Chương 284: Hai Anh Em Nhà Này Đều Có Chút Ngốc Nghếch
Ngày đầu tiên Bùi Lạc Bạch rời đi.
Sáng sớm Diệp Linh Lung đã nghe thấy tiếng gào thét từ phòng bên cạnh truyền đến, và âm thanh nhanh chóng tiến lại gần.
“Đồ đệ của ta đâu? Đồ đệ to đùng của ta đâu rồi? Sao mới một đêm đã không thấy đâu nữa? Ai ở cùng phòng với hắn? Hắn đâu rồi?”
Giây tiếp theo, Thập Thất trưởng lão đã xuất hiện trước bàn sách của Diệp Linh Lung.
“Diệp Linh Linh, Bạch Tiểu Bùi đâu?”
“Huynh ấy đi rồi ạ.”
Thập Thất trưởng lão ngẩn người, sắc mặt trở nên rất khó coi.
“Đi rồi?”
“Vâng, huynh ấy sáng sớm đã thu dọn hành trang rời đi rồi.”
“Vậy hắn còn quay lại không?”
Diệp Linh Lung lắc đầu.
“Không biết ạ.”
Thần sắc Thập Thất trưởng lão có chút thẫn thờ, miệng lẩm bẩm, cảm xúc có chút sụp đổ.
“Sao hắn lại đi chứ? Hôm qua ta đánh nặng quá, hắn bị thương sao? Ta... ta cũng đâu có thật sự muốn trục xuất hắn khỏi sư môn đâu.”
“Thập Thất trưởng lão, huynh ấy học không tốt, người dạy cũng vất vả, huynh ấy đi rồi đối với cả hai mà nói là một sự giải thoát, người không cần quá đau lòng, người cứ tìm xem nhất định sẽ tìm được đệ tử có tư chất và nền tảng tốt hơn, tương lai...”
Diệp Linh Lung lời còn chưa nói xong đã bị Thập Thất trưởng lão ngắt lời.
“Nói bậy bạ!”
Diệp Linh Lung ngẩn người.
“Mặc kệ người khác tốt hay không, đó là đệ tử của người khác thì liên quan gì đến ta? Ta đã nhận hắn tự nhiên là phải dạy đến cùng, ta còn chưa trục xuất hắn khỏi sư môn thì sao hắn có thể tự mình đi được? Tự mình đi là không tính!”
“Nhưng huynh ấy không học được mà.”
“Ngươi chú ý lời nói một chút, cái gì gọi là hắn không học được? Hắn chắc chắn có thể học được, tuy hắn hơi ngốc một chút, trí nhớ kém một chút, tư duy chậm một chút, nhưng hắn cầu học nhược khát, thái độ tốt mà!”
Diệp Linh Lung há hốc mồm, lời này từ đầu đến cuối nàng thật sự không biết nên phản bác từ chỗ nào.
Thập Thất trưởng lão dịu lại cảm xúc, vẻ thất vọng tràn ngập khuôn mặt.
“Dù ta có hung dữ thế nào, gào thét thế nào hắn cũng chưa bao giờ nổi nóng với ta, dựa vào điểm này, ta sẵn lòng dạy hắn.”
Diệp Linh Lung thở dài, đại sư huynh làm sao có thể không có tính khí, huynh ấy chỉ là đang nhẫn nhục chịu đựng mà thôi.
Tất nhiên, đại sư huynh không nổi nóng có lẽ còn có một nguyên nhân quan trọng, đó là bộ xương già Kim Đan này của Thập Thất trưởng lão, rõ ràng là không chịu nổi một cơn thịnh nộ của Hóa Thần.
Có thể thấy, đại sư huynh nội tâm vẫn là lương thiện.
“Khi nào hắn mới về vậy?”
“Trưởng lão, con thật sự không biết.”
“Vậy nếu hắn nghĩ thông suốt rồi, hối hận rồi, ngươi bảo hắn về đi, ta sẽ ở đây đợi hắn.”
Diệp Linh Lung gật đầu.
“Yên tâm đi Thập Thất trưởng lão, nếu còn cơ hội gặp lại huynh ấy, lời này con nhất định sẽ chuyển lời.”
Thập Thất trưởng lão há miệng định nói gì đó, nhưng nghĩ lại thấy nói với nàng cũng vô dụng, cuối cùng thở dài một tiếng, thất vọng và buồn bã rời đi.
Diệp Linh Lung chống cằm, cười thầm.
Đúng là một cặp thầy trò oan gia, lại còn là tạm thời nữa chứ.
Khi Diệp Linh Lung tan học bước ra khỏi Tân Y Đường, nàng thấy trong Thần Y Cốc có chút hỗn loạn, các đệ tử từng người một vội vã chạy về phía quảng trường trung tâm, giống như đã xảy ra chuyện gì đó.
Đêm qua đại sư huynh trực tiếp đánh ngất lính canh xông vào Các Hồ Sơ, chuyện này chắc là đã bị phát hiện, nhưng đồ đạc trong Các Hồ Sơ bọn họ đều đã để lại chỗ cũ, chắc là không tra ra được gì mới đúng.
Không có manh mối, không có tổn thất, theo lý mà nói Thần Y Cốc sẽ xử lý lạnh, chọn cách quan sát một thời gian, nhưng tình hình hiện tại có vẻ không đúng lắm.
Thế là Diệp Linh Lung trà trộn vào đám đông đi theo xem náo nhiệt.
Chỉ thấy trên quảng trường công cộng của Thần Y Cốc chật kín người, những người này ngoài đệ tử Thần Y Cốc ra vậy mà còn có mười mấy người mặc đồ đen bó sát, mỗi người bọn họ sát khí trên người đều rất nặng, nhìn qua là biết cực kỳ khó dây vào.
Ở giữa bọn họ có một chiếc kiệu vừa rộng vừa lớn, trong kiệu dường như đang nằm một người.
Bên ngoài kiệu, tên cầm đầu của bọn họ lúc này đang giao thiệp với người của Thần Y Cốc.
Còn phía Thần Y Cốc, cốc chủ cùng ba vị đại trưởng lão đều đã đến đông đủ, có thể thấy thân phận của những người đến lần này lợi hại đến mức nào, nhưng từ vẻ mặt nhíu chặt của bọn họ mà xem, tình hình dường như rất bất lợi.
“Ta luôn nghe nói về Hắc Sơn Minh, nhưng đây là lần đầu tiên thấy người của Hắc Sơn Minh, bọn họ hung dữ quá, ta cảm thấy cốc chủ bọn họ sắp không chống đỡ nổi rồi.”
Diệp Linh Lung tùy tiện kéo kéo tay áo người bên cạnh hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.
“Bọn họ đến Thần Y Cốc cầu y.”
Cầu y? Cầu y kiểu này trông giống như đến tìm thù thì đúng hơn.
“Thiếu minh chủ của Hắc Sơn Minh chết rồi! Xác chết đang ở trong kiệu, bọn họ muốn Thần Y Cốc phải cứu sống người.”
“Người đã chết rồi thì cứu thế nào được nữa?”
“Thuật cải tử hoàn sinh đấy, bọn họ chính là vì cái này mà đến, nhưng đại trưởng lão đã nhiều năm không dùng cái này rồi, ngoài ông ấy ra cốc chủ và các trưởng lão khác cũng không biết.”
“Không cứu thì sao? Trong Thần Y Cốc không phải có một vị Hóa Thần sao? Bọn họ cũng không dám làm càn chứ?”
“Bọn họ đương nhiên sẽ không làm càn ở Thần Y Cốc, nhưng trước khi đến đây bọn họ đã bắt đi cả môn phái Lan Chi Ổ, phân chi của Thần Y Cốc rồi, nếu không cứu sống được thiếu chủ của bọn họ, Lan Chi Ổ cả môn phái phải chôn cùng! Thần Y Cốc chúng ta đúng là có một vị Hóa Thần, nhưng Hắc Sơn Minh cũng có mà, hiện tại đánh lên cứu người là chuyện không thể nào.”
Diệp Linh Lung lông mày nhíu lại, Hắc Sơn Minh này hành sự thật bá đạo.
Nhưng chuyện này đối với nàng mà nói cũng coi như là một chuyện tốt, coi như có cơ hội chứng kiến thuật cải tử hoàn sinh của đại trưởng lão rồi.
Nếu thật sự là dựa vào những cơ thể trong Phù Đồ Tháp, vậy lần này ông ta chắc chắn không cứu được.
Chỉ là đáng tiếc cho những đệ tử của Lan Chi Ổ kia.
Nàng bỗng nhiên cảm thấy, Thần Y Cốc tự lo không xong, thì không nên lập ra bốn phân chi làm gì.
Nếu không có những phân chi này, những năm qua cũng sẽ không xảy ra nhiều thảm án như vậy.
Bạch Vũ Lăng diệt môn, Đan Tâm Đường diệt môn, giờ đến lượt Lan Chi Ổ.
“Vậy hiện tại tình hình thế nào? Đại trưởng lão đồng ý chưa?”
“Vẫn chưa, ngươi nhìn xem những người khác đều đang khuyên đại trưởng lão kìa, cũng không biết tại sao ông ấy lại kiên trì không dùng, rõ ràng là y thuật cứu người mà.”
Diệp Linh Lung đưa mắt nhìn sang, quả nhiên bao gồm cả cốc chủ Chiêm Vu Hoài, tất cả mọi người đều đang khuyên đại trưởng lão, mà lúc này lông mày ông ấy vẫn nhíu chặt, vẫn đang thực hiện sự kiên trì cuối cùng.
“Thời gian không chờ đợi ai, thiếu chủ nhà ta nếu không cứu về được, Lan Chi Ổ các ngươi trên dưới tất cả đệ tử cứ đợi mà chôn cùng đi! Hắc Sơn Minh không phải là danh môn chính phái gì, chúng ta nói được làm được, tuyệt không nuốt lời!”
Người của Hắc Sơn Minh vẫn đang gây áp lực, biểu cảm của đại trưởng lão lúc này ngày càng khó coi.
Cuối cùng ông thở dài một tiếng, bất đắc dĩ gật đầu một cái.
Cốc chủ Chiêm Vu Hoài thấy vậy thở phào nhẹ nhõm.
“Khiêng thiếu chủ của các ngươi lên đỉnh Đại Trưởng Lão đi, ông ấy đã đồng ý cứu trị thiếu chủ các ngươi rồi.”
“Thế mới đúng chứ, cũng không biết các ngươi do dự lâu như vậy làm gì, khiêng kiệu!”
Người của Hắc Sơn Minh lên đỉnh Đại Trưởng Lão, cốc chủ và hai vị trưởng lão khác cũng đi theo lên, các đệ tử khác trên quảng trường dần dần tản ra.
Cũng không biết đại sư huynh đi đến đâu rồi, hiện tại tình hình có biến, đại trưởng lão có thể bị vạch trần bất cứ lúc nào, huynh ấy cần phải nhanh chóng quay lại, không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Thế là, Diệp Linh Lung gửi cho Bùi Lạc Bạch một tin nhắn, sau đó nhanh chóng chạy đến vỗ vai Trần Thất Nguyên đang đi theo đại trưởng lão một cái.
“Tiểu sư muội?”
“Dẫn muội theo với.”
“Hả?”
“Đệ tử thân truyền có thể dẫn theo một đệ tử khác làm trợ lý mà, huynh dẫn muội đi!”
“Đúng rồi nhỉ!”
...
Hai anh em nhà này, đều có chút ngốc nghếch, chỉ là theo hướng khác nhau mà thôi.
Đề xuất Ngược Tâm: Mẹ Chồng Lâm Chứng Huyết Nan Y, Phu Quân Vốn Có Tủy Cốt Tương Hợp Lại Bỏ Trốn Biệt Tích
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ