Chương 201: Đêm Khuya Thanh Vắng, Rủ Nhau Đi Làm Chuyện Đại Sự
Diệp Linh Lung vừa quay đầu lại liền thấy những tán tu trong đội cổ vũ Thanh Huyền Tông không biết từ lúc nào đã đi theo sau lưng bọn họ.
“Sao các người lại theo kịp được?”
“Ngày mai phải rời đi rồi, chúng ta đến để từ biệt, nhưng phát hiện các vị dường như có chuyện lớn muốn làm, chúng ta liền im lặng đi theo không dám lên tiếng.”
...
Diệp Linh Lung im lặng hai giây sau đó.
“Thôi bỏ đi, các người cùng tới đi, đừng làm kinh động đến những người khác.”
“Những người khác? Hắn tính không?”
Đinh Gia Bằng ngón tay chỉ một cái, chỉ về phía sau cái thân cây đó, chỉ thấy ở đó nhô ra cái đầu đầy râu quai nón, cười vô cùng ngứa đòn.
“Diệp tử tỷ, ta vừa nhìn thấy tình hình bên các tỷ không đúng, ta sợ các tỷ xảy ra chuyện, ta vội vàng đi theo liền.”
La Diên Trung nói xong sau đó, cười chỉ chỉ bụi cây phía sau.
“Ta tố cáo, bên kia còn có hai người nữa.”
Hắn vừa dứt lời, đầu của Vũ Tinh Châu và Giang Du Tranh cũng từ trong bụi cây nhô ra.
...
“Sao các ngươi lại tới đông đủ thế này?” Diệp Linh Lung hỏi xong sau đó chỉ chỉ Vũ Tinh Châu: “Những người khác im lặng, huynh tới trả lời.”
“Là, là La Diên Trung nói, mấy người ké bùa chú chúng ta phải đoàn kết, các muội có biến động gì liền phải thông báo cho nhau, không được đơn độc ké bùa chú lừa dối nhau, nếu không mọi người cùng tổn thất.”
...
Ánh mắt sắc lẹm của tất cả đệ tử Thanh Huyền Tông toàn bộ đều bay về phía La Diên Trung.
“Ta tố cáo, hôm nay tin tức này là đội cổ vũ đưa cho đó.”
Bất thình lình bị bán đứng đội cổ vũ: ...
Cái người này sao có thể chó như vậy chứ?
“Các ngươi đều không cần về môn phái mình ăn mừng sao?”
“Ăn mừng cái gì? Thắng lợi là của các tỷ, chúng ta cái gì cũng không có nha.” La Diên Trung nói.
“Còn huynh thì sao? Cha huynh cho phép huynh rời đội?”
“Ta mới không thèm nghe lời ông ấy, ta định ngày mai liền tự mình xuống núi lịch luyện đi.” Vũ Tinh Châu nói.
“Còn huynh nữa, huynh không cần an ủi đại sư huynh huynh sao?”
“Kẻ yếu mới cần an ủi, kẻ mạnh sẽ tự mình điều tiết, người thua không nổi thì không có tương lai đâu.” Giang Du Tranh nói.
...
Nghĩa là, mười phần chắc chắn là bám lấy rồi đúng không?
Diệp Linh Lung bỗng nhiên lộ ra một nụ cười đáng yêu.
“Được, vậy thì cùng tới. Quay đầu lại bị phát hiện, bốn tông môn lớn ngoại trừ Thất Tinh Tông ra, toàn bộ đều có đồng phạm!”
Lời này vừa ra, những người khác lập tức có chút hoảng.
Nhưng hoảng thì hoảng, đêm đen gió cao, mọi người cùng nhau men theo đường nhỏ mò mẫm lên núi làm chuyện xấu, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Sau khi leo lên đỉnh cao nhất, Diệp Linh Lung dẫn đầu ngự kiếm phi hành ở phía trước.
Từ đỉnh núi thứ nhất của khu nhà ở bay đến đỉnh núi thứ hai của khu thi đấu, lướt qua đỉnh núi thứ ba của khu tu luyện, vòng một vòng ở ngọn thứ tư, cuối cùng hạ cánh ở ngọn thứ năm.
Cửu Hoa Sơn mở cửa nhiều nhất chính là ba ngọn núi đầu tiên, phía sau mở ít, thậm chí ngọn thứ năm trở đi liền chưa từng mở qua, bọn họ đều không biết bên trên có cái gì.
Đứng trên đỉnh ngọn thứ năm, từ xa vẫn có thể nhìn thấy sự náo nhiệt của ngọn thứ nhất, cùng với sự yên tĩnh của ngọn thứ hai.
Diệp Linh Lung tìm một khoảng sân rộng rãi, sau đó lấy từ trong nhẫn ra chín cột đá, trên cột đá đã sớm khắc đầy phù văn dày đặc lại vô cùng phức tạp.
Nàng đem chín cột đá đặt theo vị trí đặc định, sau đó ở giữa chín cột đá nhanh chóng bố trí một cái trận pháp khổng lồ, mất gần nửa canh giờ.
“Tam sư tỷ!”
“Có!”
“Tứ sư tỷ!”
“Có!”
Hai người đáp xong sau đó, nhanh chóng lấy thành quả nghiên cứu của bọn họ từ trong nhẫn ra.
Hoa Thi Tình lấy ra một hàng chín cái bình, nàng đem dịch thuốc trong bình đổ lên chín cột đá.
Mạc Nhược Lâm thì ở giữa chín cột đá đặt một cái linh khí khổng lồ, linh khí là một quả cầu lớn, bên trong là rỗng, nó lơ lửng ở giữa không trung, cứ như muốn đựng thứ gì đó.
Mà ở phía dưới quả cầu, có rất nhiều hạt châu màu trong suốt, những hạt châu này vừa nhiều vừa nhỏ, chỉ nhìn qua một cái liền không biết nó dùng để làm gì.
“Đại công cáo thành!”
Diệp Linh Lung nhìn thứ trên bản vẽ thiết kế nàng vẽ, trong thời gian ngắn ngủi một tháng đã thành công thực hiện, nàng đừng nói là kiêu ngạo thế nào.
“Diệp tử tỷ, tỷ đây là muốn làm gì thế?”
“Đã tới thì tới rồi, mọi người đều qua đây góp sức, sắp làm chuyện lớn rồi!”
Vừa nghe thấy sắp làm chuyện lớn rồi, tính tích cực của mọi người lập tức nâng cao lên rất nhiều, Diệp Linh Lung chỉ định vị trí cho mỗi người bọn họ để bọn họ lần lượt đứng vững ở bên ngoài chín cột đá.
Đứng vững sau đó, Diệp Linh Lung cảm thán một tiếng: “Đêm nay, đêm cuối cùng của đại hội võ thuật đỉnh phong, các ngươi sẽ cùng nhau tạo ra kỳ tích! Chính là lúc này, cùng nhau rót linh lực vào trong chín cột đá, đem hết sức bình sinh của các ngươi ra dùng đi, không vắt kiệt, không được dừng!”
Tuy rằng bị vắt kiệt nghe thật tàn nhẫn, nhưng bọn họ vẫn theo bản năng nghe theo lời Diệp Linh Lung, cùng nhau rót linh lực vào trong chín cột đá.
Linh lực rót vào, trong tích tắc trận pháp được thúc giục vận hành lên.
Giây tiếp theo, bọn họ cảm nhận được lượng lớn linh khí đang hướng về phía nơi bọn họ đứng ùa tới, sau đó nhanh chóng thông qua bọn họ bị hút vào trong chín cột đá.
Linh khí ở trong cột đá nhanh chóng lưu chuyển, sau đó hóa thành từng giọt linh dịch bay về phía quả cầu khổng lồ kia.
Linh dịch ở trong quả cầu ngày càng nhiều, ngày càng đặc, đặc đến mức gần như sắp ngưng tụ lại.
Cảnh tượng này làm những người chưa từng tham gia nghiên cứu kế hoạch này toàn bộ đều kinh ngạc sững sờ!
Đây là linh khí nồng đậm nhất mà đời này bọn họ từng thấy, nồng đậm đến mức hóa thành linh dịch, rồi lại nén lại gần như biến thành thể rắn.
Một giọt linh dịch này phải là bao nhiêu linh khí ngưng kết thành chứ!
Đúng lúc này, một cảnh tượng càng khiến bọn họ chấn động xuất hiện.
Những giọt linh dịch đặc quánh đó ở trong linh khí hình tròn khổng lồ không ngừng được đóng vào từng viên hạt châu nhỏ xíu, những hạt châu đóng đầy nhanh chóng được niêm phong lại.
Lúc này, Diệp Linh Lung, Mạc Nhược Lâm và Hoa Thi Tình từ bên ngoài trận pháp chạy vào bên trong đi lấy những viên hạt châu nhỏ đã đóng đầy linh dịch ra.
Ba người tỉ mỉ kiểm tra một phen sau đó, hài lòng gật gật đầu, sau đó tùy tay bốc một nắm đưa cho những người bên ngoài trận pháp mỗi người một viên.
Người nhận được linh châu, nhìn viên nhỏ xíu này trong lòng bàn tay toàn bộ đều kinh ngạc sững sờ.
Cái này phải nén bao nhiêu linh khí mới có thể làm ra một viên thế này chứ!
“Sau này mang theo bên người, lúc muốn tu luyện thì đặt hạt châu ở trước mặt, mở cái lỗ nhỏ của hạt châu này ra, linh khí bên trong sẽ không ngừng bay ra ngoài, như vậy ở bất cứ đâu bất cứ lúc nào đều có thể bắt đầu tu luyện, không lãng phí thời gian, không lười biếng tu luyện, tích tiểu thành đại, âm thầm nỗ lực vượt qua tất cả mọi người!”
Lời này của Diệp Linh Lung vừa ra, tâm hồn của tất cả những người có mặt toàn bộ đều bị chấn động.
Nàng là thực sự dám nghĩ, cũng là thực sự dám làm nha!
Cứ theo cái cách nén này của nàng, muốn đóng đầy tất cả hạt châu của nàng, linh khí của toàn bộ Cửu Hoa Sơn đều phải bị nàng hút cạn đi? Cái này cũng quá hung tàn rồi!
Nhưng mà...
Linh khí của Cửu Hoa Sơn chẳng phải là công khai cho mọi người tu luyện sao?
Thứ người khác không dùng hết, bọn họ lấy về dùng cho mình không được sao?
Nhất thời lợi dụng không hết, đóng gói mang đi có vấn đề gì sao?
Hoàn toàn không có vấn đề gì nha!
Mạch suy nghĩ này lưu chuyển xong, những người khác nhìn bộ trang bị hấp thụ chuyển hóa linh khí mạnh mẽ này, mắt sáng đến mức sắp phát quang rồi!
Đều không cần Diệp Linh Lung giục, bọn họ vội vàng lấy linh quả từ trong nhẫn ra, hai ba miếng nhét vào miệng bổ sung sức mạnh sau đó, tiếp tục thúc giục linh lực khởi động trận pháp.
Làm việc! Hành động! Đóng gói! Mang đi hết!
Đề xuất Huyền Huyễn: Đổi Linh Thú: Nuôi Mèo Con Để Cùng Chơi
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ