Chương 179: Chiến Thuật Mới Của Các Người Là Tấu Hài À?
“Ngũ sư tỷ, tỷ nói không sai, có điều bất kỳ phát ngôn nào của người chiến thắng đối với kẻ thất bại đều là một đòn đả kích, bởi vì tỷ đã thắng mà.”
“Đúng vậy, ta thắng rồi!” Lục Bạch Vi cười vô cùng rạng rỡ.
Đệ tử Thanh Huyền Tông bước xuống từ võ đài, kết thúc một ngày thi đấu đoàn đội.
Đến đây, bốn đội mạnh nhất vòng đấu đoàn đội đã lộ diện, lần lượt là: Côn Ngô Thành, Liệt Dương Điện, Ẩn Nguyệt Cung và Thanh Huyền Tông.
“Ta cũng thắng rồi, ta cũng thắng rồi!”
La Diên Trung hớn hở chạy từ phía khán đài tới, khoe khoang túi linh thạch của mình.
“Diệp tử tỷ, tỷ quả nhiên không làm ta thất vọng. Đám đồng môn oan gia của ta cứ tưởng các tỷ sẽ thua, làm ta kiếm được một mớ hời! Tiếc là tiền này chỉ kiếm được một lần, lần sau chắc chắn bọn họ sẽ không dám coi thường Thanh Huyền Tông nữa.”
“Chà, tiểu La, ngươi cầm túi linh thạch lắc lư trước mặt bọn ta, không mời khách thì hơi khó coi đấy nhé.”
Kẻ thích khoe khoang nhưng lại keo kiệt và nghèo khó - La Diên Trung: “...”
Ngày hôm đó La Diên Trung không thoát được kiếp nạn bị "trấn lột", nhưng vì ngày mai Thanh Huyền Tông vẫn còn trận đấu nên không có thời gian ra ngoài ăn tiệm, nàng liền bảo La Diên Trung chuẩn bị thịt nướng và linh khí mà Thái Tử yêu thích nhất, coi như là bồi dưỡng cho công thần của Thanh Huyền Tông.
Sáng sớm hôm sau, tại võ đài lớn nhất lại đông nghịt người, hôm nay đánh trận bán kết, chỉ có hai trận.
Nhưng Thất Tinh Tông đã bị loại từ hôm qua vẫn có mặt đầy đủ như cũ.
Bọn họ chỉ muốn xem ai là kẻ xui xẻo tiếp theo.
Tóm lại, mình đã xui xẻo rồi thì phải nhìn thấy kẻ khác cũng xui xẻo theo, trong lòng mới thấy cân bằng.
So với sự thoải mái của ngày hôm qua, lúc này sắc mặt của chưởng môn ba tông môn còn lại đều không được tự nhiên cho lắm.
Lúc trước là không muốn bốc trúng bốn tông môn lớn, bây giờ là ai cũng không muốn bốc trúng Thanh Huyền Tông.
Lối đánh đoàn đội mà bọn họ đưa ra hôm qua quá mức kinh diễm, muốn phá giải trong một đêm là chuyện không thể, thà đi đấu thực lực thuần túy với các tông môn khác còn hơn.
Lúc này, bốn đại đệ tử lên bốc thăm.
Bình thường mọi người quan tâm nhất là Côn Ngô Thành bốc trúng ai, hôm nay mọi người lại quan tâm nhất là Thanh Huyền Tông bốc trúng ai, bốc trúng ai thì tám chín phần mười kẻ đó phải dừng bước.
“Thăm Ất.” Bùi Lạc Bạch giơ thẻ thăm trong tay lên.
Lời hắn vừa dứt, lông mày của Liễu Nguyên Húc lập tức nhíu chặt lại.
Ẩn Nguyệt Cung bốc trúng Thanh Huyền Tông.
Trên khán đài, chưởng môn Thất Tinh Tông vừa ăn trái cây vừa cười nói: “Ái chà, hôm qua Thất Tinh Tông chúng ta đã đi tiên phong dò xét thực lực của bọn họ rồi, không biết Ẩn Nguyệt Cung tối qua đã bàn bạc ra đối sách gì chưa nhỉ?”
Cung chủ Ẩn Nguyệt Cung cau mày, sắc mặt khó coi.
Ghét nhất loại người này, bản thân bị thương là cứ muốn đâm người khác vài nhát mới chịu được.
“Không ngờ nha, vận khí của Ngự Thần nhà ta dạo này thật tốt.” Thành chủ Côn Ngô Thành cũng không nhịn được mà bồi thêm một câu.
Điện chủ Liệt Dương Điện lập tức không vui.
“Ngươi có ý gì? Coi thường chúng ta sao?”
Thấy bốn người bọn họ lại sắp cãi nhau, Nhậm Đường Liên hỏi: “Hay là, chúng ta lại đánh cược một ván nữa?”
Giây tiếp theo, bốn người đồng thanh.
“Không cược!”
Nhậm Đường Liên khẽ cười một tiếng, xem kìa, chẳng phải là đã hòa thuận rồi sao?
Trận bán kết nhanh chóng bắt đầu, thăm Giáp là Côn Ngô Thành và Liệt Dương Điện triển khai một cuộc chiến kịch liệt.
Trên khán đài, ngoại trừ đệ tử của Liệt Dương Điện, những người khác đều đang cổ vũ cho Côn Ngô Thành.
Thứ nhất là vì Liệt Dương Điện thực sự tiếng xấu vang xa, không được lòng người.
Thứ hai là vì gương mặt đại diện của Côn Ngô Thành - Tư Ngự Thần là người tình trong mộng của vô số thiếu nữ tu tiên giới.
Gương mặt đó, chỉ nhìn thôi cũng thấy cảnh đẹp ý vui.
Hắn có thể nghiền nát tất cả, ngoại trừ Thanh Huyền Tông.
So với những chiêu trò hoa mỹ của Thanh Huyền Tông hôm qua, Côn Ngô Thành và Liệt Dương Điện đánh rất đơn giản bạo lực. Côn Ngô Thành sở hữu ba Nguyên Anh cuối cùng đã dựa vào thực lực tổng hợp mạnh nhất để giành chiến thắng.
Trận tiếp theo, Thanh Huyền Tông đối chiến Ẩn Nguyệt Cung.
Vừa lên đài, hai bên còn chưa báo danh hiệu, Diệp Linh Lung đã không nhịn được mà thốt ra một câu: “Liễu Nguyên Húc, ngươi lại giành được tư cách khiêu chiến ta rồi.”
...
Sắc mặt Liễu Nguyên Húc lập tức đen như đít nồi.
“Thanh Huyền Tông.”
“Diệp Linh Lung!”
...
Tiếng hét nghiến răng nghiến lợi này không chỉ làm toàn trường kinh ngạc, mà ngay cả chính Liễu Nguyên Húc cũng sững sờ.
Chết tiệt.
Sao hắn lại thuận miệng gọi ra như vậy chứ.
“Ơ? Ngươi định đầu hàng địch à? Chưởng môn của các ngươi có đồng ý không đấy?”
Lúc này, chưởng môn Ẩn Nguyệt Cung đang mặt mày xám xịt.
Bốc trúng Thanh Huyền Tông đã đủ xui xẻo rồi, Liễu Nguyên Húc không biết bị cái gì, vừa lên đã làm loạn, chưa đánh đã loạn, thật là mất mặt chết đi được!
Lão sắc mặt khó coi, chưởng môn ba tông môn khác không nhịn được mà cười rộ lên, chưởng môn Thất Tinh Tông là quá đáng nhất, trực tiếp cười thành tiếng.
“Chào hỏi một chút thôi mà, làm gì mà kinh ngạc thế?” Liễu Nguyên Húc nhanh chóng tìm bậc thang cho mình: “Ẩn Nguyệt Cung, chuẩn bị xong rồi.”
Một tiếng “Đùng” vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu!
Thanh Huyền Tông lấy bất biến ứng vạn biến, bày ra bộ trận pháp đã luyện tập đến mức thuần thục từ hôm qua.
Ẩn Nguyệt Cung tối qua nghĩ nửa đêm cũng không ra đối sách, vốn định nằm ngửa cho qua chuyện, ai ngờ bốc trúng thật, hiện giờ chỉ có thể chọn cách cường công.
Thế là, khi trận đấu chính thức bắt đầu, Liễu Nguyên Húc không nói hai lời, trực tiếp cầm kiếm lao thẳng về phía Diệp Linh Lung.
Những người khác căn bản không hiểu, cái gì mà tu vi cao nhất Bùi Lạc Bạch, cái gì mà hỗ trợ mạnh nhất Lục Bạch Vi, cái gì mà chuyên phá hoại tâm lý Kha Tâm Lan, Diệp Linh Lung mới là linh hồn của bọn họ, chỉ cần xử lý nàng thì mấy trò hoa mỹ kia sẽ tự khắc tan vỡ.
Thấy Liễu Nguyên Húc lao thẳng tới Diệp Linh Lung, không chỉ khán giả dưới đài kinh ngạc, mà ngay cả đệ tử Thanh Huyền Tông trên đài cũng sững sờ.
Biết là hắn hận Diệp Linh Lung, nhưng không ngờ hắn đã hận đến mức mất đi lý trí như vậy.
Thấy hắn trong nháy mắt đã lao đến trước mặt Diệp Linh Lung, toàn bộ khán giả đều đổ mồ hôi hột thay nàng.
Cung chủ Ẩn Nguyệt Cung cũng căng thẳng đến mức nắm chặt tay áo.
“Đây là chiến thuật mới của Ẩn Nguyệt Cung các ngươi sao?”
Để không bị mất mặt, cung chủ Ẩn Nguyệt Cung không chút do dự thừa nhận.
“Đúng vậy!”
Lời vừa dứt, Liễu Nguyên Húc đã lao đến trước mặt Diệp Linh Lung, Lục Bạch Vi sợ hãi vội vàng tăng tốc độ và phòng ngự cho nàng, trong chớp mắt quầng sáng vàng dưới chân Diệp Linh Lung sáng đến mức chói mắt.
Cùng lúc đó, Kha Tâm Lan vội vàng ném một cái huyễn thuật trước mặt Liễu Nguyên Húc, trong tích tắc biến Diệp Linh Lung thành bộ dạng quỷ quái của Chiêu Tài.
Liễu Nguyên Húc quả nhiên bị dọa cho khựng lại một chút, lúc kiếm đâm tới đã chậm mất nửa nhịp, đồng thời lực phòng ngự mạnh mẽ của Diệp Linh Lung đã phát huy tác dụng, nàng cầm Huyền Ảnh đỡ được đòn này của Liễu Nguyên Húc.
Một đòn không thành, Liễu Nguyên Húc liền đuổi theo chém Diệp Linh Lung.
Diệp Linh Lung quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa chống đỡ các đòn tấn công pháp thuật của Liễu Nguyên Húc, nhảy lên nhảy xuống, trông thảm hại không để đâu cho hết.
Ngay lúc những người khác đều dồn sự chú ý vào hai người bọn họ, trái tim treo ngược vì Diệp Linh Lung, thì đệ tử Thanh Huyền Tông khác lại không có một ai chạy lại cứu viện nàng.
“Ta còn tưởng Thanh Huyền Tông đoàn kết lắm chứ, Diệp Linh Lung mà bị Liễu Nguyên Húc tóm được là tiêu đời, vậy mà không có lấy một người lại giúp, chậc, cũng thường thôi.”
“Đùng đùng đùng” ba tiếng liên tiếp vang lên, khi những người khác dời tầm mắt khỏi Liễu Nguyên Húc và Diệp Linh Lung, lúc này mới phát hiện Ẩn Nguyệt Cung đã liên tiếp bị loại ba người.
Liễu Nguyên Húc mạnh nhất không đánh với Bùi Lạc Bạch, Bùi Lạc Bạch đối đầu với đối thủ Kim Đan kỳ của Ẩn Nguyệt Cung thì chẳng khác nào giết gà, giết hết người này đến người khác, trực tiếp làm loạn giữa đám đệ tử Ẩn Nguyệt Cung.
Ẩn Nguyệt Cung trong chớp mắt chỉ còn lại bốn người, mà Liễu Nguyên Húc lúc này vậy mà vẫn chưa đánh chết được Diệp Linh Lung.
Nàng vẫn ở đó nhảy lên nhảy xuống, dán đủ loại bùa chú, đặt đủ loại chướng ngại vật, trốn đông trốn tây, trông đặc biệt ngứa đòn.
Lần này, không chỉ Liễu Nguyên Húc, mà cả Ẩn Nguyệt Cung đều ngây người, ngay cả khán giả cũng ngây người theo bọn họ.
“Không hổ là chiến thuật mới của Ẩn Nguyệt Cung các ngươi, quả thực làm tất cả mọi người kinh ngạc.”
Lời vừa dứt, đệ tử Ẩn Nguyệt Cung đang bị hội đồng lại bị loại thêm một người nữa.
...
Cung chủ Ẩn Nguyệt Cung lập tức sụp đổ tâm lý ngay tại chỗ.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ác Nữ Yểu Điệu Lại Lục Trà, Cao Lãnh Sư Tôn Khẩn Cầu Sủng Ái
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ