Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1176: Cái Này Gọi Là Quan Quan Tương Hộ

Chương 1175: Cái Này Gọi Là Quan Quan Tương Hộ

Sau khi làm xong lời từ biệt cuối cùng, Diệp Linh Lạc cùng Thẩm Ly Huyền bay rời khỏi bờ sông Vong Xuyên dưới sự tiễn đưa của Man Thù Nhu.

Bay đến bờ Minh Hải đã hẹn trước, họ nhìn thấy ba tên quỷ sai đang đợi họ ở đó: Thất Linh Nhị Ngũ, Giáp Thập Lục và Hắc Cửu.

“Đại tiểu thư, cuối cùng người cũng tới rồi!”

Thất Linh Nhị Ngũ vừa nhìn thấy họ liền lập tức nghênh đón, hơn nữa trong thần sắc còn có chút nóng lòng chờ đợi.

Thấy họ lúc đi đến sông Vong Xuyên là ba người, mà khi quay lại Minh Hải chỉ còn hai người, trong mắt họ rõ ràng có sự nghi hoặc, nhưng không có một ai hỏi ra miệng.

Đây chính là đạo đức nghề nghiệp của các quỷ sai sao? Họ cũng quá biết chừng mực rồi!

Diệp Linh Lạc liếc nhìn Minh Hải lúc này vẫn vô cùng náo nhiệt, hỏi: “Tình hình bên Minh Hải thế nào rồi?”

“Vụ nổ đã thu hút rất nhiều người, đồng thời cũng làm nổ tỉnh những lệ quỷ đang ngủ say bị chôn vùi bên dưới, họ đánh nhau loạn xạ.

Nhưng uy lực và phạm vi của vụ nổ quá lớn, lệ quỷ bị đánh thức vô cùng nhiều, nên bên Minh phủ đã hạ lệnh tất cả quỷ sai không có nhiệm vụ đặc biệt đều phải đến Minh Hải để trấn áp những lệ quỷ này, hiện tại mọi người đang luống cuống tay chân lắm.

Nhưng Đại tiểu thư người yên tâm, Chiêu Tài ăn rất sạch sẽ, ngoài vụ nổ và nổ ra lệ quỷ bên dưới, họ chẳng phát hiện ra gì cả, đến nay ngay cả lý do tại sao xảy ra chuyện cũng không ai biết.”

Thất Linh Nhị Ngũ tóm tắt ngắn gọn tình hình một lượt, rõ ràng đến mức Diệp Linh Lạc không tìm thấy điểm nào cần hỏi thêm.

“Toàn bộ quỷ sai đều phải đi trấn áp, các ngươi không cần đi sao?” Diệp Linh Lạc cười hỏi.

“Giáp Thập Lục đã báo cáo lên trên là tôi đang thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, nên tôi không cần đi.” Thất Linh Nhị Ngũ đắc ý cười nói.

“Hắc Cửu đã báo cáo lên trên là tôi đang thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, nên tôi cũng không cần đi.” Giáp Thập Lục cũng cười rạng rỡ.

“Thân là Quỷ sứ, có thể tự giao nhiệm vụ cho mình, không cần để ý đến họ.” Hắc Cửu ngông cuồng dang hai tay ra.

Tốt lắm, Diệp Linh Lạc coi như đã trải nghiệm được một phen thế nào gọi là quan quan tương hộ (quan lại bao che cho nhau).

Cái này còn có thể lớp này che lớp kia, bao phủ đến từng người một.

“Chúng ta đi thôi, quay lại điểm rơi truyền tống của Diệt Thế Tam Nhãn Ác Quỷ.”

“Đại tiểu thư, quỷ sai có pháp bảo truyền tống, có thể truyền tống đến mấy địa điểm quan trọng ở Minh giới, ví dụ như Quỷ Môn Quan, Minh phủ, v.v. Nhưng hiện tại không có điểm rơi nào ở dãy núi Hoạt Tử cả, điểm truyền tống gần nơi đó nhất là Uổng Tử Thành, người xem chúng ta là đi Uổng Tử Thành trước hay là dùng phương thức bay đến dãy núi Hoạt Tử?” Thất Linh Nhị Ngũ hỏi han.

“Vậy thì đi Uổng Tử Thành trước đi.”

“Đại tiểu thư, Uổng Tử Thành có quy định, qua đêm không được ra khỏi cổng thành, hiện tại thời gian này qua đó, chúng ta không kịp đi ra ngoài rồi, phải ở lại một đêm.”

Thấy Diệp Linh Lạc do dự, Thất Linh Nhị Ngũ lại nói: “Nếu chọn bay qua đó thì thời gian bay khoảng sáu canh giờ, sớm hơn lúc mở cổng thành một chút xíu.”

“Đi Uổng Tử Thành trước.”

“Được thôi.”

Thất Linh Nhị Ngũ nói xong lấy ra pháp bảo truyền tống của họ, đưa Diệp Linh Lạc cùng truyền tống qua đó.

Điểm rơi của họ ở Uổng Tử Thành vừa hay là ở cổng thành, nhưng lúc họ rơi xuống, cổng thành vừa hay đóng lại, Diệp Linh Lạc lúc đứng vững còn nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại.

Trước mặt là cổng thành Uổng Tử Thành đang đóng chặt, nàng ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy tấm biển đá trên cổng thành, ba chữ Uổng Tử Thành trên biển viết rất cẩu thả, nhưng cũng rất loang lổ, dường như đang kể về sự lâu đời của năm tháng.

Phía sau nàng là sự ồn ào vô tận, người xe tấp nập.

Trong một khoảnh khắc, nàng cảm thấy mình như quay trở lại nhân gian, phố xá náo nhiệt, ánh đèn lung linh, còn có tiếng nói cười của người qua đường, tiếng rao hàng của những người bán hàng rong, cái gì cũng có.

Diệp Linh Lạc quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy một con phố phồn hoa náo nhiệt, trên phố có rất nhiều bóng người, nói chính xác hơn là hồn đi hồn lại.

Những linh hồn này có thể thấy rõ ràng một số đến từ Nhân giới, một số đến từ Yêu giới, một số thậm chí đến từ Ma giới, còn có một số dường như là Quỷ tộc.

Bốn tộc hỗn hợp sống cùng nhau trong một tòa thành trì, đúng là có cảm giác của Cửu U Thập Bát Uyên rồi.

Thấy Diệp Linh Lạc đứng ở cổng thành nhìn dòng linh hồn qua lại tấp nập mà không nhúc nhích bước chân, Thất Linh Nhị Ngũ lại lanh lợi tiến lên giới thiệu cho nàng.

“Linh hồn trong Uổng Tử Thành lúc còn sống đều là những nhân vật lợi hại.

Thông thường sau khi chết vào Minh giới, đều là qua Quỷ Môn Quan, đi đường Hoàng Tuyền, lên cầu Nại Hà, sau đó qua Diêm La thẩm phán để vào luân hồi.

Một số linh hồn oán khí chưa tan, không chịu phối hợp đi theo quy trình, hoặc là nhảy Vong Xuyên, hoặc là đi lang thang khắp nơi, tóm lại sẽ hóa thành cô hồn dã quỷ.

Nhưng những linh hồn đó đều tương đối yếu, có những linh hồn rất mạnh, mạnh đến mức đám quỷ sai chúng tôi cũng không dám tùy tiện trêu chọc, những người này không muốn vào luân hồi, muốn rời khỏi Minh giới quay về thế giới lúc còn sống của mình.

Nhưng họ đã chết rồi, lúc vào Minh giới chỉ có linh hồn không có nhục thân, tình huống này là không quay về được. Quay về cũng vô dụng. Nên họ ở lại trong Minh giới, hoặc là đợi người đến đón, hoặc là tu luyện lại nhục thân, hoặc là hoàn toàn hóa thành Quỷ tộc, lăn lộn ở Minh giới.

Những người này ở lại Minh giới, nơi chờ đợi để rời đi chính là Uổng Tử Thành này.”

Diệp Linh Lạc gật đầu, hèn chi trước đó họ thảo luận chuyện gì mà người tộc Yêu tới rồi không đi Uổng Tử Thành mà lại đi loanh quanh trên Minh Hải, hóa ra còn có nguyên nhân như vậy.

Xem ra các giao diện khác cũng có không ít người nghĩ đủ mọi cách đến Minh giới để vớt người.

Mặc dù rất khó, nhưng bản lĩnh đến nơi đến chốn thì có thể thành công.

Giáp Thập Lục và Hắc Cửu đã quen với việc Thất Linh Nhị Ngũ giới thiệu mọi chuyện tỉ mỉ cho Diệp Linh Lạc.

Nếu đổi lại là trước đây họ chắc chắn phải có chút nghi ngờ, nhưng hiện tại đi theo Đại tiểu thư chứng kiến bao nhiêu thủ đoạn của nàng xong, họ lại không nghi ngờ nữa.

Nàng sở dĩ cần giới thiệu, chắc là còn có nguyên nhân khác, nhưng nguyên nhân này thì chỉ có Thất Linh Nhị Ngũ được sủng ái nhất mới biết được.

“Vậy chúng ta vào thành nghỉ ngơi một đêm trước đi.”

“Được thôi.” Thất Linh Nhị Ngũ ân cần nói: “Trong Uổng Tử Thành có dịch quán của quỷ sai chúng tôi, điều kiện cũng khá tốt, tôi đưa người đi.”

Diệp Linh Lạc và đoàn người đi trên đường thu hút rất nhiều ánh nhìn, bởi vì so với linh hồn đầy thành, mấy người bọn họ thực sự có thân thể, đúng là rất bắt mắt.

Bắt mắt nhất phải kể đến Thẩm Ly Huyền, luồng yêu khí trên người hắn thu hút không ít linh hồn thèm thuồng, cũng không biết hắn đến đón ai, ai lại có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi.

Ngay lúc này, một bàn tay mềm mại không xương chặn trước mặt Thẩm Ly Huyền, tất cả bọn họ quay đầu nhìn lại, thấy là linh hồn của một con hồ yêu.

Nàng ta cười vô cùng quyến rũ, thân hình cũng vô cùng yểu điệu.

“Công tử đến Uổng Tử Thành, có hứng thú uống một ly không?”

Thẩm Ly Huyền một cái liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn nàng ta, lạnh lùng thốt ra hai chữ.

“Không có.”

Con hồ yêu đó thất vọng thở dài một tiếng, nhưng nàng ta không muốn bỏ cuộc: “Bất kể huynh là tộc nào của Yêu giới, huynh cũng nên nghe nói qua Hồ tộc chứ? Ta là hậu duệ của vương tộc Hồ tộc, nếu huynh bằng lòng mang ta theo, đợi về Hồ tộc ta nhất định sẽ có trọng tạ, tiện tay mang theo là được.”

Nàng ta nói xong một đoạn dài như vậy, Thẩm Ly Huyền vẫn là đáp lại nàng ta hai chữ.

Đề xuất Hiện Đại: Gió Nam Cuối Cùng Cũng Qua, Năm Tháng Chẳng Quay Đầu
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện