Chương 272: Sư Huynh, Huynh Biết Lỗi Chưa?
Chỉ thấy ở tầng thứ bảy của Phù Đồ Tháp, bên trong trồng một loại thực vật kỳ dị.
Những thực vật này rễ chôn trong đất đỏ, từ trong đất bốc lên một mùi máu nồng nặc.
Phía trên thực vật mọc ra từng cái bong bóng tròn trong suốt, mỗi một cái bong bóng tròn chứa một người nhỏ bé, những người này cuộn tròn cơ thể bất động trôi nổi trong bong bóng.
Nếu không phải dưới đáy bong bóng có một sợi gân mạch nối liền với tim của mỗi người, bọn họ có thể nhìn thấy gân mạch giống như nhịp đập của tim đang không ngừng truyền máu và chất dinh dưỡng, bọn họ thậm chí phải nghi ngờ những người bất động này đều đã chết.
"Đây... đây là..."
Bùi Lạc Bạch cả đời này chưa từng thấy thứ gì chấn động như vậy, bên trong này thế mà đều là người, những người sống sờ sờ, bị nhốt trong những thực vật này nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay!
Thật đáng sợ, thật đáng sợ!
Hèn chi năm đó cha huynh liều mạng cũng phải lấy được Phù Đồ Tháp giao cho Thần Y Cốc xử lý, hóa ra Đan Tâm Đường sau lưng thế mà lại làm chuyện táng tận lương tâm như vậy!
"Những người này đều là người sống chứ?"
Diệp Linh Lung gật đầu.
"Vậy bọn họ..."
"Bọn họ ngoài cơ thể còn sống, linh hồn sớm đã bị rút cạn, bọn họ được nuôi dưỡng bên trong, đơn thuần chính là được coi là thể xác để nuôi dưỡng, dùng để cho những người có cơ thể bị hoại tử nhưng linh hồn vẫn chưa bay về quỷ giới trọng sinh."
Bùi Lạc Bạch trợn tròn mắt.
Hóa ra đây chính là thuật cải tử hoàn sinh của Đan Tâm Đường sao?
Trong nguyên tác, Diệp Dung Nguyệt phát hiện ra bí mật này sau đó, đã lựa chọn che giấu.
Trong những tình tiết sau đó, nàng ta vì cứu liếm cẩu của nàng ta, thậm chí đã lấy thể xác bên trong ra dùng qua, cho nên nàng ta nắm rõ cách dùng của những thứ này.
"Cho nên, cái gọi là cải tử hoàn sinh của Đan Tâm Đường, thực chất là một mạng đổi một mạng?"
"Không, là vô số mạng người vô tội, đổi lấy một mạng."
"Cái gì?!"
"Con người nếu thời gian dài không có linh hồn, nhục thân sẽ bị thối rữa, cho nên để bảo quản những nhục thân này cần rất nhiều công đoạn, làm rất nhiều chuyện tàn nhẫn. Công đoạn nhiều thì dễ xảy ra sai sót, một khi xảy ra sai sót thì nhục thân này coi như bỏ đi. Nhục thân bên trong này có thể để lại nhiều như vậy, số người chết vì nó ít nhất phải gấp mấy lần."
Chỉ nghe thôi Bùi Lạc Bạch đã cảm thấy kinh hồn bạt vía, tàn nhẫn vô cùng.
Đây phải là táng tận lương tâm, không từ thủ đoạn đến mức nào mới nghĩ ra cách như vậy để cứu người?
Cái gọi là diệu thủ thần y, phía sau thế mà lại diệt tuyệt nhân tính như vậy!
Bọn họ chết một chút cũng không oan!
"Đại sư huynh, tòa Phù Đồ Tháp này rõ ràng mười năm trước đã bị huynh mang đi, nhưng lần này Thần Y Cốc lại tuyên bố ra ngoài, là huynh diệt Đan Tâm Đường đoạt đi chí bảo Phù Đồ Tháp của Đan Tâm Đường, huynh biết điều này có nghĩa là gì không?"
Bùi Lạc Bạch lắc đầu, bao nhiêu lòng người hiểm ác, bao nhiêu âm mưu quỷ kế, huynh ấy căn bản là tính không xuể rồi.
"Có nghĩa là Thần Y Cốc không phải trên dưới một lòng, có người cấu kết với Đan Tâm Đường, nhưng có người lại không biết chuyện. Những kẻ có ý đồ xấu xa đó mượn cơ hội huynh diệt Đan Tâm Đường, đem việc mất Phù Đồ Tháp đổ lên đầu huynh, để che giấu chân tướng diệt môn Bạch Vũ Lăng mười năm trước. Trên lừa dối, ngoài che giấu."
Bùi Lạc Bạch nghe xong phân tích của Diệp Linh Lung, dần dần làm rõ được mọi chuyện đầu đuôi.
"Nói cách khác, năm đó Thần Y Cốc trực tiếp định tội cho cha huynh, chính là vì có người cấu kết một giuộc với Đan Tâm Đường. Vì sợ án cũ mười năm trước bị lật lại, cũng sợ bí mật của Phù Đồ Tháp bị phát hiện, cho nên lần này thuận thế đều đem tội danh đổ lên chỗ huynh."
Diệp Linh Lung gật đầu, Đại sư huynh mặc dù không giỏi phân tích, nhưng đầu óc rất tỉnh táo, nói một cái là hiểu ngay.
"Chính vì như vậy, mới cho con tìm thấy điểm đột phá."
"Cho nên, con cố ý trước mặt tất cả mọi người dùng Phù Đồ Tháp giải phóng quỷ hồn, để tất cả mọi người nghi ngờ tòa Phù Đồ Tháp này bên trong không sạch sẽ."
"Đúng vậy, một khi có nghi ngờ sẽ có người muốn cầu chứng, một khi mở Phù Đồ Tháp ra, bí mật này sẽ không giấu được nữa. Đến lúc đó, chân tướng Bạch Vũ Lăng bị diệt môn mười năm trước, cũng như lý do huynh diệt Đan Tâm Đường báo thù mười năm sau, mới có thể đại bạch thiên hạ. Vì cha báo thù, trừng gian diệt ác, Đại sư huynh, huynh là người bị hại không phải đại ma đầu."
Trừng gian diệt ác, vì cha báo thù.
Huynh là người bị hại, không phải đại ma đầu.
Câu nói này không ngừng vang vọng trong lòng.
Bùi Lạc Bạch ngơ ngác nhìn tiểu sư muội trước mắt, tâm trạng rất phức tạp.
Huynh ấy tưởng nàng chỉ dựa vào tình đồng môn tràn đầy liền xông qua cứu huynh ấy rồi.
Không ngờ nàng sớm đã chuẩn bị đầy đủ, mọi việc nàng làm đều có mục đích có kế hoạch.
Nàng nói có thể cứu huynh ấy ra khỏi vũng bùn này, không chỉ nói suông thôi đâu, nàng là thực sự luôn luôn làm, dốc hết sức lực làm, hơn nữa nàng có thể làm được.
Cảm giác an toàn mà tiểu sư muội mang lại, đó là cảm giác an toàn thực sự.
Nhìn tiểu sư muội mười ba tuổi còn thiếu vài tháng trước mắt, Bùi Lạc Bạch bỗng nhiên cảm thấy, ông trời cũng không thực sự từ bỏ huynh ấy, nó đã phái một luồng thần quang giáng xuống bên cạnh huynh ấy, cứu huynh ấy ra khỏi vực thẳm địa ngục.
Nếu như thời gian quay lại hai năm trước khoảnh khắc nàng nhập môn, huynh ấy đại khái thế nào cũng không ngờ tới, tiểu sư muội thanh thuần lại ngoan ngoãn, đáng yêu lại đáng thương đó là đến để cứu vớt mình.
"Đại sư huynh."
"Hửm?"
Lúc này Bùi Lạc Bạch, nhìn ánh mắt của Diệp Linh Lung càng thêm ôn nhu, càng thêm yêu thương hơn nhiều.
Huynh ấy nghĩ, cho dù là nàng muốn hái sao trên trời, huynh ấy cũng sẽ không chút do dự đi hái xuống cho nàng.
"Huynh có biết lỗi chưa?"
???
"Huynh có biết tại sao con lại vất vả lại gian nan phân tích âm mưu của người khác cho huynh không? Còn phải tốn não để suy nghĩ cách phá cục không?"
Bùi Lạc Bạch sững người.
"Bởi vì kẻ địch quá thâm hiểm?"
"Không, bởi vì huynh quá yếu đuối."
???
"Con trước đây lúc ở Thanh Huyền Tông luôn nói với huynh, bảo huynh hãy chăm chỉ tu luyện, bất chấp tất cả bảo huynh tu luyện, nhưng huynh thì sao?"
"Huynh... tu luyện rồi mà."
"Thành quả đâu?"
"Nguyên Anh hậu kỳ?"
Nếu không phải thời gian qua bị tiểu sư muội ép uổng liều mạng tu luyện, huynh ấy hiện tại e là chỉ có Nguyên Anh trung kỳ.
Nghĩ lại, lần này huynh ấy có thể trụ lâu như vậy, hoàn toàn dựa vào sự nỗ lực trước đó.
"Nguyên Anh hậu kỳ có ích gì không?"
Bùi Lạc Bạch sắc mặt cứng đờ.
"Giả sử huynh nỗ lực thêm một chút, hiện tại là một Hóa Thần, huynh còn có thể bị người ta vây quét sao? Con còn cần lặn lội đường xa đến cứu huynh sao? Chúng ta còn cần phân tích âm mưu quỷ kế của ai sao? Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế đó đều là rác rưởi!"
...
"Huynh vốn có thể với tu vi Hóa Thần đứng trên đống đổ nát của Đan Tâm Đường, đợi đám kiến hôi đó qua đây ngước nhìn, sau đó dõng dạc nói với bọn họ, lão tử vì cha báo thù rồi! Đứa nào không tin, qua đây nộp mạng!"
!!!
Nói rất có lý nha!
Chỉ cần tu vi của huynh ấy tiến thêm một bước đột phá Hóa Thần, huynh ấy đều không cần cân nhắc chuyện đồng quy vu tận gì cả.
Đừng nói là đám kiến hôi đó, cho dù là minh chủ và lão tổ Thần Y Cốc đến, huynh ấy cũng có thể ưỡn thẳng lưng!
"Cho nên, Đại sư huynh huynh biết lỗi chưa?"
Đề xuất Cổ Đại: Vốn chỉ định thi đỗ làm quan, nào ngờ lại bị ép mưu phản đoạt ngôi
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ