Chương 182: Cứ Thấy Căng Căng, Hình Như Sắp Có Biến Lớn
Ai có thể ngờ được, Thanh Huyền Tông vốn rơi vào thế yếu ngay từ đầu lại có thể điều chỉnh trạng thái trong thời gian ngắn như vậy để lật ngược thế cờ!
Trận đấu thế này chẳng phải hay hơn nhiều so với việc áp đảo một chiều hay cứ có chút ưu thế là lăn cầu tuyết sao?
Chưa đến giây phút cuối cùng, căn bản không biết bên nào sẽ thắng!
Lúc này, nụ cười trên mặt thành chủ Côn Ngô Thành còn chưa kịp tắt đã cứng đờ lại.
Nhậm Đường Liên cười rạng rỡ quay đầu lại.
“Khen đi, tiếp tục khen Côn Ngô Thành đi! Tâng bốc cao vào! Đừng dừng lại nha, bốn người các ngươi cùng khen đi!”
...
Ngài là ma quỷ đấy à?
“Minh chủ cũng không cần thiết phải như vậy.”
Thành chủ Côn Ngô Thành nói xong nhìn những người khác, ra hiệu cho bọn họ nói đỡ vài câu.
Ai ngờ ba lão kia như cỏ đầu tường, ngay cả một tiếng cũng không hử, cứ như thể chuyện không liên quan đến mình.
Ồ, vốn dĩ cũng không liên quan thật, đúng là không trông cậy được gì.
“Trận này hay rồi đây, chưa đến giây phút cuối cùng căn bản không biết hươu chết về tay ai, nhìn thế này Thanh Huyền Tông cũng thực sự rất mạnh nha.”
Hừ, không những không trông cậy được, mà còn sẵn sàng phản bội bất cứ lúc nào.
Lúc này, đệ tử Kim Đan bị đánh rơi xuống đài quay đầu nhìn võ đài, phát hiện đồng môn vốn đang đối chiến với Diệp Linh Lung lúc này vừa vặn đánh bay thanh kiếm kia đi, giành được thắng lợi giai đoạn.
...
Đệ tử đang khổ chiến với Huyền Ảnh nhận được ánh mắt của đồng môn bị loại, lộ ra vẻ mặt bất lực.
Ta cũng đâu có cố ý.
Đệ tử bị loại tặc lưỡi, thôi bỏ đi.
Câu “Ngươi làm cái gì thế” vừa định thốt ra lập tức biến thành “Đánh cho tốt vào”.
Thấy Huyền Ảnh bị đánh bay, sắp rơi xuống võ đài, Diệp Linh Lung nhanh chóng quay đầu lại, làm bộ làm tịch vung một luồng linh lực vào không trung.
“Kiếm hồi!”
Sau khi cho Huyền Ảnh một bậc thang, Huyền Ảnh xoay một vòng rồi bay ngược trở lại tay nàng.
Thấy cảnh này, trên khán đài bùng nổ một trận bàn tán xôn xao.
“Ngự kiếm thuật của nàng ta quá mạnh! Vậy mà có thể làm được người kiếm tách rời! Điều khiển từ xa!”
“Trời ạ, nếu không phải mọi người đều thấy nàng ta là Trúc Cơ, ta đều phải nghi ngờ mắt mình rồi, đây là chuyện một Trúc Cơ có thể làm được sao?”
Lúc này, Liễu Nguyên Húc đang ngồi trên khán đài nhíu chặt mày, cả khuôn mặt nhăn nhó lại.
Con nhóc chết tiệt này lại đang diễn, đây đâu phải là ngự kiếm thuật siêu cường gì của nàng ta, rõ ràng là thanh kiếm kia có kiếm linh có được không?
Nàng ta còn giả vờ, nàng ta còn diễn.
Thôi, liên quan gì đến hắn, Côn Ngô Thành cũng chẳng thuận mắt hơn Thanh Huyền Tông là bao.
Cục diện sáu đánh bảy ban đầu trở lại thành sáu đánh sáu, trận chiến lại rơi vào thế giằng co.
Diệp Linh Lung lại bắt đầu giao đấu với đối thủ của mình, dưới sự hỗ trợ của Huyền Ảnh và vô số bùa chú dán đầy người, một Trúc Cơ như nàng tạm thời chống đỡ được áp lực từ Kim Đan đối diện, lúc chống không nổi thì lại dán thêm một tấm.
Dán không hết thì lấy đan dược từ trong nhẫn ra tống vào miệng, dù sao cũng không tốn tiền.
Tên Kim Đan kia tuy không bị yếu thế, nhưng đánh cũng rất khó chịu, bùa chú và đan dược của đối phương cứ như không tốn tiền mua vậy, cứ điên cuồng dùng cho bản thân, dùng đến liều mạng.
Trong lúc bên này đang giằng co, hai Kim Đan bên phía đối chiến với Quý Tử Trạc nhanh chóng thoát khỏi sự dây dưa của một mình hắn, đột kích ra phía sau định cùng nhau kẹp chém để hạ gục Lục Bạch Vi.
Thấy chiến cục bên Quý Tử Trạc dời sang phía Lục Bạch Vi, Giang Du Tranh - người đang một mình kéo chân Quý Tử Trạc - thừa cơ bạo lực phá giải trận pháp của nàng, Diệp Linh Lung trong lòng quýnh lên.
Trận pháp dựng tạm thời, chống đỡ được một lúc chứ không chịu nổi những cú tấn công mạnh mẽ như vậy.
Nàng thuận tay móc ra mấy tấm bùa chú ném về phía hai Kim Đan bên kia, bùa giảm tốc, bùa định thân ném xong lại ném thêm mấy tấm sang phía Lục Bạch Vi để giúp gia cố trận pháp.
Nàng vừa phân tâm, đối thủ của nàng chớp thời cơ đâm một kiếm toàn lực vào ngực nàng, đâm vỡ tấm hộ tâm kính nàng đang đeo.
Bất thình lình bị hỏng phòng cụ, Diệp Linh Lung đột ngột quay đầu:...
Đối thủ Kim Đan vạn lần không ngờ nàng không chỉ có cực nhiều bùa chú đan dược mà ngay cả phòng cụ cũng một đống: !!!
Thấy sáu người bên này đánh nhau hỗn loạn, Nguyên Anh bên phía Mục Tiêu Nhiên cũng không muốn dây dưa với hắn nữa, quay người lao về phía Lục Bạch Vi.
Trong tích tắc, chiến trường vốn ở phía trước đã kéo đến bên cạnh Lục Bạch Vi, tình huống này cực kỳ bất lợi cho Thanh Huyền Tông.
Tuy bọn họ tạm thời chưa tấn công được Lục Bạch Vi, nhưng tất cả đều đang đánh nhau xung quanh nàng, những linh lực và kiếm khí đó không ngừng va đập vào trận pháp trước mặt nàng, trận pháp bảo vệ nàng đã lung lay sắp đổ.
Đúng lúc này, Giang Du Tranh vung một kiếm chém về phía trận pháp của Lục Bạch Vi, chém vỡ trận pháp bảo vệ, Lục Bạch Vi lập tức bị lộ ra giữa đám đông.
Diệp Linh Lung nghiến răng, một lần nữa ném Huyền Ảnh ra ngoài.
“Tích Lịch Toàn Phong Vô Địch Thần Kiếm Quyết!”
???
Đối thủ của nàng đứng hình ngay tại chỗ, tên pháp quyết này còn không giống nhau nữa? Nàng ta sao vẫn còn chiêu mới thế?
Huyền Ảnh lại bị ném đi, Diệp Linh Lung trong nháy mắt đã đến trước mặt Lục Bạch Vi, trước khi kiếm của Giang Du Tranh chém xuống, nàng giơ kiếm lên đỡ một cái.
Một tiếng “Keng” vang lên, đỡ thì đỡ được rồi, nhưng không có Huyền Ảnh bảo vệ, lực kiếm của Giang Du Tranh chấn động khiến hổ khẩu của nàng tê dại, cả bàn tay đều đang run rẩy.
Trước kia không biết Huyền Ảnh là bảo bối, cho đến khi trong tay đổi thành cọng cỏ.
Kiếm khác nhau, đánh lên hiệu quả thực sự khác xa một trời một vực.
Nhưng Diệp Linh Lung không rảnh để khóc, nàng nhanh chóng kéo Lục Bạch Vi lùi lại.
Lúc này, đối thủ của nàng nhanh chóng đuổi tới, Huyền Ảnh cũng quay trở lại tay nàng, khi nắm lại Huyền Ảnh, lòng bàn tay nàng đã máu thịt be bét.
Hai Trúc Cơ đánh với hai Kim Đan, nhìn thế nào cũng thấy đánh không lại.
“Ngũ sư huynh, Lục sư huynh, Thất sư huynh, qua đây!”
Quý Tử Trạc, Mục Tiêu Nhiên và Ninh Minh Thành lập tức chạy tới, trong phút chốc biến thành hai Trúc Cơ ba Kim Đan đối đầu với ba Kim Đan hai Nguyên Anh.
Vốn dĩ là những trận hỗn chiến gần như một chọi một, nay biến thành trận hỗn chiến mười người.
Diệp Linh Lung nhỏ giọng dặn dò bọn họ một câu.
“Làm gì thế? Một chọi một không đánh nữa à? Chơi hỗn chiến? Nhưng hỗn chiến Thanh Huyền Tông cũng đâu có ưu thế!”
“Diệp Linh Lung đang nói cái gì thế? Tại sao nàng ta là một đứa trẻ nói chuyện mà những người khác đều nghe theo vậy? Chuyện này đùa à?”
“Không biết, dù sao cũng rất căng thẳng, cảm giác sắp có chuyện lớn!”
Không chỉ khán giả căng thẳng, ngay cả mấy vị chưởng môn và minh chủ cũng căng thẳng phát điên, vào thời khắc mấu chốt, thấy Côn Ngô Thành sắp chiếm ưu thế rồi, Diệp Linh Lung này lại giở trò gì đây! Đứa trẻ này nói chuyện mà cũng có người nghe sao?
Chỉ thấy giây tiếp theo, Mục Tiêu Nhiên lập tức triệu hồi bảy con Trường Mao Tuyết Lang của mình ra, cả bảy con đều lao về phía năm người đối diện.
Đối phương không hiểu mấy con sói nhỏ này có thể làm nên trò trống gì, thế là nhanh chóng vung kiếm chống đỡ.
Mấy con sói nhỏ đó quả thực đánh không thắng, nhưng giây tiếp theo Diệp Linh Lung ném bảy tấm bùa phóng đại qua, sói nhỏ biến thành cự lang, suýt chút nữa dẫm bẹp bọn họ.
Ngay lúc bọn họ nhanh chóng né tránh, dưới chân bỗng nhiên xuất hiện vô số dây leo nhanh chóng quấn chặt lấy bọn họ.
Sói nhỏ biến thành cự lang thực lực không tăng lên bao nhiêu cũng không khó đối phó, dây leo do pháp quyết Trúc Cơ kỳ tạo ra cũng không khó đối phó, chỉ là lúc này bốn người bên phía đối diện ngoại trừ Lục Bạch Vi đều điên cuồng lao tới liều mạng với bọn họ.
Liều thì liều, có thêm chướng ngại vật thì né một chút là được, không thể nào mấy trò vặt vãnh này có thể đánh bại được bọn họ.
Nhưng ngay lúc bọn họ càng đánh càng hăng, nhanh chóng chiếm thượng phong.
Dưới chân bỗng nhiên lóe lên ánh sáng, cả người giống như bị một sức mạnh khổng lồ kéo mạnh khiến không thể cử động, sau đó nhanh chóng bị dây leo quấn chặt.
Trận thành!
Đề xuất Hiện Đại: Đích Nữ Xé Kịch Bản Nữ Phụ Hào Môn
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ