Chương 1070: Đừng Khóc Nữa, Chuyện Này Cứ Để Ta Lo!
Cảm xúc của Diệp Linh Lãng vẫn còn đọng lại trong câu nói đó, bỗng cảm thấy phía sau trống trải, nàng vội quay đầu lại, chỉ thấy Dạ Thanh Huyền chẳng biết từ lúc nào đã không còn ở phía sau nàng nữa.
Nàng nhanh chóng tìm kiếm bóng dáng hắn, thấy hắn đang đi về phía một con phố lớn khác, khác với Hắc Long, hắn không bị cưỡng ép đưa đi mà là tự mình bước đi.
“Đại Diệp Tử!”
Diệp Linh Lãng hét lớn, hắn quay đầu lại, mỉm cười với nàng, rồi mấp máy môi.
"Hẹn gặp ở lối ra."
Hắn không nói thành tiếng mà dùng khẩu hình, có thể thấy hắn có ý định của riêng mình.
Khoảnh khắc hắn cũng rời đi, Diệp Linh Lãng bỗng thấy có chút mông lung.
Họ đều đi rồi, và đều đi theo con đường riêng của mình.
“Nhanh lên, chúng ta mau ra ngoài thành xem thử, nghe nói đằng kia có một đội Ma tộc lén lút lẻn vào, còn làm bị thương người của thôn Trấn Ma chúng ta nữa!”
Cô bé bên cạnh Diệp Linh Lãng bỗng nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng chạy đi.
Nàng nhất thời không phản ứng kịp, bước chân hơi khựng lại, cô bé kia lập tức quay đầu lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn nàng.
“Ma tộc đến rồi, ngươi không muốn đi đánh đuổi chúng sao?”
Nàng có dự cảm, nếu nàng trả lời không muốn, hoặc chuyển chủ đề hỏi những chuyện không liên quan khác, nàng sẽ bị đưa đi giống như Hắc Long.
Đó chính là điều mà người phụ nữ ẩn trong cơ thể cô bé này đã nói, chuyện sẽ chủ động tìm đến, không được phép sai sót dù chỉ một chút.
“Tất nhiên là muốn rồi, nhưng chỉ có hai chúng ta thôi sao?”
“Ngươi cảm thấy hai chúng ta không đủ sao?”
Cô bé hỏi xong liền nhìn nàng với ánh mắt hơi kỳ lạ, cô bé dường như không quan tâm nàng có đồng ý hay không, mà là đang đợi câu trả lời của nàng.
Diệp Linh Lãng sững lại, vậy đây lại là một điểm lựa chọn sai lầm khác sao?
“Ta thấy hai chúng ta là đủ rồi, người càng ít càng tốt, nếu không dễ đánh rắn động rừng.”
Câu này vừa thốt ra, cô bé kia lập tức mỉm cười.
“Vậy thì đi thôi!”
Cô bé dẫn Diệp Linh Lãng chạy thục mạng ra phía ngoài thôn Trấn Ma, càng lúc càng xa lối vào Đệ Thất U mà người phụ nữ kia đã nói.
Diệp Linh Lãng đang mải suy nghĩ thì phía trước có tiếng động, nàng nín thở nhìn về phía đó, quả nhiên thấy một đội Ma tộc đang ở trong rừng, những bụi cây dài che khuất phần lớn thân hình của chúng.
Nhưng từ góc độ của họ, họ vẫn lờ mờ thấy chúng đang thẩm vấn những người bị trói trên cây.
Tổng cộng có hai người, cả hai đều mình đầy thương tích, máu chảy đầm đìa, một người đã chết, người còn lại cũng sắp chết, hiện giờ chỉ còn thoi thóp một hơi, vẫn đang bị Ma tộc thẩm vấn.
Thủ đoạn thẩm vấn của mấy tên Ma tộc đó vô cùng tàn nhẫn, người đã chết kia đôi mắt đã bị móc mất, tai chỉ còn một bên, miệng bị xé rách toạc đến tận cổ họng.
Phía dưới bụng thậm chí còn bị rạch một đường lớn, lục phủ ngũ tạng rơi vãi đầy đất, máu thịt nhầy nhụa, khiến người ta nhìn mà kinh hãi.
Người còn sống kia cũng chẳng khá hơn là bao, trước ngực bị khoét một cái lỗ lớn, tại vết thương máu thịt lẫn lộn đó, có thể thấy rõ trái tim hắn đang đập.
Người này dù có cứu được thì cũng chẳng sống được bao lâu nữa, hơn nữa trái tim gần như bị mổ ra, khí lực của hắn chắc hẳn đã tiêu tán gần hết, cứu về cũng chỉ là một phế nhân.
“Nói mau! Còn không nói, ta sẽ gọt từng miếng xương của ngươi ra, ta muốn xem thử nó cứng đến mức nào!”
“Ta nói...”
Người đó hơi thở yếu ớt, giọng rất nhỏ, một tên Ma tộc cúi đầu ghé sát tai vào nghe.
“Lũ Ma tộc hèn hạ vô sỉ các ngươi đều đáng bị diệt tộc! Các ngươi đi chết hết đi!”
Người đó nói xong liền phát điên há miệng cắn một miếng vào tai tên Ma tộc kia, cắn chảy rất nhiều máu.
Hắn đau đến mức lập tức dùng con dao trong tay đâm mạnh vào miệng người đó, cắt nát bét cái miệng của hắn.
Thấy cảnh này, Diệp Linh Lãng quay mặt đi, quá tàn nhẫn rồi.
Khi nàng quay đi, thấy cô bé bên cạnh lúc này đang bịt miệng, nước mắt đã giàn giụa, đôi mắt đỏ hoe.
Cô bé cố kìm nén để không khóc thành tiếng, ánh mắt luôn dán chặt vào người bị cắt nát miệng kia.
Diệp Linh Lãng lại nhìn về phía người đó, phát hiện người đó vậy mà đã nhìn thấy vị trí ẩn nấp của họ, lúc này đang ra hiệu bằng mắt bảo họ rời đi để báo tin.
Cô bé bên cạnh nàng khóc nức nở, nhìn mà đau lòng.
Cô bé cố nén tiếng khóc kéo kéo vạt áo Diệp Linh Lãng, lôi nàng rời đi.
Sau khi hai người rời khỏi chỗ ẩn nấp một đoạn, cô bé mới buông bàn tay đang bịt miệng ra, lúc đó, Diệp Linh Lãng thấy môi cô bé đã bị cắn nát hết, máu và nước mắt hòa lẫn vào nhau, nhìn thôi đã thấy đau.
“Ngươi không sao chứ?”
“Hắn là ca ca của ta, là người thân duy nhất của ta trên đời này! Ta không thể cứu hắn, ta phải quay về truyền tin, ta cũng cứu không nổi hắn, hắn như vậy đã không thể sống tiếp được nữa rồi.”
Cô bé vừa đi vừa nói, tiếng khóc nghẹn ngào.
“Hắn là ca ca của ta, hắn là ca ca của ta mà! Nhưng người của thôn Trấn Ma chúng ta phải lấy việc diệt ma làm nhiệm vụ, lúc này tuyệt đối không được tùy tiện, ta phải lo cho đại cục, ta phải quay về báo tin, hu hu hu... ca ca... ta mà đi, hắn chắc chắn sẽ chết.”
Dù khóc rất dữ nhưng bước chân cô bé không hề dừng lại, nghĩa vụ và trách nhiệm thúc giục cô bé tiến về phía trước, dù có khó khăn, đau đớn, hận thù đến đâu.
Bỗng nhiên, vạt áo cô bé bị kéo một cái, cô bé mạnh mẽ quay đầu lại nhìn Diệp Linh Lãng.
“Ngươi làm gì thế? Chúng ta phải quay về báo tin.”
Câu nói này vừa thốt ra, cảm giác hỏi nàng lựa chọn lại ập đến.
“Nhưng hắn là ca ca của ngươi.”
“Cho nên chúng ta không quay về báo tin nữa, chúng ta đi cứu hắn, đúng không?”
“Không phải.”
Cô bé sững lại.
“Chúng ta có hai người, ta sẽ đi dụ lũ Ma tộc đi, ngươi đi cứu ca ca ngươi và đồng đội của hắn, giấu họ vào nơi an toàn trước, sau đó mới đi báo tin, ta có thể cầm chân chúng.”
“Nhưng mà...”
“Hắn là ca ca của ngươi, nếu bây giờ ngươi không quay lại, ngươi sẽ hối hận cả đời. Nhiệm vụ trấn ma ngươi cũng không thể lơ là, sau khi ngươi quay lại, có thể hỏi thêm nhiều tin tức từ ca ca ngươi rồi truyền đạt lại, như vậy vẹn cả đôi đường.”
“Nhưng chúng có nhiều ma đầu như vậy!”
“Cũng không sao, ta tự có cách.” Diệp Linh Lãng tự tin mỉm cười: “Cứ xem ta đây!”
Nói xong, Diệp Linh Lãng chẳng cần biết cô bé có đồng ý hay không liền quay đầu lại, khi xông tới nàng còn đổi vị trí để tránh làm cô bé bị lộ.
Nàng chạy tới một cách cẩn thận nhưng lại cố ý tạo ra một chút tiếng động, lén lút tiếp cận chúng.
Ngay lúc này, lũ Ma tộc quả nhiên nghe thấy động tĩnh của Diệp Linh Lãng, quay đầu lại tìm chính xác nơi ẩn nấp của nàng.
Biết mình bị phát hiện, phản ứng đầu tiên của Diệp Linh Lãng không phải là chạy, mà là lấy từ trong nhẫn ra những quả bom phiên bản tu tiên mà nàng đã chế tạo trước đó, ném mấy quả về phía lũ Ma tộc.
Tiếng nổ "ầm ầm ầm" vang lên, mấy tên Ma tộc ngay lập tức bị chọc giận.
Đề xuất Hiện Đại: Bắt Đầu Từ Ngày Cô Ấy Đào Hôn
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ