Chương 394: Huynh Đệ À, Cứ Mạnh Dạn Tiến Về Phía Trước Đi
Khó khăn lắm mới tìm được một chân núi quỷ hồn khá dày đặc, Diệp Linh Lung vội vàng thả Chiêu Tài trong nhẫn ra.
Từ sau lần nó đại chiến một trận với con quỷ cấp ba kia, ăn thịt đối phương, bản thân cũng bị thương tan nát thì vẫn luôn nằm trong chiếc hộp quan tài của nó để dưỡng thương.
Giờ ra ngoài lần nữa, Chiêu Tài so với trước đây càng tiếp cận thực thể hóa hơn một chút, xem ra sau khi tiêu hóa xong sức mạnh của nó lại được tăng cường.
Hơn nữa lúc này thân hình nó cao lớn nhưng không tròn vo, xem ra nó rất nhớ những lời mình đã nói, phải làm một con quỷ quản lý vóc dáng nghiêm ngặt.
Bởi vì mang theo một con quỷ tròn vo ra ngoài, chẳng ngầu chút nào.
"Chiêu Tài, ngươi có thể nghe hiểu ta nói chuyện đúng không?"
Chiêu Tài nhìn Diệp Linh Lung khẽ gật đầu một cái, biên độ động tác rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ thậm chí tưởng nó chỉ là rung động thông thường thôi.
"Thân là một Quỷ Vương mạnh mẽ, ngoài việc biết ăn quỷ ra, ngươi còn có một kỹ năng rất quan trọng chưa nắm vững, đó chính là hiệu lệnh bầy quỷ! Nhưng không sao, trưởng thành cần có thời gian, ta sẽ cùng ngươi từng bước một tiến về phía trước."
Chiêu Tài hơi nghiêng đầu, trông có vẻ nghe không hiểu lắm.
"Ngươi thấy đám quỷ bên kia không?"
Chiêu Tài quay đầu lại, mắt sáng lên ngay lập tức lao tới, dọa Diệp Linh Lung vội vàng túm chặt lấy nó.
"Không phải, những thứ đó không phải thức ăn ngươi không được ăn! Chúng là đàn em của ngươi, đàn em tương lai!"
Mặt Chiêu Tài hơi nhăn lại, như đang hỏi, có gì khác nhau sao?
"Ngươi gầm lên một tiếng, bảo chúng qua đây tập hợp chỗ ta."
Chiêu Tài khẽ gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Diệp Linh Lung buông nó ra, mong đợi chờ nó thể hiện một phen.
Chỉ thấy Chiêu Tài gầm lên một tiếng, sau đó vèo một cái lao tới, nhanh chóng xuyên qua giữa bầy quỷ, rồi rất nhanh quay lại trước mặt nàng.
Khi quay lại, tay trái tóm một xấp quỷ, tay phải tóm một xấp khác, miệng còn ngậm mấy con.
Đứng vững xong, nó mong đợi nhìn Diệp Linh Lung, dường như đang hỏi: Ta gầm lên một tiếng, rồi chúng qua đây tập hợp rồi, giờ ta có thể ăn chưa?
...
Diệp Linh Lung một chưởng vỗ lên trán mình.
Kết quả quả thực giống như nàng mô tả, nhưng quá trình này không phải thứ nàng muốn.
Thôi bỏ đi, thế này không được.
"Ngươi ăn đi."
Chiêu Tài trong vòng vài giây đã ăn sạch tất cả quỷ hồn bắt được, sau đó tâm trạng vui vẻ nhìn Diệp Linh Lung, tỏ ý nó còn muốn đi ăn tiếp.
"Vậy ngươi đi đi, đừng đi xa quá nhé."
Nghe lời này, Chiêu Tài liền hớn hở chạy đi ăn buffet, vui vẻ vô tư lự, chỉ khổ cho cái đầu của cha nó sắp bạc trắng.
Diệp Linh Lung quay người đi về, khi về đến đại bản doanh vừa vặn thấy các tiểu đội tuần tra khác phái đi đã trở về.
Dọc đường nhìn thấy, hoặc là một vũng máu, hoặc là cây Bồ Đề đổ rạp, tóm lại không có một tin tốt nào.
Ngoại trừ Tưởng Tùng Hàng bọn họ mang về được mấy đệ tử Thương Sơn lưu lạc bên ngoài, những người còn lại đều không có thu hoạch gì.
Mà các đệ tử Thương Sơn mang về cũng rất thảm khốc, họ bị thương rất nặng, có hai người đang thoi thóp không biết có cứu nổi không.
Nghe nói khi họ được phát hiện cũng đang chém giết với quỷ hồn, đại đa số mọi người đều bị ăn gần hết, chỉ còn lại mấy người đó cũng sắp bị ăn thịt thì Tưởng Tùng Hàng bọn họ đến.
Mỗi người dán một tấm Quỷ Khí Phù xong, cuối cùng cũng không bị quỷ hồn vây công nữa.
Diệp Linh Lung gặp Tưởng Tùng Hàng và Doãn Thi Hàm, họ đang thở ngắn than dài.
Nàng hỏi mới biết, sau khi họ thống kê sơ bộ, phát hiện đệ tử Thương Sơn lúc đầu vào đây hơn hai trăm năm mươi người, giờ chỉ còn lại hơn một trăm sáu mươi người này thôi.
"Có khả năng nào một số đệ tử chưa gặp được không?"
"Khả năng rất thấp, bởi vì số người chết đã biết sắp phá mốc một trăm rồi."
Xem ra, tổn thất của Thương Sơn Thất Thập Nhị Cung lớn hơn của Minh minh Tông môn, Minh minh Tông môn vào đây một trăm hai mươi người, giờ còn lại tám mươi.
Diệp Linh Lung đang định cùng họ thở dài thì La Diên Trung chạy tới.
"Diệp Tử tỷ, đại sư huynh của ta đã kết thúc điều trị rồi, huynh ấy hiện giờ tình hình ổn định, nói là có lời muốn nói với tỷ."
Diệp Linh Lung gật đầu đi theo La Diên Trung đến chỗ Hách Liên Phóng, vừa thấy nàng tới, đệ tử Liệt Dương Điện tự giác đứng dậy nhường chỗ và canh giữ một bên không để người khác lại gần nghe thấy.
Hách Liên Phóng trông rất mệt mỏi, nói chuyện không ra hơi, trong tình huống này còn kiên trì gặp nàng, chắc hẳn là có chuyện quan trọng.
"Ngươi tìm ta có chuyện gì?"
"Ngươi còn nhớ con quỷ thú mà chúng ta liên thủ giết chết không?"
"Nhớ."
"Ta có thể khẳng định, đó là người biến thành, nếu hôm nay các người không ngăn cản ta, ta sẽ trở nên giống như hắn."
Cái này Diệp Linh Lung tuy đã biết từ lâu, nhưng nàng trước đây không nghĩ kỹ, giờ nhắc lại nàng bỗng nhiên phát hiện ra, Hách Liên Phóng đi hút quỷ, cuối cùng sẽ quỷ hóa rồi biến thành quỷ thú, vậy thì có phải những con quỷ thú khác cũng là vì hút quỷ hồn mới quỷ hóa thành dáng vẻ đó không?
Hách Liên Phóng là chủ động đi hút, nhưng những người khác đang yên đang lành tại sao lại đi hút quỷ hồn chứ?
"Ngươi khi hút quỷ hồn có cảm giác hay đặc điểm gì không?"
"Càng hút càng muốn, càng không dừng lại được, cảm giác có được sức mạnh mạnh mẽ đó khiến người ta say mê, khiến người ta không kìm được muốn nhiều hơn để trở nên mạnh hơn."
Hách Liên Phóng nói xong liền vén vạt áo lộ ra đùi của mình, trên đó quấn lớp băng gạc dày.
"Ta cảm thấy mình sắp không khống chế được, ta liền dùng kiếm đâm mình, dùng nỗi đau của cơ thể để đánh thức lý trí của mình, nhưng cách làm như vậy sẽ khiến ta ngày càng tê liệt với nỗi đau, dần dần mất tác dụng."
Diệp Linh Lung gật đầu.
Nói cách khác, có lẽ là có một sự dẫn dụ nào đó khiến người ta chạm vào lần đầu, chạm vào rồi thì tự nhiên sẽ không dừng lại được nữa.
Sự dẫn dụ này chính là một mắt xích quan trọng trong cái bẫy khổng lồ này, bởi vì chỉ có như vậy, những kẻ mạnh mới trở thành con rối của kẻ đứng sau màn, bị hắn sai khiến để tiêu diệt toàn bộ Hạ Tu Tiên Giới.
Tìm thấy sự dẫn dụ này đối với họ vô cùng quan trọng.
Diệp Linh Lung dặn dò Hách Liên Phóng nghỉ ngơi cho tốt, sau đó chạy đi tập hợp mấy đệ tử dẫn đầu của tông môn và Thương Sơn họp.
Nàng kể lại tình hình quỷ thú cho họ nghe, họ quả nhiên từng người một lông mày đều nhíu rất chặt rất chặt.
Bởi vì họ tu vi cao, nên đều là mục tiêu hàng đầu bị dẫn dụ biến thành quỷ thú.
"Tiểu sư muội, muội có ý tưởng gì không?"
"Lần này ra ngoài mọi người tuy hướng khác nhau, nhưng có phải đều tự giác tránh xa nơi khe nứt trung tâm nhất không?"
"Phải."
"Bên kia tình hình không rõ, chúng ta đi hai người một nhóm quân số quá ít, không dám mạo hiểm lại gần."
"Vậy thì chúng ta mạnh dạn một lần, tất cả mọi người đi cùng nhau, đến nơi trung tâm nhất xem thử."
Đề nghị này của Diệp Linh Lung vừa đưa ra, những người khác không khỏi căng thẳng.
"Nhưng chúng ta đều là Hóa Thần, tu vi cao nhất, nếu cùng đi mà gặp phải sự dẫn dụ đó rồi toàn quân bị tiêu diệt thì sao?"
"Thế chẳng phải còn có ta sao? Tuy không biết là sự dẫn dụ gì, nhưng chắc là không nhìn trúng một Kim Đan nhỏ bé như ta đâu, cho nên nếu các người lún sâu vào đó, ta nhất định sẽ rút kiếm đâm vào tim, chọc vào phổi, đập vào đầu các người, tóm lại ta sẽ đánh cho đến khi các người tỉnh táo mới thôi!"
"Nếu không tỉnh thì sao?"
"Đánh chết luôn."
!!!
Ngang ngược như vậy, đây chính là niềm vui khi làm Kim Đan sao?
"Huynh đệ à, cứ mạnh dạn tiến về phía trước đi! Tiến về phía trước, đừng! Quay! Đầu!"
...
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Vì Muốn Cưới Thứ Muội Mà Hủy Hoại Danh Tiết Của Ta, Ta Thuận Nước Đẩy Thuyền Khiến Hắn Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ