Chương 302: Hai Sư Huynh Muội Lại Cùng Nhau Sát Phạt Điên Cuồng!
“Phụ thân ta chỉ có một tấm lòng thầy thuốc, nhưng lại không biết lòng người hiểm ác. Mười năm trước, ông phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa trong Phù Đồ Tháp, để không cho Đan Tâm Đường tiếp tục làm điều phi pháp, ông đã trộm Phù Đồ Tháp của Đan Tâm Đường định giao cho Thần Y Cốc.”
“Tuy nhiên, ông còn chưa kịp giao nộp đã bị Đan Tâm Đường diệt môn, trước khi chết đã giao Phù Đồ Tháp vào tay ta, bảo ta nhất định phải giao cho Thần Y Cốc, xử lý Đan Tâm Đường.”
“Nhưng phụ thân ta vạn lần không ngờ, Thần Y Cốc mà ông toàn tâm toàn ý tin tưởng, sớm đã ôm mưu đồ xấu xa rồi. Năm đó Bạch Vũ Lăng bị diệt, Thần Y Cốc không phân biệt trắng đen đã định tội cho ông, phán định là ông luyện công tẩu hỏa nhập ma diệt môn Bạch Vũ Lăng rồi xóa tên ông.”
Nghe thấy lời này, toàn trường một trận chấn động.
Chuyện này năm đó xôn xao lắm, mọi người đều có nghe qua, nhưng quyết định của Thần Y Cốc rất nhanh chóng, chuyện chưa kịp phát tán đã bị dập tắt, mọi người cũng không còn quan tâm nữa, không ngờ phía sau vậy mà còn có oan tình lớn như vậy!
“Ngươi câm miệng!”
“Không muốn nghe sao? Nhưng ta cứ muốn nói đấy. Muốn biết bí mật của Phù Đồ Tháp mà năm đó phụ thân ta liều mạng cũng muốn vạch trần là gì không? Mọi người hãy mở to mắt nhìn cho kỹ đây!”
Bùi Lạc Bạch dứt lời, hắn lấy Phù Đồ Tháp ra, sau đó thả tất cả những cơ thể được nuôi dưỡng ở tầng cao nhất ra ngoài.
Nhìn thấy những cơ thể con người sống sờ sờ lại chết lặng trước mắt, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
“Bọn họ sớm từ mười năm trước đã nuôi dưỡng những cơ thể người sống này dùng để thay đổi cơ thể cho những người sắp chết để thực hiện cái gọi là cải tử hoàn sinh của bọn họ!”
Lời này vừa nói ra, toàn trường lại là một trận kinh hô!
“Phụ thân ta tưởng rằng đây chỉ là do Đan Tâm Đường làm, nhưng lại quên mất Phù Đồ Tháp này là bảo bối mà Thần Y Cốc giao cho Đan Tâm Đường nha! Trong Thần Y Cốc sao có thể không có ai hay biết? Phải không? Phu nhân cốc chủ?”
Lúc này tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Cung Bội Lan đang chật vật và vô cùng yếu ớt.
“Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì?”
“Bà không hiểu cũng không sao, để ta giải thích cho bà một chút nha.”
Lúc này, Diệp Linh Lung từ trong đám đông bước ra, đứng bên cạnh Bùi Lạc Bạch, lúc đứng vững còn thi triển một cái thuật làm sạch lên mặt mình, để lộ ra diện mạo thật sự của mình.
Cung Bội Lan vừa nhìn thấy Diệp Linh Lung là đau đầu, nhìn thấy nàng đứng ra để lộ diện mạo thật sự lại càng đau đầu hơn.
“Ngươi...”
“Giới thiệu một chút, Thanh Huyền Tông, Diệp Linh Lung.”
“Là ngươi!”
Cung Bội Lan trợn tròn mắt, chính là nàng ở Thạch Trạch Cốc đã mang Bùi Lạc Bạch đi cứu hắn một mạng!
Sớm biết là nàng, bà ta ngay từ cái nhìn đầu tiên đã nhất định sẽ không chút nương tay giết chết nàng, tuyệt đối không để nàng gây ra nhiều chuyện rắc rối như vậy!
“Là ta đây.” Diệp Linh Lung khẽ cười một tiếng: “Ta cho bà xem cái này, đó là phát minh mới của ta, lần đầu tiên liền để bà dùng rồi, bà siêu vinh dự luôn đấy.”
Nói xong Diệp Linh Lung từ trong nhẫn lấy ra một cái vỏ ốc, nàng đưa vỏ ốc lên giữa không trung, sau đó gõ gõ vào miệng ốc.
Rất nhanh, trong miệng ốc liền xuất hiện cuộc đối thoại giữa Cung Bội Lan và Trần Thất Nguyên.
Màn hỏi đáp của hai người trong mật thất, không sót một chữ, rõ mồn một lọt vào tai tất cả mọi người.
Những người nghe thấy những lời này, ngoài chấn động ra thì vẫn là chấn động, sao có thể có người làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy chứ?
Sắc mặt Cung Bội Lan trở nên tái nhợt, cả người đều đang đổ mồ hôi hột.
“Ngươi chơi ta! Ngươi ngay từ đầu đã tính toán hết tất cả rồi! Đứa nhỏ chết tiệt tâm cơ thâm trầm và đáng sợ này!”
“Nói năng kiểu gì thế? Rõ ràng là bà ngay từ đầu đã tính toán ta trước mà, bà vì muốn cướp cơ thể của ta, lừa ta vào mật thất của bà. Ta không thông minh bằng bà nha, cho nên liền mắc mưu rồi.”
!!!
Thâm hiểm quá đi! Sao nàng có thể nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy chứ?
Cung Bội Lan tại chỗ bị tức đến nghẹn họng.
“Đủ rồi!”
Chư Phụng Hoằng quát giận dữ một tiếng.
“Đủ rồi?”
Diệp Linh Lung đối mặt với Hóa Thần không hề nao núng, nàng thậm chí còn cười lạnh một tiếng.
“Không đủ! Tiền bối không phải thích hủy diệt bằng chứng sao? Ông không đợi ta liệt kê từng món từng món một xong, sao ông biết còn bao nhiêu bằng chứng cần hủy diệt? Hủy đi những quái vật đó thì có ích gì? Bằng chứng, ta có đầy! Nhìn cho kỹ đây!”
Diệp Linh Lung từ trong nhẫn lấy ra một cơ thể được làm thành rối dây.
“Loại cơ thể này, Cung Bội Lan tổng cộng làm hơn ba trăm cái, ông hủy đi chỉ có hơn hai trăm cái, còn mấy chục cái nữa đấy. Chỗ ta có, trong mật thất của bà ta cũng có, ông có muốn vất vả một chuyến đi hủy không?”
Nói xong, nàng lại từ trong nhẫn lấy ra một cái hũ, trong hũ chứa một người, nàng ta thậm chí còn hơi run rẩy.
Khi nhìn thấy, tim của tất cả mọi người có mặt tại đó đều thắt lại, người này còn chưa chết hẳn nha, nàng ta còn biết cử động nha!
Trời ơi! Thần Y Cốc sao có thể làm ra chuyện như thế này được! Thật quá khó để chấp nhận!
“Cái hũ này chứa cơ thể mà Cung Bội Lan nuôi dưỡng để cung cấp cho chính mình thay đổi, chỗ ta có, trong mật thất của bà ta còn hơn một trăm cái nữa, lúc ông muốn hủy, thì phải thuận tay hủy cho sạch đấy.”
Nói xong, Diệp Linh Lung lại từ trong nhẫn lấy ra một con khôi lỗi nhỏ.
Khôi lỗi nhỏ đặt trong lòng bàn tay nàng, hơi run rẩy, nhìn qua liền biết không tầm thường.
Mọi người lại một lần nữa mở mang tầm mắt, từng nghe nói có Khôi Lỗi Thuật, đây là lần đầu tiên thấy nha! Pháp thuật hẻo lánh này đã rất ít người học rồi!
“Đây chính là khôi lỗi mà Cung Bội Lan cắt, mặc dù ta không biết thao túng, nhưng mọi người nhìn qua liền biết trên người nó có một loại sức mạnh nào đó. Giấy khôi lỗi này chỗ ta có, trong mật thất cũng còn, chỉ cần sẵn lòng lục soát, mọi người cái gì cũng có thể lục soát được. Chư tiền bối, lát nữa ông phải tìm cho kỹ, đừng để sót mà không hủy được nha.”
Diệp Linh Lung nói xong, Chư Phụng Hoằng lập tức đại nộ.
“Láo xược! Cái đồ hậu bối nhỏ bé nhà ngươi, vậy mà cũng dám ở trước mặt ta nói năng xằng bậy!”
Bùi Lạc Bạch thấy vậy tiến lên một bước chắn trước mặt Diệp Linh Lung, đề phòng ông ta bỗng nhiên bất chấp tất cả mà ra tay.
“Ta nói năng xằng bậy, hay là tiền bối trắng đen không phân, thị phi không rõ?”
Diệp Linh Lung dứt lời, Bùi Lạc Bạch liền nhanh chóng tiếp lời.
“Đúng vậy, tiền bối vừa nãy nói chuyện của Thần Y Cốc ông tự mình sẽ giải quyết, nhưng ông đều giải quyết thế nào? Ông thực sự có làm được việc thủ hộ Thần Y Cốc một cách công bằng chính trực không? Ông thực sự xứng đáng với sự ủy thác của Thần Y Cốc dành cho ông năm đó không?”
“Ngươi láo xược! Ngươi là cái thá gì, mà cũng dám giáo huấn ta?” Chư Phụng Hoằng giận dữ.
“Tại sao ta không thể giáo huấn ông? Thần Y Cốc đã xóa tên phụ thân ta, ta liền không phải người của Thần Y Cốc, ta là một người ngoài, cần phải kính trọng một kẻ trắng đen không phân, cương quyết tự phụ, bao che cho kẻ ác như ông sao?”
Bùi Lạc Bạch những lời này vừa nói ra, những người khác có mặt tại đó không khỏi kinh ngạc nhìn hắn.
Nói hay lắm! Cứ phải cứng đối cứng với ông ta như vậy!
Cậy mình là một Hóa Thần, mà coi thường trách nhiệm thủ hộ Thần Y Cốc của mình, trắng đen không phân, mưu đồ che đậy tội ác!
Hai sư huynh muội này, hôm nay thật sự là đại khoái nhân tâm nha!
“Ngươi...”
“Ông hôm nay hủy diệt những quái vật này, không cho người ngoài can thiệp vào cách làm, và cách làm năm đó ông dung túng Chiêm Vu Hoài vợ chồng oan uổng phụ thân ta để dàn xếp ổn thỏa thì có gì khác biệt? Ông tưởng ông là vì danh tiếng của Thần Y Cốc mà tốt, tất cả mọi chuyện chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, đem ảnh hưởng ép xuống mức thấp nhất.”
Bao nhiêu năm nay, Bùi Lạc Bạch cuối cùng cũng có thể nói ra những lời này rồi, trong lòng hắn đừng nhắc tới có bao nhiêu sảng khoái.
“Nhưng kết quả thì sao? Kẻ ông bao che đều là cái thứ gì?”
Bùi Lạc Bạch nói xong, Diệp Linh Lung nhanh chóng tiếp lời.
“Kẻ ông bao che thì đều không phải là thứ gì cả! Có thể thấy ông không có gì ngoài tu vi, nhưng lại không có khả năng phân biệt thị phi! Nực cười đến cực điểm!”
Hai sư huynh muội lại cùng nhau sát phạt điên cuồng!
Đề xuất Hiện Đại: Đạo Tình
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ