Chương 195: Nói Thật Nhé, Con Chó Còn Có Nết Hơn Các Ngươi
Tiếng khí tức dao động trong gió truyền đến, Diệp Dung Nguyệt nhanh chóng quay đầu lại, nhưng lúc này đã không còn kịp nữa.
Vào khoảnh khắc Diệp Linh Lung phát động tấn công khiến Ẩn Thân Phù mất hiệu lực, cái hộp hình thoi trong tay Diệp Dung Nguyệt đã bị Huyền Ảnh chạm trúng.
Tất cả linh lực rót vào trong thân kiếm Huyền Ảnh, Diệp Linh Lung dốc toàn lực đánh một đòn.
“Rầm” một tiếng vang lên, hộp hình thoi của Diệp Dung Nguyệt trực tiếp bị linh kiếm của Diệp Linh Lung đánh nát, tất cả các phần cộng thêm biến mất trong tích tắc, hỏa thế đột ngột nhỏ xuống.
Cùng lúc đó, dải nước xung quanh Diệp Linh Lung vốn bị hỏa thế của Diệp Dung Nguyệt thiêu rụi gần như cạn kiệt bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ bộc phát trở lại, với thế quét sạch đã dập tắt toàn bộ lửa của Diệp Dung Nguyệt.
Thấy bảo bối của mình bị hư hại, Diệp Dung Nguyệt tức đến đỏ cả mắt.
“Diệp! Linh! Lung!”
Nàng gầm lên một tiếng, giơ thanh kiếm trong tay lên đâm về phía Diệp Linh Lung.
Diệp Linh Lung đã sớm chuẩn bị vung kiếm đánh nhau với nàng một lần nữa.
“Huyền Điểu! Dùng toàn lực, thiêu chết nàng ta cho ta!”
Ngay lúc Liệt Hỏa Huyền Điểu của Diệp Dung Nguyệt một lần nữa phát động tấn công về phía Diệp Linh Lung, Diệp Linh Lung giơ tay lên một cái, Phượng Hoàng Thần Hỏa Quyết!
Ngọn lửa mạnh mẽ lập tức bao phủ khắp nơi hướng về phía Liệt Hỏa Huyền Điểu bao vây tới, trên dưới khép kín vây khốn nó ở bên trong, cùng lúc đó, hỏa thế một lần nữa lan rộng toàn bộ võ đài, cháy lên còn vượng hơn cả lúc trước, nhiệt độ còn cao hơn lúc trước, sức mạnh chứa đựng bên trong dường như đến từ thời cổ đại xa xôi.
Lần này người rải lửa, từ Diệp Dung Nguyệt biến thành Diệp Linh Lung, hơn nữa lửa của nàng so với của Diệp Dung Nguyệt còn hung dữ hơn, mạnh hơn, thần thánh hơn.
Thấy cảnh này, toàn trường lập tức sôi sục!
“Điên rồi! Diệp Linh Lung còn biết dùng lửa! Hơn nữa ngọn lửa này thật mạnh nha! Mạnh hơn lửa của Diệp Dung Nguyệt quá nhiều! Trực tiếp che lấp đi khoảng cách về tu vi! Không, là nghiền nát luôn!”
“Nàng ta vậy mà là tam linh căn, Mộc, Thủy, Hỏa tam linh căn! Hèn gì lúc trước đại hội thu nhận đệ tử không có ai thèm nhặt, ta còn tưởng là các tông môn khác mắt mù, hóa ra nàng ta thực sự là linh căn không ra gì.”
“Ngươi đang nói cái lời rác rưởi gì thế? Cái này gọi là linh căn không ra gì? Tam linh căn tu luyện, đánh bại cả thiên tài chuyên nhất đơn linh căn, cái này gọi là không ra gì? Ba đường linh căn cùng tu luyện, nàng ta thật quá khoa trương rồi! Nàng ta lấy đâu ra nhiều thời gian và tinh lực như vậy chứ? Thực sự là để nàng ta luyện thành rồi!”
Lại một bên, hàng ghế chưởng môn.
“Đừng có khoe nữa, còn khoe nữa là thực sự không thu được đồ đệ này đâu.” Điện chủ Liệt Dương Điện khóc lóc kể lể.
“Không phải, ngươi nghĩ cái gì thế? Cho dù Diệp Linh Lung thua cũng không thể nào đi Liệt Dương Điện nha! Xét về nhan sắc, nàng ta chắc chắn chọn Ẩn Nguyệt Cung nha.” Ẩn Nguyệt cung chủ nói.
“Đừng có nói nữa, để lại chút thể diện cho chưởng môn Thất Tinh Tông người ta đi. Đơn linh căn đánh không lại tam linh căn, các ngươi có biết trong lòng lão đau đớn thế nào không?” Thành chủ Côn Ngô Thành lắc đầu.
“Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, Thất Tinh Tông cũng đâu phải chưa từng thua, bây giờ thua thì có quan hệ gì? Cũng đâu phải chỉ thua lần này, sau này còn nhiều lần nữa mà, quen dần là được thôi.” Nhậm Đường Liên cười nói.
...
Thật sự, chó còn giống người hơn các ngươi!
Trên võ đài, thấy Liệt Hỏa Huyền Điểu bị vây khốn, hộp hình thoi của mình bị hủy, hỏa thế bị áp chế toàn diện, Diệp Dung Nguyệt lập tức sắc mặt trắng bệch, lông mày nhíu chặt.
Sớm biết Phượng Hoàng Thần Hỏa Quyết mạnh mẽ như vậy, nhưng Diệp Linh Lung làm thế nào cũng không nỡ đưa cho nàng.
Hiện giờ đối đầu quả nhiên rơi vào thế hạ phong! Nhưng mà!
Nàng sẽ không thua, nàng không thể thua!
Quán quân nhóm sơ cấp là của nàng!
Đại khí vận ở chỗ nàng!
Thế là, nàng nhanh chóng lấy ra một chuỗi vòng tay từ trong nhẫn, trên chuỗi vòng có tổng cộng bảy viên hạt châu, mỗi một viên màu sắc đều không giống nhau, nhìn qua một cái vô cùng xinh đẹp.
Chỉ thấy nàng tung chuỗi vòng lên trên, bảy viên hạt châu nhanh chóng tản ra, hóa thành bảy viên cầu phóng đại không ngừng xoay tròn xung quanh nàng, giây tiếp theo lao về phía Diệp Linh Lung.
Diệp Linh Lung bị đánh cho nhanh chóng lùi lại, dưới sự tấn công dồn dập liên tiếp của bảy viên cầu, nàng nhanh chóng chạy trốn ẩn nấp trên võ đài.
Diệp Dung Nguyệt thấy vậy trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, nàng đã nói rồi, nàng là người có đại khí vận, những nỗ lực nực cười kia của Diệp Linh Lung ở chỗ nàng hoàn toàn không đáng nhắc tới!
Thấy không gian chạy trốn của Diệp Linh Lung ngày càng hẹp, mấy lần suýt chút nữa bị đòn tấn công của viên cầu đánh xuống võ đài, Diệp Dung Nguyệt cầm thanh kiếm của mình lên bao vây chặn đánh Diệp Linh Lung.
Nàng muốn trước khi Diệp Linh Lung rơi xuống võ đài sẽ khiến nàng trọng thương, để những sự chú ý và danh tiếng mà nàng có được trước đó bằng cách giẫm lên đầu mình đều biến thành một trò cười!
Ngay lúc nàng cầm kiếm đâm tới trước mặt Diệp Linh Lung, mà Diệp Linh Lung bị kẹp giữa trước sau không thể né tránh, tim của tất cả mọi người đều vọt lên tận cổ họng.
Cuối cùng cũng sắp phân thắng bại rồi sao?
Diệp Dung Nguyệt dồn toàn bộ linh lực vào thanh kiếm của mình, giáng cho Diệp Linh Lung một đòn dốc lực.
Nhưng giây tiếp theo, toàn trường bùng nổ tiếng kinh khiếp.
Mà nụ cười của Diệp Dung Nguyệt cũng khựng lại trên mặt trong tích tắc.
Nhát kiếm này của nàng chém vào không khí, Diệp Linh Lung biến mất không dấu vết.
Làm sao có thể như vậy được? Cho dù là Ẩn Thân Phù nàng vừa dùng qua, đó cũng chỉ là ẩn thân, chứ không phải biến mất nha!
Nhưng hiện giờ, nàng lại thực sự biến mất rồi, một người sống sờ sờ như vậy, cứ thế biến mất trước mặt nàng!
Diệp Dung Nguyệt nhanh chóng quay đầu lại, chỉ thấy ở đầu kia của võ đài, Diệp Linh Lung đang đứng đó nguyên vẹn không sứt mẻ, trên mặt lộ ra một nụ cười thoải mái.
Cùng lúc đó, trên võ đài ánh quang đại hiển, từng đạo phù văn xuất hiện xung quanh bảy viên cầu của nàng bao vây chúng lại.
Thấy phù văn nhanh chóng siết chặt, không ngừng ép chặt ép chặt rồi lại ép chặt sức mạnh của viên cầu, Diệp Dung Nguyệt vội vàng thu hồi viên cầu về chuỗi vòng tay của nàng.
Tuy nhiên, lần thu hồi này, nàng làm thế nào cũng không thu về được nữa!
Không những không thu về được, mà những viên cầu đó còn dưới tác dụng của phù văn mất kiểm soát đâm về phía vị trí của nàng.
Nàng sợ hãi nhanh chóng né tránh, nhưng vị trí của nàng không tốt không thể né tránh toàn bộ, để bản thân không bị đâm trúng, nàng phản ứng cực nhanh đưa linh kiếm của mình ra chặn đánh những viên cầu đó để tranh thủ thời gian cho mình.
Cuối cùng, Diệp Dung Nguyệt chật vật thoát khỏi vòng vây, còn chưa kịp thở dốc, Diệp Linh Lung lại cầm kiếm lao lên phía nàng.
Viên cầu thu không về, linh kiếm kẹt bên kia, Diệp Dung Nguyệt nghiến răng chỉ có thể lấy ra một thanh linh kiếm mới từ trong nhẫn.
Thanh này là thanh nàng lấy được ở thành Già Vân, vốn dĩ đã bắt đầu nảy sinh kiếm linh rồi, nhưng kể từ sau khi đến tay nàng, linh khí dần dần biến mất, xu hướng nảy sinh kiếm linh cũng không thấy đâu nữa.
Nàng không biết tại sao lại như vậy, chỉ có thể cẩn thận nuôi dưỡng nó trong nhẫn của mình, đợi nó khôi phục trở lại.
Nhưng hiện giờ đã không đợi được đến ngày đó nữa rồi, nàng chỉ có thể lấy kiếm ra trước thời hạn, hy vọng có thể mượn sức mạnh của nó để nàng vượt qua lần này!
“Keng” một tiếng vang lên, thanh kiếm trong tay Diệp Dung Nguyệt tơ hào không có chút giãy giụa nào, liền trực tiếp bị chém gãy.
Nàng trợn tròn mắt không thể tin nổi nhìn thanh linh kiếm mà mình chuyên trình đi một chuyến đến lầu các Yến phủ ở thành Già Vân lấy về này, chất liệu ở chỗ vết gãy rõ ràng vô cùng bình thường, căn bản không giống dáng vẻ mà một thanh tuyệt thế bảo kiếm nên có!
“Giả sao?”
Nàng lập tức nhớ lại ngày đó, Diệp Linh Lung đến lầu các Yến phủ trước nàng một bước, nàng đột nhiên ngẩng đầu lên.
“Là ngươi! Ngươi đã nuốt mất bảo kiếm của ta, ngươi làm giả lừa ta, Diệp Linh Lung, ngươi ngay từ đầu đã nhắm vào ta! Ngươi quả thực vô liêm sỉ đến cực điểm!”
Đề xuất Hiện Đại: Nụ Hôn Quyến Rũ Trong Hoàng Hôn
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ