Chương 246: Tạm Biệt Công Chúa Điện Hạ! Yêu Người Nhiều
Nghe thấy lời này, đám tiểu yêu sợ hãi vội vàng ùa tới, không thèm quay đầu lại mà nhảy tót vào lối vào.
“Công chúa điện hạ uy vũ, Công chúa điện hạ bá khí, tạm biệt Công chúa điện hạ nha! Yêu người nhiều!”
Nhìn thấy lối vào ngày càng nhỏ lại, sắp không trụ nổi mà đóng lại lần nữa, lươn điện vội vàng chạy vào trong, trước khi đi nó hét lớn.
“Này! Cá nhỏ! Có phải ngươi luôn lừa ta không? Những chuyện trước đó là ngươi cố ý đúng không? Thật ra ngươi mới là kẻ hố ta thảm nhất! Có phải không!”
Diệp Linh Lung mỉm cười.
“Anh muốn biết à? Lại đây, tôi kể tỉ mỉ từng chuyện một cho anh nghe nhé.”
...
Con lươn điện tới nửa ngày tích lũy được một thân trọng thương lúc đó tức đến mức tại chỗ phun ra máu.
Vạn lần không ngờ tới, kẻ ngốc hóa ra lại là chính mình, quá oan uổng!
“Mối thù này ta ghi nhớ rồi, đợi lần sau ngươi tới Yêu giới, ta nhất định sẽ thu phục ngươi!”
“Được thôi, lần sau nếu tôi có cơ hội tới Yêu giới, tôi sẽ tới tìm anh chơi nha.”
...
Bóng dáng lươn điện biến mất trước lối vào trong khoảnh khắc đó trong đầu nó chỉ có một ý nghĩ.
Hay là cứ tương vong ư giang hồ đi, đừng gặp lại nữa, đời này đều không muốn gặp lại nữa!
Lối vào đóng lại trong thời gian cực ngắn.
Diệp Linh Lung nhún chân một cái lấy bàn tinh đồ đang lơ lửng giữa không trung xuống.
Đây quả là một bảo bối cấp cao, chỉ tiếc là những người có mặt ở đây chẳng ai dùng nổi.
Nàng cất bàn tinh đồ đi, đi tới trước mặt Sơn Hải đang bị khống chế.
Giỏi thật, lần cuối cùng mở ra lối vào, tu vi của hắn trực tiếp từ Nguyên Anh rớt xuống Kim Đan.
Biến thành Kim Đan rồi giờ hắn ngay cả hình thái người cũng sắp không duy trì nổi nữa, đuôi mọc ra rồi, da dẻ cũng bắt đầu đổi màu.
Lúc này, giọng nói của con rắn nhỏ đen truyền đến.
“Kích thích vào điểm giữa chân mày của hắn, để hắn hiện nguyên hình hoàn chỉnh trước khi chết, nhanh lên!”
Diệp Linh Lung tung một luồng linh lực đập vào giữa chân mày Sơn Hải, hắn hừ nhẹ một tiếng, cả cơ thể nhanh chóng biến đổi và rất nhanh hiện ra nguyên hình.
Chỉ thấy, một con cá đuối khổng lồ xuất hiện trước mặt bọn họ, nằm dưới đất một chút cũng không động đậy nổi.
“Tại sao phải để hắn hiện nguyên hình?”
“Lấy xương.”
“Lấy xương?”
“Huyết mạch của cá đuối tuy không cao quý bằng Giao tộc, nhưng cũng không tầm thường, huống hồ tu vi của hắn từng đạt tới Hóa Thần, xương thịt toàn thân đều đã được tôi luyện qua, đặc biệt là bộ xương sụn của hắn, so với xương cứng thì tính dẻo cao hơn, ngươi lấy xương sụn của nó đi, dùng để chế tạo một món vũ khí phù hợp với ngươi.”
Diệp Linh Lung ngẩn ra, vũ khí?
Đúng rồi, từ đầu đến giờ, nàng toàn dùng vũ khí của con rắn nhỏ đen, nàng vẫn chưa sở hữu một món vũ khí thuộc về riêng mình.
“Xương của nó có thể dùng để chế tạo vũ khí gì?”
“Ngươi thích vũ khí kiểu dáng thế nào?”
“Trước tiên phải đẹp, thứ hai là trên người nó phải tự mang phương thức tấn công, và nó còn phải có hiệu quả phòng ngự giúp ta chặn đòn tấn công, tốt nhất là lúc không đánh nhau cũng có thể dùng hàng ngày, à đúng rồi! Lúc ngự nó bay lượn tốt nhất là nằm phải thoải mái một chút, Huyền Ảnh quá gầy, ta không thích.”
Nghe thấy lời này, Thẩm Ly Huyền và Ninh Minh Thành nhanh chóng quay đầu lại, vẻ mặt chấn động nhìn Diệp Linh Lung.
Tiểu sư muội có phải đang nghĩ hơi nhiều không? Làm gì có vũ khí nào có thể thỏa mãn nhiều yêu cầu như vậy chứ?
“Cũng ổn, yêu cầu không nhiều lắm, những gì ngươi muốn đều có thể thỏa mãn.”
!!!
Thực sự có loại vũ khí như vậy sao?
Đừng nói là bọn họ ngay cả Diệp Linh Lung cũng vẻ mặt vui mừng, là vũ khí gì thế?
“Chế cho ngươi một cây dù đi, ngươi thích mặc đồ đỏ, thì chế cho ngươi một cây dù đỏ nhỏ. Thu lại dùng như kiếm, mở ra dùng như khiên, bình thường che mưa che nắng, lúc bay lượn mặt dù hình tròn cũng đủ cho ngươi nằm.”
Con rắn nhỏ đen vừa nói thế, Diệp Linh Lung lập tức tràn đầy mong đợi.
“Vừa hay xương sụn của con cá đuối này dùng làm khung dù, cứng mềm vừa phải, có thể thu gọn là tốt nhất.”
Ninh Minh Thành và Thẩm Ly Huyền lúc này đang ngơ ngác nhìn con rắn nhỏ đen biết nói kia.
(⊙o⊙)
Ý hay nha!
Làm cho bọn họ cũng muốn chế tạo lại một món vũ khí phù hợp toàn diện với bản thân rồi.
Bỗng chốc thấy ghen tị quá, thực sự rất ghen tị.
Diệp Linh Lung nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ "chua chát" của hai vị sư huynh, nàng lập tức kiêu ngạo ngẩng cao đầu.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy đại mỹ nhân bao giờ à?”
Nói xong nàng vui vẻ bước những bước nhỏ chạy tới bên cạnh con cá đuối nửa sống nửa chết kia.
“Này người anh em, anh tự chết đi, anh quý giá thế này tôi chẳng nỡ ra tay đâu, tôi sợ làm hỏng anh tôi sẽ xót lắm.”
...
Hoàn toàn không biết nàng đang nói cái quái gì, Sơn Hải nhìn nàng với vẻ mặt đầy "từ ái", tức đến mức lại phun ra một ngụm máu lớn.
Chuyện đã đến nước này, hắn đã không còn khả năng chạy thoát nữa, hắn hít sâu một hơi, hạ quyết tâm, ngưng tụ linh lực chuẩn bị tự tận.
“Đợi đã! Đừng đừng đừng, chuyện gì giải quyết được bằng dao thì đừng dùng linh lực, tôi sợ anh lại làm mình nổ tung mất, thôi bỏ đi, để tôi tự làm vậy.”
...
Sơn Hải càng tức hơn, sắp chết đến nơi rồi tại sao còn phải bị sỉ nhục lặp đi lặp lại như vậy?
Hắn càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng tức, trọng thương khó cứu hắn tại chỗ phun ra một ngụm máu, hai mắt trợn ngược, tắt thở.
“Ơ? Cách chết này chắc không làm hỏng xương đâu nhỉ?”
“Không hỏng, chỉ là phổi chắc bị nứt rồi.”
“Ai thèm quan tâm phổi hắn nứt hay không, ta phải lấy xương đây!”
Cuối cùng, con cá đuối lớn như vậy Diệp Linh Lung một mình không cách nào hoàn thành việc lấy xương, vẫn là Ninh Minh Thành và Thẩm Ly Huyền giúp nàng một tay mới lấy xong.
Cất kỹ bộ xương đã lấy được, nhìn phần thịt tươi ngon còn lại, Diệp Linh Lung suy nghĩ một hồi, rồi thả Thái Tử và Tráp Tài ra.
Cái tên Phát Tài không biết điều kia nhân cơ hội này cũng vội vàng lẻn ra ngoài.
“Diệp Linh Lung! Lúc nãy ngươi rốt cuộc lén lút làm cái gì? Không cho ta xem, giờ mới thả chúng ta ra! Ngươi không phải giấu chúng ta làm chuyện gì mờ ám đấy chứ?”
Cái miệng của Phát Tài thì Ninh Minh Thành đã từng thấy qua, nhưng Thẩm Ly Huyền thì đây vẫn là lần đầu tiên thấy.
Trên mặt huynh ấy không có nhiều biểu cảm, nhưng trong lòng sớm đã không còn bình tĩnh nổi.
Tiểu sư muội nuôi toàn những thứ kỳ kỳ quái quái gì thế này?
“Lục sư đệ, con Quỷ vương đó...”
“Là thú cưng của tiểu sư muội, tên là Tráp Tài.”
???
“Con hung thú đó...”
“Cũng là thú cưng của tiểu sư muội, nghe nói là Thao Thiết từ thời thượng cổ, tên là Thái Tử.”
!!!
Mặc dù trước đó đã từng thấy, nhưng giờ được giới thiệu chính thức, Thẩm Ly Huyền vẫn thấy thật phi lý.
“Còn cái quả đó?”
“Chắc cũng tính là thú cưng đi? Một quả Tuyết Linh Quả vị ngon nhưng miệng độc, tên là Phát Tài.”
...
“Ngũ sư đệ không có bắt cho tiểu sư muội một con thú cưng nào phù hợp với lứa tuổi của con bé sao?”
“Có, thấy con thỏ bị quả cầu lông cưỡi kia không? Chính là con đó, không biết đã trải qua những gì mà lại đi làm tọa kỵ cho quả cầu lông, thật thảm.”
...
“Những chuyện này đệ làm sao mà chấp nhận được thế?”
“Còn cho phép đệ không chấp nhận sao?”
“Vậy đại sư huynh nói thế nào?”
“Đại sư huynh đánh không lại Tráp Tài ở trạng thái toàn phần, huynh nghĩ huynh ấy có thể nói gì, hay là, huynh thử xem?”
...
Thẩm Ly Huyền hít sâu một hơi, theo bản năng ôm lấy lồng ngực.
“Nhị sư huynh, đệ có một kinh nghiệm, muốn truyền thụ cho huynh không?”
“Đệ nói đi.”
“Cứ liên tục nói với bản thân rằng, khả năng tiếp nhận của mình rất mạnh, rất mạnh, rất mạnh, nói vài lần là tẩy não thành công thôi.”
...
Khuôn mặt vốn thường xuyên không cảm xúc của Thẩm Ly Huyền, lúc này không nhịn được mà sụp đổ.
Đề xuất Hiện Đại: Đào Hoa Nại Nại
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ