Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 127: Chúc Mừng Ngươi, Giờ Đã Là Một Kim Đan Cường Đại

Chương 127: Chúc Mừng Ngươi, Giờ Đã Là Một Kim Đan Cường Đại

“Tiểu sư muội, tại sao chúng ta bỗng nhiên lại tới nơi này? Đây là đâu? Có phải chúng ta nên lập tức tìm lối thoát không? Nếu không lát nữa Hạ Tại Đình chạy mất, chúng ta liền không có cơ hội đánh chết hắn rồi.”

Lục Bạch Vi vừa nghĩ tới việc đánh chết Hạ Tại Đình là trong lòng nàng lại hân hoan, cái gì mà thanh mai trúc mã, cái đó toàn là hắn diễn cho các bậc trưởng bối xem thôi, cái tên này sau lưng chẳng phải hạng người tốt lành gì.

Nghe thấy câu hỏi này, Mục Tiêu Nhiên cũng ngừng suy nghĩ, trước tiên quan tâm đại sự trước mắt.

“Muội vừa rồi ở tầng sáu đã nhìn thấy phù văn trên đài đá đó, muội biết trên viên Tục Hỏa Châu này có trận pháp, nó là một cái công tắc để mở trận pháp truyền tống.”

“Hả? Muội chỉ nhìn một cái liền nhìn ra rồi?”

“Những phù văn đó muội đều nhận ra hết nha.”

“Tiểu sư muội, muội cũng quá lợi hại rồi!”

“Cảm ơn, ngũ sư tỷ tỷ cũng rất lợi hại.”

“Thật sao? Bởi vì những người khác đều không có cách nào lấy Tục Hỏa Châu xuống, chỉ có một mình tỷ lấy xuống được, đúng không?”

“Đúng vậy.”

Lục Bạch Vi vui mừng đến mức hai mắt sáng rực, hóa ra nàng lợi hại đến thế.

Mục Tiêu Nhiên thấy vậy cười thầm không vạch trần, trước khi ngũ sư muội lấy Tục Hỏa Châu, tiểu sư muội đã chạm qua rồi nha, lúc nàng chạm chắc chắn đã giở trò rồi.

Nàng sở dĩ giả vờ lấy không ra chính là để Hạ Tại Đình và Hách Liên Phóng nới lỏng cảnh giác, đợi lúc bọn họ rời khỏi đài đá mới để ngũ sư muội đi lấy.

Bọn họ luôn đề phòng tiểu sư muội, nhưng bọn họ tuyệt đối sẽ không đề phòng ngũ sư muội, cho nên thấy nàng đi chạm cũng chẳng coi là chuyện gì.

Nhìn như vậy, tiểu sư muội tuổi còn nhỏ bình thường thì hào sảng, tâm tư thế mà lại tinh tế và thâm trầm như vậy.

Rất nhiều hành động nhìn có vẻ mạo hiểm, thực ra nàng đều đã cân nhắc qua rồi.

“Tiểu sư muội, vậy muội có biết đây là nơi nào không?”

“Không biết nha.”

Vừa mới cảm thấy tiểu sư muội vô cùng cẩn thận lại có chút cao thâm Mục Tiêu Nhiên: ???

“Không biết mà muội còn đưa chúng ta vào đây?”

“Trận pháp truyền tống của Yến gia mà, trước đây chính bọn họ dùng nha, chung quy sẽ không truyền tống chính mình đi nộp mạng chứ?”

...

Nàng có sự cẩn thận, nhưng không nhiều.

“Vậy bây giờ chúng ta làm thế nào?”

“Muội cũng không biết.”

Hai người khác ngẩn ra.

“Nhưng không sao, muội bây giờ bắt đầu nghĩ, lập tức liền nghĩ ra cách cho các huynh tỷ.”

...

Mục Tiêu Nhiên không nhịn được đưa tay ôm lấy ngực mình.

“Các huynh tỷ xem những quỷ hồn này trên người đều có lửa xanh, nhưng quỷ hồn bên ngoài liền không có, các huynh tỷ có từng nghĩ qua là tại sao không?”

“Chủng loại không giống nhau?”

“Sai, bởi vì quỷ hồn bên ngoài đem quỷ hỏa của mình làm mất rồi.”

???

Tại sao mỗi một chữ đều có thể nghe hiểu, ghép lại thì hoàn toàn nghe không hiểu?

“Các huynh tỷ còn nhớ trong những đoạn phim xem ở Yến phủ trước đó, đêm thành Già Vân bị diệt có lửa xanh rơi xuống không?”

“Cả đời này cũng không quên được.”

“Muội đang nghĩ, có phải những quỷ hồn này sau khi ra ngoài mang theo quỷ hỏa đã tiêu diệt thành Già Vân, cho nên lúc vị quản gia kia gặp chuyện ông ta là bị xé làm hai nửa, nhìn kìa...”

Diệp Linh Lung chỉ chỉ Chiêu Tài đang ăn uống.

“Chiêu Tài nhà muội ăn đồ rất thích xé ra mà ăn, có lẽ như vậy sẽ ngon miệng hơn.”

...

Hai chuyện này có thể đừng đặt cùng một chỗ mà nói không?

Nghe sao mà đáng sợ thế chứ?

Im lặng một hồi lâu Lục Bạch Vi và Mục Tiêu Nhiên dần dần chấp nhận giả thuyết này.

“Nói cách khác, thành Già Vân bị diệt không phải một người cũng không phải một thế lực làm, mà là những quỷ hồn mang theo quỷ hỏa này làm, số lượng của chúng nhiều như vậy, quả thực có thể làm được.”

“Đúng, nếu như là tình huống này, chỉ cần có một người đem chúng thả ra là được rồi.”

Mục Tiêu Nhiên mắt sáng lên.

“Muội nói là vị cố nhân kia? Đêm diệt thành đã tới Yến phủ, cũng là người cuối cùng sống sót! Hắn ta còn đem kiếm của thành chủ Yến Chấn Xuyên mang tới linh đường lập linh bài cho ông ta!”

“Chắc hẳn lúc đó Yến Chấn Xuyên trong lòng chỉ có một câu nói.”

Lục Bạch Vi nãy giờ không lên tiếng bỗng nhiên mở miệng, hai người khác đều nhìn về phía nàng.

“Ta cảm ơn ngươi nha.”

...

Ngũ sư muội đúng là, trọng điểm tìm không thấy, những điểm chú ý loạn thất bát tao thì lại có một đống.

Diệp Linh Lung không đem chuyện nàng thấy nét chữ đó quen mắt nói ra.

Một là nàng thực sự không nhớ ra được đã từng thấy ở đâu, hai là nói ra ngoại trừ dọa bọn họ ra thì chẳng có ích gì.

Cũng thôi, nỗi khổ này nàng một mình gánh chịu, không cần để tất cả mọi người biết ác quỷ đang ở bên cạnh.

“Theo cách nói của tiểu sư muội, nơi này chẳng phải chính là nguồn gốc của những quỷ hồn này sao? Chúng ta đây là xông vào ổ quỷ rồi?”

“Chắc là ý này rồi, cho nên ở đây tìm một chút, bảo không chừng có thể tìm thấy nguồn gốc của những quỷ hồn này.”

Lục Bạch Vi và Mục Tiêu Nhiên lập tức trợn tròn mắt.

“Nhưng tại sao chúng ta phải tìm nguồn gốc của những quỷ hồn này? Chúng ta chẳng phải nên lập tức chạy trốn sao?”

Lần trước chuyện ở bí cảnh núi Đại Kim bọn họ không trải qua, không biết Tất lão tiền bối vì trấn thủ những quỷ hồn đó đã hao tận tính mạng.

Mà lần này dưới thành Già Vân cũng xuất hiện những quỷ hồn này, điều không may là chúng bị thả ra rồi, điều may mắn là thành chủ Yến Chấn Xuyên trước khi chết đã kích hoạt đại trận của thành Già Vân, cái này mới khiến những quỷ hồn đó không thể rời khỏi thành Già Vân để đi tới nơi khác.

Phía trước là cái giá của tính mạng một người, lần này là cái giá của tính mạng cả một thành phố, không khỏi có chút quá trầm trọng.

Cho nên Diệp Linh Lung muốn biết rốt cuộc chúng từ đâu tới, có một có hai bảo không chừng liền có ba, khi cái thứ ba xuất hiện, nàng biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.

“Chúng ta quả thực nên chạy trốn, nhưng chúng ta không biết chạy đi đâu, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Những quỷ hồn trước đây đã có thể trốn thoát khỏi đây, có phải chứng tỏ chúng biết lối thoát ở đâu không?”

“Đúng nha.”

“Vậy chúng ta tìm thấy nguồn gốc của chúng, có phải liền có thể tìm ngược lại lối thoát không?”

“Chính xác.”

“Chiêu Tài ăn cũng hòm hòm rồi, chúng ta cái này liền đứng dậy đi tìm.”

“Được!”

Lục Bạch Vi bật dậy cái vèo.

Nhìn nàng suốt dọc đường bị tiểu sư muội dắt đi lệch hướng xong bỗng nhiên tự tin hẳn lên Mục Tiêu Nhiên: ...

“Tiểu sư muội, nơi này nguy hiểm trùng trùng, chúng ta vẫn nên bàn bạc kỹ hơn.”

“Ngũ sư huynh, Chiêu Tài nói rồi nó muốn ăn loại cài trâm cài ngực, huynh lương thiện lại yêu thương thú cưng như vậy, huynh nỡ lòng nào từ chối khiến thú cưng của huynh đau lòng, huynh nỡ nhìn nó chịu đói mà huynh khoanh tay đứng nhìn sao? Nghĩ tới dáng vẻ ủy khuất của nó, huynh làm được sao?”

...

Giảng đạo lý, con thú cưng đó của nàng, hắn không dám nghĩ tới.

“Tất nhiên không được! Tiểu sư muội, tỷ đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta xuất phát thôi, ngũ sư huynh tự huynh ấy sẽ bám theo thôi.”

“Được, muội nghe sư tỷ.”

...

Diệp Linh Lung đứng dậy đi làm cho La Diên Trung tỉnh lại, tỉnh lại cái nhìn đầu tiên thấy Quỷ Vương đang tay không xé xác quỷ hồn, đang chuẩn bị ngất thêm một lần nữa La Diên Trung trên mặt ăn hai cái tát tỉnh táo tinh thần.

“Tỉnh lại đi, khởi hành rồi.”

...

“Diệp Tử tỷ, ta thực sự rất sợ hãi, ta yếu đuối như vậy, ngươi có thể nào...”

“Ngươi nhắc nhở đúng đấy, ta nên giải phong ấn cho ngươi rồi.”

Thế là, Diệp Linh Lung từ trong nhẫn lấy ra một cuốn sách, lật mấy trang xong lại gập lại, toàn bộ quá trình không quá mười giây đồng hồ.

Sau đó nàng giơ tay vạch mấy đường trên người hắn, giây tiếp theo, La Diên Trung cảm thấy cả người đều không giống trước nữa rồi!

Thấy bản thân trong nháy mắt khôi phục, hắn trợn tròn mắt không thể tin nổi.

“Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?”

“Chỉ đơn giản như vậy thôi nha.”

Lúc này, trong đầu hắn không nhịn được hiện lên cảnh tượng ở rạp hát hắn dùng mặt để chiến đấu, giãy giụa cầu sinh đầy chua xót...

Chung quy là một mình hắn gánh chịu tất cả.

“Hiện tại ngươi đã là một Kim Đan cường đại rồi, bảo vệ chúng ta đi về phía trước đi.”

Vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc bản thân rất thảm rất gà mờ rất xui xẻo La Diên Trung: ???

Lời này hắn một chữ cũng nghe không hiểu.

Đề xuất Cổ Đại: Thức Tỉnh Rồi, Ta Mang Hồ Mị Thuật
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện