Chương 244: Sơn Hải, Ta Có Một Ý Tưởng Táo Bạo
“Vậy còn không mau đi ném phù giấy? Đánh không lại Sơn Hải mà còn không ám toán nổi hắn, thì anh còn báo thù cái nỗi gì? Kẻ thù của anh đã mạnh mẽ như vậy, anh mà còn không nỗ lực thì chỉ có nước làm con cá ngu trên thớt cho người ta xẻ thịt thôi!”
Bị mắng xối xả một trận, lươn điện cầm phù giấy khóc thút thít chạy ra rìa ám toán Sơn Hải.
Diệp Linh Lung quay người lại tiếp tục gạt bàn tinh đồ, chỉ có điều lần này không có sự giúp đỡ của nhị sư huynh, nàng gạt không nổi nữa.
Nàng lấy từ trong nhẫn ra viên Thương Thủy Châu vừa mới có được, nàng hít sâu một hơi, liều mạng định nuốt nó vào, xem xem Thương Thủy Châu có thể cung cấp cho nàng nguồn linh lực dồi dào hay không.
Ngay lúc này, con rắn nhỏ đen trên cổ tay nàng cử động một chút.
“Đừng ăn.”
“Linh lực bùng nổ dùng không hết tích tụ trong cơ thể ngươi, ngươi cũng sẽ nổ tung đấy.”
Con rắn nhỏ đen quấn đuôi lại, cuộn viên châu đó lên người mình, sau đó nó lại quấn quanh cổ tay Diệp Linh Lung.
“Tập trung gạt đi, ta giúp ngươi.”
Diệp Linh Lung gật đầu, một khắc cũng không dám chậm trễ bắt đầu gạt lại bàn tinh đồ.
Thương Thủy Châu đang vận hành trên đuôi con rắn nhỏ đen, không ngừng hấp thụ linh khí từ xung quanh chuyển hóa thành linh dịch nhỏ xuống đuôi rắn.
Đuôi rắn nhanh chóng hấp thụ hết linh dịch, sau đó hóa thành linh lực nhanh chóng giải phóng trên cổ tay Diệp Linh Lung.
Thương Thủy Châu thực sự là một bảo bối lớn, sự cung cấp của nó khiến linh lực mà con rắn nhỏ đen đưa ra ổn định hơn, mạnh mẽ hơn, thoải mái hơn và phù hợp hơn so với nhị sư huynh.
Điều này khiến động tác gạt bàn tinh đồ của Diệp Linh Lung mượt mà hơn lúc nãy một chút.
Đã có kinh nghiệm từ trước, lần này Diệp Linh Lung đóng lối vào, sau đó lại mở ra, một loạt thao tác này thành thục vô cùng.
Khi mây tinh tú tụ lại dưới bàn tinh đồ, gió nổi mây phun, “phụt” một tiếng, Sơn Hải lại phun ra một ngụm máu lớn.
Hắn đột ngột ngẩng đầu nhìn Diệp Linh Lung, vậy mà nàng lại đang thao tác bàn tinh đồ này!
Nàng - một tu sĩ nhân loại kỳ Trúc Cơ, vậy mà lại hiểu cách thao tác bàn tinh đồ phức tạp thế này!
Lúc hắn có được bàn tinh đồ, còn chẳng nhìn hiểu trên đó viết cái gì, hắn khởi động bàn tinh đồ hoàn toàn dựa vào khẩu quyết mà người đó dạy, ngoài ra hắn chẳng biết gì về bàn tinh đồ cả.
Thứ phức tạp như vậy, vậy mà lại bị nàng chơi thông thạo trong thời gian ngắn ngủi thế này!
Cho nên, những biến động của bàn tinh đồ trước đó không phải là ngoài ý muốn, cũng không phải là kiệt tác của con lươn điện ngu ngốc kia, mà là nàng, luôn luôn là nàng!
Nếu hắn sớm nhận ra thì lúc nãy nên lao thẳng tới trước mặt nàng lấy mạng nàng mới đúng.
Sức mạnh trong cơ thể đang nhanh chóng trôi đi để bổ trợ cho bàn tinh đồ, Sơn Hải cảm thấy trong người một trận rã rời yếu ớt, hắn mang theo hận ý nồng đậm nhìn chằm chằm Diệp Linh Lung.
Làm sao có thể? Hắn đường đường là một Hóa Thần sao có thể bại dưới tay một đứa nhỏ kỳ Trúc Cơ?
Hắn hít sâu một hơi, nhanh chóng điều chỉnh trạng thái thay đổi chiến thuật từ bỏ việc dây dưa với bọn họ, thừa dịp bọn họ không chú ý nhanh chóng lách qua tấn công Diệp Linh Lung.
“Tiểu sư muội cẩn thận!”
Nhìn thấy Sơn Hải đột nhiên lao về phía Diệp Linh Lung, Thẩm Ly Huyền kinh hãi kêu lên.
Tuy nhiên giây tiếp theo, Sơn Hải vừa mới chạy được một nửa chưa kịp lao tới trước mặt Diệp Linh Lung thì “phụt” một tiếng, lại một ngụm máu phun ra, hắn lảo đảo mấy bước suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Lúc này, hắn tức đến mức toàn thân run rẩy, nhìn thấy mình không lao tới được nữa, hắn đành phải ngưng tụ toàn bộ sức mạnh chuẩn bị dùng linh lực tấn công từ xa vào Diệp Linh Lung.
Tuy nhiên, linh lực vừa mới ngưng tụ lại chưa kịp đánh ra, sức mạnh vốn đang tỏa sáng rực rỡ trong lòng bàn tay hắn bỗng nhiên mờ nhạt đi, không chỉ mờ nhạt, mà khối năng lượng lớn lúc nãy giờ chỉ còn lại một vòng nhỏ xíu.
Sơn Hải đột ngột ngẩng đầu, chỉ thấy trong thời gian ngắn ngủi như vậy Diệp Linh Lung vậy mà lại hoàn thành thêm một lần đóng mở lối vào!
Người khác thao tác một lần càng lúc càng gian nan, nàng thì hay rồi, một lần càng lúc càng nhanh chóng, một lần càng lúc càng thành thục.
“Ngươi... tên tu sĩ nhân loại đáng chết này, sao ngươi có thể...”
Diệp Linh Lung nhìn hắn ngay cả lời cũng nói không rõ, nở một nụ cười vui vẻ, như thể không kìm lòng được muốn chia sẻ.
“Nói ra chắc anh không tin đâu, tôi vừa mới phát hiện ra một cách thao tác nhanh hơn, so với cách trước đó còn nhanh hơn nhiều.”
...
Bàn tinh đồ khó như vậy mà chơi thông thạo thì thôi đi, thao tác thành thục cũng đành đi, sao còn có cả cải tiến thủ pháp nữa chứ?
Tức đến mức Sơn Hải tại chỗ lại phun ra một ngụm máu nữa.
Trong lúc tạm nghỉ này, Thẩm Ly Huyền và những người khác nhanh chóng đuổi kịp một lần nữa chặn đứng Sơn Hải, tránh để hắn lại gần Diệp Linh Lung.
Khi trường kiếm vung xuống, Sơn Hải nhanh chóng đứng dậy ứng phó, dù cho bị thương tổn thất sức mạnh nhưng hắn vẫn là Hóa Thần, khoảng cách rãnh trời của Hóa Thần có nghĩa là hắn tuyệt đối không thể thua trận này!
Nhìn thấy một trận chiến lại bắt đầu, Diệp Linh Lung tâm trạng vui vẻ lại chạy đi chơi bàn tinh đồ, nhìn ngón tay nàng mượt mà gạt qua gạt lại, bàn tinh đồ kéo theo mây tinh tú của lối vào nhanh chóng biến đổi.
Khiến Sơn Hải đang đánh nhau khựng người lại, sắc mặt trắng bệch, không ngừng thở dốc.
“Cái đứa nhỏ đáng chết kia! Ngươi dừng tay cho ta!”
“Tôi cứ không dừng đấy, có giỏi thì anh tới đây mà đánh tôi này.”
...
Trên đời này sao lại có đứa nhỏ đáng ghét đến thế chứ?
Sơn Hải tức đến nghiến răng nghiến lợi, hắn muốn lao tới đoạt lại bàn tinh đồ, dù không đoạt lại được thì cắt đứt liên lạc giữa hắn và bàn tinh đồ cũng được mà!
Hắn không muốn làm nguồn cung cấp năng lượng cho bàn tinh đồ nữa! Hắn chịu không nổi rồi!
Nhưng hắn chẳng có cách nào cả, cái bàn tinh đồ này là lúc người đó giao cho hắn đã ràng buộc với hắn rồi, dựa vào năng lực của hắn ngoài việc nhớ cách đóng mở ra, những thứ khác hắn chẳng biết gì cả!
Pháp bảo này rất mạnh, mạnh đến mức đã vượt xa phạm vi năng lực mà hắn có thể sử dụng rồi.
“Ngươi vừa nãy lại làm loạn cái gì thế!”
“Sơn Hải, ta có một ý tưởng táo bạo.”
Lời này vừa thốt ra đồng tử Sơn Hải co rụt lại, kéo theo cả Ninh Minh Thành và Thẩm Ly Huyền cũng có chút hoảng hốt.
“Cái bàn tinh đồ này của anh có thể mở ra một lối vào thông tới hai giới, tôi trước đây đã thử từ giới tu tiên thông tới Yêu giới, từ giới tu tiên thông tới Quỷ giới. Nếu tôi để nó mở ra một lối vào từ giới tu tiên tới Tiên giới, tôi không cần vất vả phi thăng Tiên giới nữa, tôi trực tiếp đi bộ tới Tiên giới, anh thấy thế nào?”
Nghe thấy ý tưởng này, đừng nói là Sơn Hải, ngay cả những người và yêu khác cũng đờ người ra!
Trực giác nói cho bọn họ biết, hậu quả như vậy sẽ rất nghiêm trọng, rất nghiêm trọng!
Dù sao hai giới trước đó, đẳng cấp của mọi người cũng tương đương nhau, nhưng Tiên giới thì không phải vậy, là đẳng cấp hoàn toàn cao hơn giới tu tiên, trực tiếp thông suốt thì hậu quả không thể lường trước được!
Còn về hậu quả là gì, bọn họ bỗng nhiên cũng muốn biết, ngoại trừ Sơn Hải.
“Không được! Không thể nào! Ngươi điên rồi à!”
Diệp Linh Lung khẽ mỉm cười cúi đầu nhìn con rắn nhỏ đen trên cổ tay.
“Ta có thể thử không?”
“Đương nhiên là có thể, ngươi muốn thử thì cứ thử đi.”
Nghe thấy lời này Diệp Linh Lung càng thêm phấn khích, thế là nàng thực sự bắt đầu thao tác bàn tinh đồ.
Nàng vừa thao tác, vừa nghe tiếng khuyên ngăn điên cuồng của Sơn Hải.
“Dừng tay! Dừng tay! A!”
Nhưng nàng bỏ ngoài tai, không ai có thể ngăn cản ham muốn tìm tòi kiến thức của nàng, nàng chính là muốn khám phá, chính là muốn thí nghiệm, chính là muốn hành động!
Nhìn thấy sắp thao tác xong xuôi, lúc này, cùng với tiếng thét thảm thiết của Sơn Hải, ngay cả những người và yêu xung quanh cũng bắt đầu phát ra tiếng kêu kinh hãi.
Những âm thanh đó rất đáng sợ, khiến Diệp Linh Lung vẫn phải quay đầu nhìn lại một cái.
Cái nhìn này, ngay cả chính nàng cũng đờ người ra.
Suỵt...
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 90: Cô Là Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài Siêu Hot
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ