Chương 242: Trận Chiến Cuối Cùng Sắp Bắt Đầu
Ninh Minh Thành cất kỹ tất cả phù giấy Diệp Linh Lung đưa cho, bao gồm cả tấm Bảo Mệnh Phù "hên xui" cũng mang theo.
Sau khi trang bị đầy đủ, huynh ấy nhanh chóng chạy ra ngoài.
Chạy ra ngoài được một lát huynh ấy lại chạy ngược trở lại.
???
“Tiểu sư muội cho huynh xin cái bản đồ đi, không có muội huynh thật sự không ra khỏi cái địa cung này được đâu.”
Diệp Linh Lung cầm giấy bút nhanh chóng vẽ cho huynh ấy một sơ đồ đơn giản.
Sau khi Ninh Minh Thành rời đi, trong mật thất của địa cung chỉ còn lại Diệp Linh Lung và Thẩm Ly Huyền.
Diệp Linh Lung không vội vàng quay lại bên cạnh bàn tinh đồ, mà tìm một nơi bắt buộc phải đi qua để tới gần bàn tinh đồ, một vị trí rộng rãi.
Nàng ở vị trí đó nhanh chóng bố trí kết giới, nàng không những thao tác bằng một tay mà thủ pháp còn rất nhanh, động tác vô cùng thành thục, cuối cùng kết giới trông còn cực kỳ quen mắt!
Đây chẳng phải là cái kết giới lúc gặp lục sư đệ, lục sư đệ cùng một đám yêu đánh nhau rồi cuối cùng bị huynh ấy phá vỡ sao?
Suỵt... hóa ra lại là bút tích của tiểu sư muội! Nàng thực sự là chủ mưu của cuộc dàn dựng đó sao!
Nhìn thấy nàng bố trí xong, quay lại gần bàn tinh đồ, huynh ấy không nhịn được hỏi nàng.
“Tiểu sư muội, muội có nắm chắc không?”
“Nhị sư huynh, Sơn Hải sở dĩ yên tâm đặt bàn tinh đồ này ở đây là vì hắn nghĩ không ai có thể hiểu được cách thao tác bàn tinh đồ này, hơn nữa thao tác nó cần sức mạnh cực lớn, sư huynh, muội sắp chống đỡ không nổi rồi.”
Lời Diệp Linh Lung vừa dứt, Thẩm Ly Huyền mới chú ý tới một bàn tay của nàng đang run rẩy không kiểm soát được, hèn chi lúc nãy bố trí trận pháp lại thao tác bằng một tay!
Bàn tinh đồ này nàng đã động vào hai lần, một lần hút đồ từ Yêu giới, lần khác biến lối vào từ giới tu tiên sang Yêu giới thành Quỷ giới, động hai lần mà tay nàng đã thành ra thế này rồi!
“Tiểu sư muội, không được thì đừng cố quá.”
“Cho nên nhị sư huynh muội cần sự giúp đỡ của huynh. Sơn Hải là Hóa Thần, mấy người chúng ta thế nào cũng không thể đánh thắng được hắn. Muốn thắng hắn chỉ có một cách, chúng ta liên tục gạt bàn tinh đồ, để bàn tinh đồ liên tục vận hành mở ra lối vào mới, điên cuồng tiêu hao sức mạnh của hắn, làm hắn kiệt quệ, hao tận, hao đến mức hắn không còn sức chống đỡ, tu vi sụt giảm thảm hại.”
Diệp Linh Lung tự tin mỉm cười.
“Huynh có biết tại sao Sơn Hải thà để lối vào này luôn mở, bàn tinh đồ luôn đặt đó mà không đóng lại không? Bởi vì đóng lại rồi mở lại là tốn năng lượng nhất, cân nhắc đến việc sau khi hoàn thành nhiệm vụ hắn còn phải về Yêu giới, nên hắn cứ để mở suốt.”
Thẩm Ly Huyền nhìn thấy tiểu sư muội tự tin và thông minh như vậy, huynh ấy bỗng cảm thấy nàng thật sự rất tuyệt.
Nàng tu vi thấp, nhưng không hề yếu đuối dễ bắt nạt, nàng thông minh, nhưng không chỉ có sự xảo quyệt, đặc biệt là dáng vẻ tỏa ra hào quang tự tin này của nàng, thực sự rất rực rỡ và đẹp đẽ.
Tiểu sư muội như vậy, sao có thể không khiến người ta cam tâm tình nguyện nghe lời nàng chứ?
Dù sao dưới sự dẫn dắt của nàng, thực sự có thể hoàn thành từng việc tưởng chừng như không thể mà!
Ánh mắt Thẩm Ly Huyền nhìn Diệp Linh Lung càng thêm nuông chiều và dịu dàng.
“Muội muốn đóng nó lại rồi mở ra sao?”
“Đúng vậy, mở mở rồi lại đóng đóng, đóng đóng rồi lại mở mở, cho hắn bất ngờ, cho hắn ngạc nhiên, làm sụp đổ tâm lý của hắn!”
“Được, muội nói gì huynh làm nấy.”
Ngay lúc này, Diệp Linh Lung lấy từ trong nhẫn ra một tấm ngọc bài, ngọc bài rung động, Ninh Minh Thành truyền tới tin tức mới nhất từ tiền tuyến.
“Tiểu sư muội! Lươn điện lại bị ăn đòn một trận rồi, bây giờ đang bị Sơn Hải đuổi chạy khắp nơi kìa, tiếng gào thét của nó muội có nghe thấy không?”
Diệp Linh Lung không nhịn được cười thành tiếng.
“Kêu hay đấy, đợi nó về sẽ thưởng cho nó đùi gà.”
“Vậy tiếp theo chúng ta bắt đầu hành động chứ?”
“Đợi thêm chút nữa, lươn điện chưa đủ tầm, phải đợi lúc nó đụng trúng đại Minh chủ của chúng ta mới được. Đúng rồi sư huynh, ngọc bài của huynh đâu? Vẫn chưa để lại ấn ký cho nhau nữa.”
Thẩm Ly Huyền trước đây chưa từng nghĩ mình sẽ còn liên quan gì tới bọn họ, nhưng chuyện đã đến nước này, huynh ấy bỗng nhiên có chút luyến tiếc hơi ấm của đồng môn, không muốn rời đi một cách sạch sành sanh nữa.
“Huynh lấy ra ngay đây.”
Hai người trao đổi ấn ký trên ngọc bài, mặc dù nói ngọc bài truyền tin có khuyết điểm lớn là khoảng cách càng gần tin tức càng kịp thời chính xác, một khi khoảng cách xa thì dễ không nhận được hoặc nhận được rất muộn, nên công dụng không lớn lắm, nhưng ấn ký cần để lại thì vẫn phải có.
Lúc này tin tức của Ninh Minh Thành lại truyền tới.
“Tiểu sư muội! Sư phụ muội lại dẫn người tới phong châu rồi, Sơn Hải chạy đi ngăn cản ông ấy rồi, con lươn điện vừa nãy còn chạy như vịt giờ lại quay đầu đi trêu chọc Sơn Hải rồi, hiện giờ đang bị Sơn Hải đánh dữ dội lắm, đánh thảm lắm luôn, hai đứa nó rốt cuộc có thù hằn gì thế?”
“Sư phụ muội?” Thẩm Ly Huyền vẻ mặt nghi hoặc.
“Vâng, sư phụ mới nhặt được, Minh chủ tông môn, Nhậm Đường Liên.”
Thẩm Ly Huyền ngẩn ra.
“Ông ấy sẵn lòng dẫn dắt muội là chuyện tốt, muội có thêm một chỗ dựa.”
“Đại sư huynh cũng nói như vậy.”
Rất nhanh, tin tức của Ninh Minh Thành lại truyền tới.
“Tiểu sư muội, Sơn Hải đối đầu với sư phụ muội rồi, sư phụ muội đang kéo dài thời gian cho các trưởng lão khác phong châu.”
“Nhị sư huynh, nắm chặt tay muội, truyền linh lực vào tay muội, muội sắp bắt đầu rồi.”
“Được.”
Thẩm Ly Huyền nắm lấy tay Diệp Linh Lung, không tiếc công sức truyền lượng lớn linh lực vào tay nàng.
Chỉ thấy Diệp Linh Lung nhẹ nhàng đóng lối vào đã mở, nhưng giây tiếp theo khi mở lại, tay nàng lại giống như nặng ngàn cân, di chuyển vô cùng gian nan.
Nàng nghiến răng, mặt mày trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, gân xanh nổi đầy người, dưới sự giúp đỡ của Thẩm Ly Huyền, gian nan di chuyển từng chút một.
Đừng nói là nàng, ngay cả Thẩm Ly Huyền cũng cảm nhận được áp lực và sức cản cực lớn, huống hồ chỉ là tiểu sư muội kỳ Trúc Cơ.
Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng đau đớn này của nàng, Thẩm Ly Huyền lo lắng không thôi.
“Tiểu sư muội, hay là muội nói cho huynh biết, để huynh di chuyển cho?”
“Không được, không phải chủ nhân bàn tinh đồ, cưỡng ép gạt nó quá trình rất phức tạp, không chỉ là dùng tay mà còn cần gia trì sức mạnh linh hồn, sức mạnh linh hồn của huynh không làm được việc này.”
“Nhưng tiểu sư muội...”
“Tập trung vào, muội làm được.”
Chỉ thấy bàn tinh đồ được Diệp Linh Lung gạt từng chút từng chút một, lối vào vốn đã đóng lại một lần nữa mở ra, ánh sáng từng chút một xuất hiện, một lối vào gian nan nhưng kiên định được hình thành trở lại.
Lúc này, giọng nói của Ninh Minh Thành truyền tới từ phía ngọc bài.
“Tiểu sư muội! Sơn Hải thổ huyết rồi! Thổ đầy người sư phụ muội luôn!”
“Muội cũng sắp thổ huyết rồi đây, sắp thổ đầy tai huynh luôn rồi, nói năng cho hẳn hoi!”
“Ồ được rồi.”
Một giây sau.
“Tiểu sư muội! Hắn từ trên không trung rơi xuống rồi, hắn đang nhanh chóng rút lui, không thèm để ý tới sư phụ muội nữa, hắn đang đi về phía địa cung rồi! Có cần gọi sư phụ muội tới chặn hắn không?”
“Không cần, chúng ta tự mình giải quyết.”
“Thật sao?”
“Một mình hắn bên cạnh bao nhiêu người ngoài, nếu để bọn họ đều biết rồi, chúng ta vất vả chuyến này sẽ chẳng thu hoạch được gì đâu. Âm thầm phát tài không tốt sao? Thông báo cho bọn họ tới làm gì? Bọn họ mà tới, chúng ta lại bị ép phải làm danh môn chính phái rồi.”
“Đúng vậy nhỉ!”
“Nhanh! Lục sư huynh huynh cùng lươn điện quay lại, chặn Sơn Hải ở địa cung.”
“Rõ!”
Rất nhanh, bên ngoài địa cung liền truyền đến động tĩnh cực lớn.
Tới rồi, bọn họ sắp tới rồi!
Thẩm Ly Huyền liếc nhìn cái kết giới tiểu sư muội bố trí trước đó, hít sâu một hơi, không hiểu sao có chút căng thẳng.
Cuối cùng cũng đến lúc phải đối mặt trực diện với Sơn Hải rồi!
Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu!!
Đề xuất Cổ Đại: Thiên Kim Phì Nộn Nghịch Tập Trở Về
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ