Chương 1056: Ai Dám Bắt Nạt Chủ Nhân Nhà Ngươi Chứ?
Hắc Long không ngờ sẽ bị Bích Liên trêu đùa vào lúc này.
Hắn là cùng mình thân quen rồi bắt đầu to gan lớn mật rồi sao? Cái tên Bích Liên hèn mọn như cháu chắt trước kia đâu mất rồi?
Bích Liên cũng không ngờ Hắc Long này trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, vẫn cứ ngay thẳng như xưa, thực sự khiến người ta khó đỡ.
Nhưng cũng may hai vị này không có đánh nhau trong phòng, mà là tu luyện và ngủ, nếu không bị Hắc Long xông vào như vậy, người bên ngoài đều nhìn thấy, hai vị tổ tông này nổi giận e là sẽ nổ tung cái Lạc Thạch Thành này mất.
Nếu thực sự có ngày đó, con thỏ trắng nhỏ đáng thương như hắn sẽ là người đầu tiên biến thành đầu thỏ nổ tung.
"Ta... ta không có việc gì, ta bây giờ cút ra ngoài còn kịp không?" Hắc Long vẻ mặt vô tội hỏi.
"Không cút ra ngoài ngươi là muốn chết ngay tại chỗ này sao?" Dạ Thanh Huyền hỏi ngược lại.
Lời này vừa thốt ra, Hắc Long như được đại xá vội vàng quay đầu chạy ra ngoài, nhưng người vừa quay đi, phát hiện kiếm trên cổ không buông ra.
"Nghe thấy chưa, huynh ấy bảo ta cút, các ngươi còn không thả ta ra?"
Diệp Linh Lạc cười khẩy một tiếng.
"Tại sao phải thả ngươi ra? Bảo ngươi cút, là chuyện giữa ngươi và chủ nhân ngươi. Thu dọn ngươi là chuyện giữa ngươi và hai thanh kiếm này, giữa chúng có ảnh hưởng gì không?"
...
Thế là, Hắc Long cứ thế bị hai thanh kiếm gác lên cổ, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người đi ra ngoài, mất sạch thể diện bao nhiêu năm nay.
Sau khi ra ngoài, hai thanh kiếm này không chém nhau nữa, kỳ lạ thay lại đạt được sự thống nhất, bắt đầu chém hắn.
"Hồng Nhan, ngươi sinh ra kiếm linh rồi à? Chúc mừng chúc mừng."
"Cho nên lúc ta chưa có ý thức, ngươi chính là bắt nạt chủ nhân nhà ta như vậy sao?"
...
Ai dám bắt nạt chủ nhân nhà ngươi chứ?
Năm đó nàng ta còn là một Hóa Thần nhỏ bé, dựa vào việc chế tạo cạm bẫy, huy động kim tiền, đã suýt chút nữa nổ chết mình rồi.
"Ma kiếm đâu? Tiếp tục kiền giá đi, xảy ra chuyện lớn như vậy, sao ngươi nằm xuống được?"
...
Chính là nói, gọi một tiếng đại lão, ngài thực sự đem ta để trong lòng nha.
"Huyền Ảnh, dù sao chúng ta cùng một chủ nhân, ngươi chắc không định giúp người ngoài tới bắt nạt ta chứ?"
"Ngươi ngốc à? Đánh chết ngươi, chủ nhân chẳng phải chỉ còn lại mình ta sao? Chúng ta lại phải quay về những ngày tháng nương tựa lẫn nhau trước kia rồi, giữ cái mạng chó này của ngươi làm gì?"
...
Sớm biết không nên khuyên, Huyền Ảnh tên này chưa bao giờ cùng mình một lòng.
Thôi bỏ đi, tất cả mọi người đều cô lập hắn, nhưng không sao, bản thân hắn đủ mạnh mẽ, không sợ bất kỳ gian nan hiểm trở nào!
Thế là, Hắc Long cùng ba thanh kiếm này đánh nhau, dưới sự vây xem của bao nhiêu người, có chút mất mặt.
Dạ Thanh Huyền từ trên sập xuống, đóng cửa phòng lại lần nữa, lần này huynh ấy lại khóa trái cửa phòng.
Lúc quay đầu lại, huynh ấy nhìn Diệp Linh Lạc với vẻ mặt đầy buồn cười.
"Ta trước đây đã nói rồi mà, không khóa trái chắc chắn sẽ có người xông vào."
...
Diệp Linh Lạc lườm huynh ấy một cái, không lên tiếng, tiếng động bên ngoài không ngớt, nhưng nàng cũng lười để ý, vẫn là tiếp tục tu luyện Cửu Tiêu Thần Hồn Quyết của nàng quan trọng hơn.
Thời gian từng chút trôi qua, Diệp Linh Lạc tiến vào trạng thái tu luyện chuyên chú, hết lần này đến lần khác củng cố, khiến nàng càng thêm quen thuộc với Cửu Tiêu Thần Hồn Quyết.
Mặc dù vẫn luôn dừng lại ở tầng thứ hai, nhưng mỗi một lần lặp lại, nàng đều sẽ có thu hoạch mới.
Cho đến một ngày nàng cảm thấy mình đã chạm đến ngưỡng cửa tiến giai tầng tiếp theo, nhưng mãi không tìm thấy cơ hội bước vào, nàng mở mắt ra.
Trong Cửu U Thập Bát Uyên không có phân biệt đêm đen ngày dài, thời gian rất không kinh dùng, chớp mắt một cái thậm chí không biết đã trôi qua bao lâu.
Nàng chỉ biết, trong thời gian tu luyện dài như vậy, vết thương trên tim nàng cơ bản đã hồi phục hoàn toàn rồi, những vết sẹo trên người càng là sớm đã không thấy đâu nữa.
Lúc nàng từ trên sập xuống, Dạ Thanh Huyền vẫn còn đang ngủ bên cạnh.
Nàng không làm phiền huynh ấy, tự mình bước ra khỏi phòng.
Lúc đi ra, bên ngoài sạch sạch sẽ sẽ, đừng nói là người, ngay cả thanh kiếm cũng không có, cũng không biết ba đứa chúng nó đi đâu chơi rồi.
Nhưng vấn đề không lớn, Đệ Tứ U rất an toàn, nàng bây giờ phải đi thử nghiệm việc sửa đổi quy tắc của thế giới kiếm ý, kiểm nghiệm thành quả tu luyện của nàng rồi.
Đến kiếm chủng, vừa hay gặp được Hồng Nhan và ma kiếm quay về tìm nàng, mang theo chúng xong, nàng bắt đầu kế hoạch của mình.
Nàng nhìn bên trái nhìn bên phải, quyết định chọn một quả hồng mềm để nắn trước.
Chọn xong, nàng nhanh chóng tiến vào trong thế giới kiếm ý, kiếm ý này đối với nàng mà nói không khó, nhưng muốn dùng linh hồn lực để ảnh hưởng đến diễn biến tiếp theo của nó, thay đổi quy tắc của nó lại không hề dễ dàng.
Cũng may thời gian tu luyện vừa qua, khiến linh hồn lực của nàng mạnh lên rất nhiều, cho nên dù là thất bại hết lần này đến lần khác, cũng không khiến cục diện hoàn toàn sụp đổ.
Không sụp đổ, nàng liền có thể thử lại lần nữa.
Nàng thử một lần, hai lần, ba lần... cho đến vô số lần nàng đếm không xuể sau đó, cuối cùng trực tiếp ở trong thế giới kiếm ý của thanh kiếm hồng mềm này hạ gục nó, nhận được chiếc lá thứ ba của nàng.
Thử nghiệm thành công khiến nàng ở trong trạng thái hưng phấn cao độ, bắt đầu lựa chọn thanh kiếm mạnh hơn một chút.
Lần này nàng không tự mình chọn, mà bảo ma kiếm chọn cho nàng, dù sao nó cũng là kiếm địa phương, phương diện này nó rành hơn mình.
Cũng không biết thế nào, ma kiếm khi nhận nhiệm vụ mới dường như đặc biệt hưng phấn, còn bồi thêm một câu: "Việc này ta rành, sau này cứ cố gắng chọn loại việc này cho ta."
Không hổ là kiếm địa phương, sự lựa chọn của ma kiếm còn tốt hơn nàng dự kiến.
Thanh kiếm này, mặc dù có thể mang lại cho nàng khó khăn cực lớn, nhưng lại dẫm lên giới hạn của nàng, khiến nàng vẫn có thể miễn cưỡng không sụp đổ.
Lần này nàng thử nghiệm số lần còn nhiều hơn lần trước, nhiều đến mức nàng đếm không xuể, cuối cùng mới thắng hiểm hạ gục được.
Sau hai lần thử nghiệm, linh hồn lực của nàng tiêu hao có chút lớn, thế là nàng đổi phương pháp thông thường, dùng cách lĩnh ngộ và đánh bại để hạ gục thanh kiếm tiếp theo.
Cũng là cường độ vượt qua giới hạn của nàng một chút để ma kiếm đi chọn, sự lựa chọn của nó vẫn vô cùng chính xác.
Lần này dùng linh lực xong, lần sau nàng lại bắt đầu dùng linh hồn lực, hai loại sức mạnh thay phiên nhau sử dụng, để hai loại sức mạnh ở giữa có thể được nghỉ ngơi và bổ sung đầy đủ.
Theo nhịp điệu này, nàng thành công hạ gục chiếc lá thứ chín của mình, nhận được tư cách đi xuống dưới, và trong quá trình khô khan gian nan nhưng thu hoạch rất lớn này, đột phá tầng thứ ba của Cửu Tiêu Thần Hồn Quyết.
Lúc này, nàng cảm thấy linh hồn lực của mình dường như có một phạm vi cảm tri nhất định, cảm giác đó thật kỳ diệu!
Nàng lặp đi lặp lại dùng vài lần sau đó, phát hiện mình ngay cả khi không dùng mắt để nhìn, cũng có thể biết xung quanh vòng này có những thanh kiếm gì, tu luyện linh hồn lực quả nhiên thụ ích vô cùng!
Với tâm trạng vui mừng này, nàng hớn hở rời khỏi kiếm chủng, chạy về Lạc Thạch Thành.
Lúc về đến Lạc Thạch Thành, nàng thấy Bích Liên và Hắc Long đang ngồi xổm trước cửa phòng nàng bàn luận chuyện gì đó.
Diệp Linh Lạc khi thấy bọn họ vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Các ngươi làm hòa rồi à?"
"Làm hòa cái gì?" Hắc Long thắc mắc hỏi.
"Trước đó Bích Liên hại ngươi mất mặt trước đám đông, còn bị Hồng Nhan và Huyền Ảnh truy sát suốt quãng đường, ngươi chẳng phải gào thét muốn bắt Bích Liên về nướng thịt thỏ ăn sao?"
Bích Liên vẻ mặt kinh hãi.
Đề xuất Bí Ẩn: Tiệm Đồ Cúng Âm Dương
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ