăng lên.

Diệp Linh Lung thấy nhiều người đến vậy cũng ngẩn ra một chút, nàng không muốn cao điệu như thế, nhưng ngặt nỗi đám Kim Sí Điểu này quá lấp lánh, vẫn đang không ngừng thu hút những người ở xa thậm chí là rất xa chạy về phía này.

Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc nàng tiếp tục phát huy, người càng đông sân khấu của nàng càng lớn, đối với danh tiếng của Thanh Huyền Tông càng có lợi.

Dùng tên của ta tái thiết vinh quang Thanh Huyền Tông, thế hệ chúng ta nghĩa bất dung từ!

Nghĩ như vậy, Diệp Linh Lung càng nỗ lực nướng chim hơn.

“Đây là lửa gì vậy? Lợi hại quá đi, xương thịt Kim Sí Điểu bị thiêu thành tro bụi, ngay cả kim sí trên người nó cũng bị nung chảy thành nước vàng!”

“Ta thấy trận pháp này còn tinh diệu hơn, nó không chỉ có thể nhốt nhiều Kim Sí Điểu như vậy mà còn có thể phân tầng nữa! Ngươi nhìn vòng xoáy trong trận pháp đem tro cốt nhẹ tênh và nước vàng nặng trịch tách rời ra, đến lúc đó dù là ăn tro cốt hay lấy nước vàng đều dễ như trở bàn tay.”

“Ăn cái đầu nhà ngươi, đến nước này còn không nhìn ra sao? Người ta là muốn luyện vàng!”

“Suỵt... lấy Kim Sí Điểu luyện vàng à, kiêu ngạo vậy sao? Kim Sí Điểu hung hãn lắm đấy, mấy người này tu vi gì vậy?”

“Ít nhất cũng phải Kim Đan chứ? Nguyên Anh chắc chắn có, kìa, cái đứa nhóc giá đỗ đi tiên phong đó chắc chắn là Nguyên Anh!”

“Đợi đã, nàng trông nhỏ như vậy, sao có thể là Nguyên Anh được?”

“Ngươi không hiểu? Tu vi lên cao rồi, có thể dung nhan vĩnh trú có thể cải lão hoàn đồng!”

“Ngươi thật hiểu biết! Ai cải lão hoàn đồng mà lại biến mình thành một cái giá đỗ chứ?”

...

“A! Ta thấy cái gì thế này! Phía sau mấy người kia cổ tay áo có nguyệt văn, đó là đệ tử Ẩn Nguyệt Cung!”

Không biết ai kinh hô một tiếng, theo sau đó là một tràng xôn xao truyền đến.

“Ta đã bảo sao lại lợi hại như vậy, hóa ra là Ẩn Nguyệt Cung nha. Tuổi trẻ tài cao có bản lĩnh này, xem ra Ẩn Nguyệt Cung sắp trỗi dậy rồi!”

“Kìa! Mau nhìn, bọn họ luyện được nhiều vàng quá! Lúc này còn rất nhiều Kim Sí Điểu chưa luyện hóa xong đâu! Luyện hóa hết thì thu hoạch được bao nhiêu vàng chứ! Vàng này không phải tầm thường đâu, đó là vàng trên người Kim Sí Điểu, tự mang thuộc tính kiên cường đấy!”

Lời này vừa thốt ra, lại một tràng kinh hô vang lên liên tiếp, rất nhiều người hâm mộ đến mức mắt đỏ rực.

Đây quả là một khoản tài nguyên khổng lồ nha, tài nguyên lấp lánh ánh vàng làm mù cả mắt nha!

Số vàng này mang đi luyện khí thì ra được bao nhiêu linh khí tinh phẩm? Đặc biệt là đại tông môn như Ẩn Nguyệt Cung, trong môn phái có cao thủ luyện khí tọa trấn, e là trong thời gian dài sắp tới, Ẩn Nguyệt Cung sẽ ra rất nhiều sản phẩm bùng nổ rồi!

Nhưng hâm mộ thì hâm mộ, đồ của Ẩn Nguyệt Cung không ai dám công khai cướp, trừ phi là thật sự không muốn sống nữa.

“Cái này mà là tán tu luyện vàng thì tốt biết mấy.”

Không biết ai đã nói câu này, những người khác thi nhau nhìn về phía hắn với ánh mắt phức tạp, tuy hắn nói ra tiếng lòng của đa số mọi người, nhưng mà...

Mơ đi, tán tu mà có bản lĩnh này thì còn làm tán tu làm gì?

Chuyện bọn họ lấy Kim Sí Điểu luyện vàng truyền một đồn mười mười đồn trăm càng truyền càng xa, càng truyền càng rộng, chẳng mấy chốc cả dãy núi Đại Kim Sơn phàm là người không cách biệt với thế gian đều biết rồi.

Lúc này, các đệ tử Thất Tinh Tông ở sâu trong dãy núi Đại Kim Sơn cũng nhận được tin tức này.

“Nghe nói chưa? Đệ tử Ẩn Nguyệt Cung đang nướng chim ở bên ngoài kìa!”

“Nướng chim? Nướng chim gì? Người tu tiên không phải tịch cốc sao? Lúc này còn thèm ăn?”

“Ai biết được, chắc là ngon lắm đi. Nếu không nướng chim chuyện nhỏ này sao lại lưu truyền rộng rãi như vậy.”

Diệp Dung Nguyệt khi nghe thấy tin tức này thầm cảm thấy không ổn, nàng ta tại chỗ bay lên cao nhìn ra xa, quả nhiên ở vị trí rất xa thấy được một điểm kim quang và hỏa quang.

Động tĩnh lớn như vậy mà chỉ là nướng chim? Hơn nữa ngọn lửa này...

Đối với thiên tài Hỏa hệ đơn linh căn, độ nhạy cảm của Diệp Dung Nguyệt với ngọn lửa mạnh hơn bất kỳ ai.

Ngọn lửa này tuyệt đối không phải ngọn lửa tầm thường, mạnh hơn và cao quý hơn bất kỳ loại lửa nào nàng ta từng thấy.

Thế là, nàng ta nhân lúc các đồng môn khác còn đang thảo luận không ai chú ý đến mình, nàng ta lén chạy sang một bên lấy Tiền Trần Kính của mình ra.

“Tiền Trần Kính, ngọn lửa phía dãy núi Đại Kim Sơn kia là tình huống gì? Đệ tử Ẩn Nguyệt Cung có nhân vật lớn nào khống hỏa lợi hại như vậy sao?”

Lúc này, trên Tiền Trần Kính xuất hiện một dòng chữ: Phượng Hoàng Thần Hỏa Quyết.

Diệp Dung Nguyệt trợn tròn mắt, Phượng Hoàng Thần Hỏa Quyết, pháp quyết chí cao hệ Hỏa!

Đó là pháp quyết mà những người tu luyện hệ Hỏa nằm mơ cũng muốn có!

Thế là nàng ta vội vàng hỏi tiếp: “Phượng Hoàng Thần Hỏa Quyết đang ở trên người ai?”

Lúc này, trên Tiền Trần Kính lại xuất hiện một dòng chữ: Diệp Linh Lung.

Nhìn thấy cái tên này tay Diệp Dung Nguyệt run lên, Tiền Trần Kính trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

Sao lại là nàng ta? Sao có thể chứ!

Quầng sương mù tiếp theo của Đại Kim Sơn sắp xuất hiện rồi, nàng ta đã theo chỉ dẫn của Tiền Trần Kính đến gần điểm sương mù xuất hiện, lúc này mà quay đầu đi tìm Diệp Linh Lung e là sẽ bỏ lỡ chí bảo trong bí cảnh Đại Kim Sơn.

Phải làm sao đây?

Ở một nơi khác của dãy núi Đại Kim Sơn, các đệ tử khác của Ẩn Nguyệt Cung cũng nhận được tin tức này.

“Nói bậy! Đệ tử Ẩn Nguyệt Cung chúng ta đều ở đây cả, ai nướng chim chứ? Còn ăn tro cốt? Ta nhổ vào! Đứa nào đang tán phát cái tin đồn vô vị này?”

“Nhưng thật sự rất nhiều người đang truyền tai nhau, không có lửa làm sao có khói, huynh nói xem liệu có người mạo danh đệ tử Ẩn Nguyệt Cung chúng ta không?”

“Đúng, chắc chắn là mạo danh rồi! Kẻ này tâm địa hiểm độc, chúng ta nhất định phải lôi bọn họ ra!”

Lúc này, tất cả bọn họ nhìn về phía Đại sư huynh đang bay giữa không trung nhìn ra xa.

“Đại sư huynh, chuyện này...”

“Chuyện này không cần thảo luận nữa không liên quan đến chúng ta, chúng ta tiếp tục đi vào trong.”

“Nhưng đi sâu hơn nữa rất có thể sẽ xuất hiện quầng sương mù, một khi bị cuốn vào...”

Đệ tử đó chưa nói xong, Đại sư huynh của Ẩn Nguyệt Cung quay đầu nhìn hắn một cái, hắn lập tức im bặt.

Bên kia, Diệp Linh Lung tốn ròng rã một ngày trời, cho đến khi mặt trời ngả về tây, cho đến khi nàng vắt kiệt sức những người phía sau, mới vừa vặn luyện hóa xong Kim Sí Điểu.

Vào khoảnh khắc rút khỏi pháp trận, Diệp Linh Lung thân hình nghiêng đi, rơi thẳng xuống dưới.

Đề xuất Ngược Tâm: Sư Tôn Cứu Ta, Chỉ Vì Chiêu Hồn Ánh Trăng Sáng Của Người
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện