Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 205: Tiệc Tàn Người Chưa Giải Tán, Hẹn Ngày Tái Ngộ

Chương 204: Tiệc Tàn Người Chưa Giải Tán, Hẹn Ngày Tái Ngộ

Sau khi treo người của Hồng Vũ thương hành lên giá hàng, Diệp Linh Lung đã lấy đi toàn bộ linh thạch chưa được lấy đi trong cửa tiệm ngay trước mặt bọn họ.

Trước khi lấy đi, còn đếm lại một lượt trước mặt bọn họ.

“Chà, thương hành các ngươi khá có tiền, số đưa ra đều đúng, hy vọng ngày mai đại đương gia các ngươi lúc lấy tiền cũng có thể lấy đúng số.”

...

Nhị đương gia lập tức nghẹn tim.

“Ngươi bảo ông ấy lúc lấy tiền thì nhanh lên một chút, tốt nhất là trời chưa sáng đã tới nộp tiền, nếu không ngày mai cửa tiệm của ta khai trương, người trên Cửu Hoa Sơn phải xuống núi, đến lúc đó lượng khách không thể lường được, Hồng Vũ thương hành các ngươi lại nổi tiếng rồi.”

...

Nhị đương gia lại nghẹn tim lần nữa.

Lấy xong linh thạch, Diệp Linh Lung còn đem bùa chú mới tích trữ được toàn bộ bày vào trong tiệm, đồng thời Mạc Nhược Lâm và Hoa Thi Tình cũng bày không ít đồ của mình, ngay cả Kha Tâm Lan cũng đem hạt châu huyễn thuật nàng làm bày một ít lên đó.

Chuyện cửa tiệm xong xuôi sau đó, Diệp Linh Lung đi tới bên ngoài tiệm treo một tờ giấy.

Kẻ làm hỏng cơ sở vật chất cửa tiệm, bồi thường theo giá, đứa trẻ nghịch ngợm nhà ai mau dẫn về đi.

Treo xong sau đó nàng liền hài lòng ra khỏi tiệm, sáng sớm mai lại có thể nhìn linh thạch tăng vù vù vào túi rồi.

Bọn họ một đám người tìm một quán trọ vào phòng bao, gọi hai bàn thức ăn ngồi xuống ăn khuya.

Người vừa ngồi xuống, thức ăn còn chưa ăn được mấy miếng, La Diên Trung liền đứng bật dậy.

“Hôm nay là ngày cuối cùng của đại hội võ thuật đỉnh phong, đầu tiên chúc mừng các vị Thanh Huyền Tông đã thâu tóm toàn bộ quán quân vào ngày cuối cùng, ly này ta xin cạn trước để tỏ lòng kính trọng!”

Phải nói rằng, La Diên Trung là kẻ biết làm người biết khuấy động bầu không khí, lời này của hắn vừa ra, đệ tử Thanh Huyền Tông liền rót rượu uống cùng hắn một ly.

“Thứ hai, hôm nay cũng là ngày cuối cùng chúng ta tụ họp, lần sau gặp lại không biết là năm nào tháng nào rồi, ngày chia tay, ta lại kính mọi người một ly!”

Lời này nói xong, ngay cả thành viên đội cổ vũ và Giang Du Tranh, Vũ Tinh Châu cũng theo đó nâng ly uống rượu.

“Cuối cùng, tối nay chúng ta đã làm một chuyện chấn động toàn tông môn, ta làm loạn, ta tự hào, đời này ta đều muốn đi theo Diệp tử tỷ cùng nhau quậy phá! Ly này, ta trực tiếp cạn luôn!”

Bầu không khí bị hắn kéo động như vậy, cảm xúc của mọi người cũng dần dần cao trào lên, những người khác cũng lần lượt đứng dậy nói chuyện uống rượu, nhất thời trong phòng bao náo nhiệt vô cùng.

Diệp Linh Lung cùng hai vị sư tỷ cùng nhau chỉnh lý lại một chút công cụ gây án thu hồi từ ngọn thứ năm, sau đó lấy ra một phần linh châu chia cho những người khác cùng tham gia làm loạn hôm nay.

Coi như là cảm ơn bọn họ chuyến này ròng rã ba tháng qua đã chiếu cố và ủng hộ.

Linh châu còn lại bọn họ chia thành chín phần theo đầu người Thanh Huyền Tông, mỗi người một phần.

Sau một bữa khuya, La Diên Trung, Giang Du Tranh và Vũ Tinh Châu ba người bọn họ lảo đảo dìu dắt nhau về Cửu Hoa Sơn.

Đồng môn đều ở trên núi, bọn họ đợi đến sáng mới theo kịp là sẽ bị người ta nghi ngờ, hiện giờ uống say khướt trở về là vừa đẹp, biết bọn họ xuống núi đi chơi bời phóng túng rồi cũng sẽ không nghĩ nhiều.

Đinh Gia Bằng cùng mấy tán tu trong đội cổ vũ thì định ở lại quán trọ một đêm.

Còn lại chính là toàn bộ đệ tử của Thanh Huyền Tông rồi.

“Tiếp theo các sư huynh sư tỷ các người có dự định gì? Không lẽ định về Thanh Huyền Tông chứ?” Diệp Linh Lung hỏi.

“Hả? Không nên về sao?” Lục Bạch Vi vẻ mặt kinh ngạc.

“Ngũ sư muội, chúng ta chuyến này ra ngoài gây ra động tĩnh lớn như vậy, cho dù sư phụ có mắt nhắm tai ngơ đến mấy cũng không thể nào không biết được, về sau ông ấy không chừng sẽ thế nào đâu!” Kha Tâm Lan nói.

“Ông ấy có thể thế nào? Ông ấy một Kim Đan chẳng lẽ còn có thể ăn thịt tất cả chúng ta sao?” Lục Bạch Vi lại hỏi.

“Nói là vậy, nhưng về rồi phải đối mặt với ông ấy nha, ai biết ông ấy sẽ làm ra chuyện kỳ quái gì chứ? Ta luôn cảm thấy sư phụ này của chúng ta kỳ kỳ quái quái.” Mạc Nhược Lâm nói.

“Đúng không? Tam sư tỷ tỷ cũng thấy thế đúng không?” Quý Tử Trạc kích động nói: “Các tỷ lúc đó không có ở đó, đều không thể tận mắt nhìn thấy ông ấy từ tầng năm lầu tàng thư Thanh Huyền Tông đi lên tầng sáu! Ông ấy một Kim Đan, lặng lẽ không tiếng động liền xuyên qua cấm chế đi lên, cái khí tức đó đáng sợ lắm luôn!”

“Đúng, lúc đó ngay cả đại sư huynh Nguyên Anh kỳ đều rén ngang, cuối cùng vẫn là tiểu sư muội giở trò ẩn thân, đem mọi người giấu đi mới trốn thoát được.” Ninh Minh Thành cười nói.

“Ta quả thực cũng không muốn về đối mặt với sư phụ cho lắm, tuy ông ấy không thể làm gì chúng ta, nhưng chính là không muốn về nghe ông ấy lải nhải.” Mục Tiêu Nhiên nói.

“Vậy thì để ta về đi, ta dẫn các đệ ra ngoài, có chuyện gì lý ứng nên do ta đi đưa ra một lời giải thích, còn về ông ấy muốn thế nào, ta gánh vác là được.” Bùi Lạc Bạch nói.

“Thế sao được!”

Những người khác nhanh chóng lắc đầu biểu thị không đồng ý.

“Muốn về thì cùng về, làm gì có chuyện chúng ta gây họa mà huynh một mình gánh vác đạo lý đó chứ?”

“Đại sư huynh.” Diệp Linh Lung im lặng hồi lâu bỗng nhiên lên tiếng: “Về làm gì? Chạy đi cho xong, trời cao đất rộng đi đâu không tốt? Đi chơi nó cái nửa năm một năm rồi về chuyện liền qua rồi. Hơn nữa, ông ấy bây giờ có lẽ sẽ ở đỉnh Thanh Lan canh chúng ta, nhưng ông ấy tổng không thể canh cái nửa năm một năm nha, làm gì phải về nhìn sắc mặt ông ấy?”

Bùi Lạc Bạch nghe xong, cũng thấy là đạo lý này, hắn quả thực cũng không bằng lòng về nhìn sắc mặt Hoa Tu Viễn.

“Vậy chúng ta đi đâu đây? Chúng ta lại sắp tập thể đi chơi rồi sao? Trời ạ! Cái này cũng tốt quá đi! Ta vui quá đi mất! Ta cực kỳ thích cùng các huynh đi chơi đó!” Lục Bạch Vi hưng phấn đến mức vỗ tay liên tục.

Tuy nhiên, toàn tông môn đệ tử chỉ có một mình nàng đang vỗ tay.

...

“Ngũ sư muội, muội sau khi trở mặt với người nhà liền tới thành Già Vân, sau khi Hạ Tại Đình mất mạng ở bên đó, muội dường như vẫn chưa về nhà một chuyến, cha muội không lo lắng sao?” Mục Tiêu Nhiên hỏi.

Lục Bạch Vi ngẩn ra.

“Đúng rồi, ta phải về nhà một chuyến đưa ra lời giải thích với cha ta, dạo trước lúc ta mua tiệm ông ấy biết ta tới Cửu Hoa Sơn, hiện giờ đại hội võ thuật đỉnh phong kết thúc ông ấy chắc chắn lại muốn tìm ta rồi, ta quả thực cần về nhà một chuyến.” Lục Bạch

Đề xuất Bí Ẩn: Án Cũ Khơi Lại: Hỉ Phục Biến Mất Và Những Lời Gian Dối
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện