Chương 1184: Đã Lâu Không Gặp
Chưa từng nghe nói trong quá trình bắt giữ Huyền Minh Điểu lại gặp phải cạm bẫy, đều là ai bắt nhanh thì người đó được, nhưng lần này cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, lại để họ gặp phải.
Mắt thấy Hắc Cửu sắp bị quỷ thú bao vây, Thẩm Ly Huyền và Giáp Thập Lục nhanh chóng xông lên giúp đỡ.
“Có mai phục, chúng ta rời khỏi đây trước!”
Lời của Thẩm Ly Huyền vừa dứt, từ bốn phương tám hướng tràn ra thêm nhiều quỷ thú hơn, bao gồm cả phía sau vị trí họ vốn đang đứng, chúng giống như thủy triều, trong nháy mắt nhấn chìm họ vào trong.
Những con quỷ thú này mặc dù không phải đối thủ của họ, nhưng không ngăn được số lượng của chúng thực sự quá nhiều.
Thế là, ba người đứng tựa lưng vào nhau, chuẩn bị giết ra một con đường máu.
Tuy nhiên lúc này, một tiếng sáo lạnh lùng vang lên, mặc dù chỉ có vài âm tiết đơn giản, nhưng những con quỷ thú này giống như phát điên lao lên cắn xé họ, căn bản không hề quan tâm mình có bị thương hay không, có chết hay không.
“Có người đang điều khiển những con quỷ thú này! Có người dùng Huyền Minh Điểu để giăng bẫy!”
Hắc Cửu vừa nói xong, từ trên cao phía xa lại truyền đến một tiếng chim hót rõ ràng, ngẩng đầu nhìn lên, họ lại thấy một con Huyền Minh Điểu đang bay lượn một cách phô trương.
...
Hai con Huyền Minh Điểu này, có con nào là thật không?
Con này không đúng, con kia cũng không đúng, một hoạt động Truy Bảo tốt đẹp sao chỗ nào cũng thấy hố vậy?
Rốt cuộc là kẻ nào đang chơi những thủ đoạn này vậy? Mọi người dựa vào bản lĩnh của mình không tốt sao?
Trong lòng cũng chỉ sụp đổ một thoáng, họ nhanh chóng tập trung tinh thần trở lại để ứng phó với những con quỷ thú đang điên cuồng cắn xé họ này.
Điên rồi, chúng giống như trúng tà vậy, vừa điên vừa dữ, đao kiếm đâm vào người chúng, vết thương đầy rẫy, máu nhuộm cả khu rừng rậm, xác chết cũng ngày càng nhiều, nhưng chúng không hề quan tâm.
Con Huyền Minh Điểu này cũng không phải nhất định phải bắt cho bằng được, dù sao vẫn có thể thông qua khảo hạch chính quy để vào khu vực phía sau, rốt cuộc là kẻ nào thâm độc như vậy muốn dồn họ vào chỗ chết chứ!
Ngay khi họ đang khổ sở chống đỡ, không ngừng chiến đấu, không ngừng văng máu, giết chóc quỷ thú không hồi kết thì đột nhiên một tiếng quỷ gầm quen thuộc truyền đến.
Họ thuận theo âm thanh nhìn qua, chỉ thấy Chiêu Tài đã nhìn thấy thức ăn đang hưng phấn lao tới.
“Là Đại tiểu thư tới rồi!”
Chưa từng có khoảnh khắc nào, Hắc Cửu cảm thấy Đại tiểu thư tỏa sáng rực rỡ như vậy.
Chiêu Tài vừa hung vừa mạnh, trong thời gian rất ngắn đã xông vào vòng vây, giúp họ giảm bớt áp lực rất lớn, để họ có đủ dư lực rút lui.
“Chiêu Tài! Chủ nhân ngươi đâu?”
Thấy Chiêu Tài, Thẩm Ly Huyền người đầu tiên hỏi chính là Diệp Linh Lạc.
Bởi vì Chiêu Tài đã tới, nhưng trong tầm mắt không hề thấy bóng dáng của Diệp Linh Lạc và Thất Linh Nhị Ngũ.
“Gào...”
Chiêu Tài gầm lớn một tiếng xong, chẳng những không cùng họ rút lui ngược lại còn lao vào tấn công quỷ thú.
Lúc này, họ nhìn thấy rõ ràng ở phía xa phía trước, bên cạnh con Huyền Minh Điểu đang đứng trên cành cây kia, xuất hiện một bóng dáng màu đỏ vô cùng rực rỡ!
Chỉ thấy Diệp Linh Lạc tay cầm Huyền Ảnh lao về phía con Huyền Minh Điểu đó, ngay lúc này, phía sau nàng một luồng kiếm quang rực sáng.
“Đại tiểu thư! Cẩn thận!”
Hắc Cửu hét lớn một tiếng, Diệp Linh Lạc đã sớm chuẩn bị quay người lại, một kiếm chặn đứng người phía sau.
“Keng” một tiếng, kiếm và kiếm va chạm phát ra tiếng ngân vang thanh thúy.
Diệp Linh Lạc cầm Huyền Ảnh bị chấn đến mức hổ khẩu tê dại, tu vi của đối phương ở Đại Thừa kỳ, hơn nữa là loại có thiên phú rất tốt.
Hắn mặc một bộ y bào màu huyền, thân hình cao ráo như trúc, nhìn là biết là một người lớn lên rất đẹp trai.
Nhưng đáng tiếc Diệp Linh Lạc hiện tại không nhìn rõ đối phương trông thế nào, bởi vì đối phương vậy mà cũng giống mình đeo một cái mặt nạ.
Xem ra ở Minh giới này, ai nấy đều có những điều không thể để người khác thấy.
Diệp Linh Lạc còn chưa kịp nói chuyện, liền thấy ánh mắt hắn nheo lại, tầm mắt rơi trên người con Huyền Minh Điểu trên cành cây, sau đó lướt qua Diệp Linh Lạc trực tiếp bay về phía Huyền Minh Điểu.
Diệp Linh Lạc cũng đi theo quay đầu, nhìn thấy Thất Linh Nhị Ngũ đúng như sự sắp xếp đó, nhân lúc nàng và người này dây dưa đã chạy đi trộm chim rồi.
Mắt thấy Thất Linh Nhị Ngũ sắp bắt được Huyền Minh Điểu, chỉ thấy người trước mắt huýt sáo một cái, Huyền Minh Điểu lập tức liền cất cánh bay đi!
Tốt lắm, người này có thể ngự quỷ thú, mà Huyền Minh Điểu cũng là một loại quỷ thú, đã thành công bị hắn thuần phục, nên mới nghe lời đậu ở đây làm mồi nhử cho hắn, để hắn tàn sát những người đến tranh đoạt Huyền Minh Điểu!
Huyền Minh Điểu bay đi, Thất Linh Nhị Ngũ vồ hụt.
Nhưng vấn đề không lớn, Thất Linh Nhị Ngũ ở quá gần Huyền Minh Điểu, trên người còn có bùa tăng tốc của Diệp Linh Lạc, xông lên truy kích con chim này không hề khó.
Mắt thấy người này lại định tiếp tục huýt sáo, Diệp Linh Lạc nhân cơ hội ném một xấp bùa sau lưng hắn.
Hắn phản ứng nhanh chóng quay đầu lại để đánh nát bùa của nàng, ngay lúc hắn ứng phó với những lá bùa này, Diệp Linh Lạc nhanh chóng rơi xuống sau lưng hắn, nắm lấy vai hắn.
Trong khoảnh khắc hắn định phản kích, Diệp Linh Lạc kích hoạt trận pháp truyền tống đỉnh điểm đã bố trí lúc mới tới, mang theo hắn cùng biến mất tại chỗ.
“Đại tiểu thư!”
“Tiểu...”
Thẩm Ly Huyền thấy Diệp Linh Lạc đi theo người đó cùng biến mất, căng thẳng đến mức sắc mặt nhanh chóng trầm xuống.
Trên ngọn núi bên cạnh, Diệp Linh Lạc đã sớm chuẩn bị đáp xuống đất một cách hoàn mỹ, hơn nữa trong khoảnh khắc đầu tiên đã kéo giãn khoảng cách với người đó.
Người đó lúc đáp xuống đất có loạng choạng một chút, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại, thanh kiếm trong tay hắn chỉ vào Diệp Linh Lạc, đáy mắt tràn ngập sát khí.
Giống như đang nói, một tên Hợp Thể nhỏ bé gan lớn thật đấy, vậy mà dám đơn độc mang hắn – một tên Đại Thừa – đi, chết đi!
Hắn một chữ cũng không nói, trực tiếp vung thanh kiếm trong tay, dứt khoát gọn gàng lao về phía Diệp Linh Lạc, cái dáng vẻ vừa hung vừa dữ đó, rất có khí chất của phản diện.
“Ngươi là Nhân tộc.”
Lời này của Diệp Linh Lạc là câu khẳng định, bởi vì lúc này hắn đã dùng đến nhục thân của mình, linh khí tràn trề, ở nơi quỷ khí sâm sâm như Minh giới này, muốn người ta không biết cũng khó.
“Là tên Nhân tộc đã thiêu rụi nửa thung lũng ngoài Uổng Tử Thành trong một đêm đó.”
Nghe thấy lời này, thanh kiếm trong tay người đó rung động một chút.
“Sao vậy? Bị ta nói trúng rồi? Nhưng phản ứng của ngươi không đúng nha, bị vạch trần như ngươi, chẳng lẽ không phải nên thẹn quá hóa giận sao? Sao ngươi ngược lại ra tay lại do dự vậy?”
Diệp Linh Lạc nói xong, thế tấn công của người đó càng chậm lại.
“Vậy nên, ngươi có phải nhận ra ta không? Nhận ra giọng nói của ta?”
Diệp Linh Lạc nói xong, nhân lúc hắn ngẩn người, nhanh chóng tiếp cận hắn, sau đó lúc hắn không để ý một kiếm đâm về phía tim hắn.
Người đó nhanh chóng giơ kiếm chống đỡ, sự chống đỡ này, để Diệp Linh Lạc có cơ hội thừa cơ.
Một thanh kiếm lượn lờ sương mù ánh sáng màu đỏ từ sau lưng nàng bay lên, nhân lúc hắn chống đỡ nhát kiếm đâm vào ngực của Diệp Linh Lạc, đã rạch nát mặt nạ trên mặt hắn.
“Rầm” một tiếng, mặt nạ trên mặt hắn vỡ vụn, lộ ra dáng vẻ dưới mặt nạ của hắn.
Khoảnh khắc đó, Diệp Linh Lạc lùi lại một bước, thu hồi hai thanh kiếm, để chúng bay sau lưng mình, sau đó tháo mặt nạ của mình xuống, lộ ra một nụ cười vui vẻ và rạng rỡ.
“Đã lâu không gặp.”
Đề xuất Cổ Đại: Nàng Khoác Long Bào
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ