Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1016: Đánh Lén Hay Kiền Giá? Nhào Vô Đây Muội Tiếp Hết!

Chương 1015: Đánh Lén Hay Kiền Giá? Nhào Vô Đây Muội Tiếp Hết!

“Nói đơn giản là Thái Tử dạo này ăn nhiều quá, sức mạnh tăng vọt, mà phong ấn ngươi hạ cho nó mới chỉ mở đến tầm Hóa Thần, nó tiêu hóa không nổi nên khó chịu lắm, yêu cầu ngươi mau giải phong ấn toàn bộ đi, nó muốn lên sàn ăn đại tiệc!”

Nói xong, Béo Đầu liền chui tọt vào không gian rồi biến mất tăm, chẳng biết lại chạy đi đâu bắt nạt ai nữa.

Diệp Linh Lạc bế Thái Tử từ trong không gian ra, Thái Tử ủ rũ nằm trên lòng bàn tay nàng, trông như chỉ còn thoi thóp hơi tàn, vô cùng đáng thương.

Nàng kiểm tra kỹ Thái Tử một lượt, những chỗ bị ác linh làm bị thương đã lành hẳn, không có gì đáng ngại.

Điểm khác biệt duy nhất so với trước đây là cái bụng vốn luôn xẹp lép của nó, hình như giờ đã hơi hơi phồng lên một chút.

“Là ảnh hưởng đến sự sinh trưởng phát triển của ngươi thật, nhưng không đến mức sống dở chết dở thế này đâu. Sau này đừng có học mấy cái thứ linh tinh của Béo Đầu, làm hung thú thì phải chân thành một chút mới đáng yêu.”

Diệp Linh Lạc vừa dứt lời, Thái Tử lập tức đứng bật dậy, nhe ra hàm răng vừa nhọn vừa dài, hung dữ vô cùng, như muốn nói: "Bớt nói nhảm đi, mau giải phong ấn cho lão tử!"

Nàng khẽ cười, tháo một viên châu đang treo trên cổ nó xuống.

Viên châu vừa tháo ra, vẻ mặt Thái Tử càng thêm hung tợn, như muốn nói: "Cái gì thế? Tháo một viên là ý gì, giải hết cho lão tử!"

Diệp Linh Lạc thấy vậy, thuận tay tháo thêm ba viên nữa, mười tám viên châu treo trên cổ nó giờ chỉ còn lại tám viên.

“Với mức độ phong ấn hiện tại, chắc đủ để ngươi nâng thực lực lên Hợp Thể Kỳ rồi, số còn lại không tháo cho ngươi được.”

Thái Tử vẫn nhe răng trợn mắt nhìn Diệp Linh Lạc, tỏ vẻ vô cùng bất mãn, nó muốn tháo sạch sành sanh cơ!

“Hung dữ cũng vô ích, sẽ không tháo cho ngươi đâu. Ta không phải sợ ngươi làm hại ta, giải cho ngươi đến Hợp Thể Kỳ rồi, đợi ngươi điều chỉnh thực lực lên, Hợp Thể Kỳ của ngươi muốn giết ta cũng dễ thôi.”

Diệp Linh Lạc xoa đầu Thái Tử.

“Ta từng đọc trong sách, bản tính của hung thú là hung hãn cuồng bạo, khi ra đời sẽ tuân theo bản tính mà làm những chuyện hủy thiên diệt địa, cho nên nơi hung thú xuất hiện tất có đại họa. Có đại họa thì sẽ có người đến tru diệt hung thú, bình định tai ương. Ta không muốn lúc ngươi không khống chế được bản thân mà khôi phục toàn bộ sức mạnh, sức mạnh trở lại, hung sát chi khí cũng trở lại, lúc đó ngươi mất đi lý trí, gây ra họa lớn, bị người ta tru diệt, với năng lực hiện tại của ta, ta không bảo vệ được ngươi. Cho nên, phong ấn ta chỉ có thể giải dần dần cho ngươi, đợi ngươi từ từ thích nghi, dần dần có thể ngự trị được những sức mạnh này mà không bị hung sát chi khí ảnh hưởng, quay về bản tính, mất đi lý trí. Ngươi nghe hiểu không?”

Thái Tử lắc đầu điên cuồng.

“Không hiểu cũng không sao, tóm lại là ta không giải cho ngươi đâu.”

Nhưng lần này, Thái Tử không nhe răng trợn mắt với nàng nữa, mà kiêu ngạo quay đầu đi chỗ khác, hừ nhẹ một tiếng.

Như muốn nói: "Biết ngay là các người sợ ta mà, toàn lũ phế vật."

“Hiện tại mức độ phong ấn này không ảnh hưởng đến việc ngươi ăn uống thỏa thích đâu. Này, cái bụng vừa phồng lên giờ lại xẹp xuống rồi, ngươi dẫn Chiêu Tài theo, hai đứa cùng đi ăn buffet đi, nhưng mỗi ngày đều phải về báo danh đúng giờ đấy.”

Thái Tử "oao" một tiếng, nhảy vào không gian gọi Chiêu Tài ra, rồi một quỷ một thú vui vẻ đi tìm mồi.

Chúng bước những bước chân nhỏ xíu đầy phấn khích rời đi, có thể thấy rõ là đang rất vui vẻ.

Diệp Linh Lạc nghĩ lại, chúng quả thực đã lâu rồi không được ăn uống thỏa thích như vậy.

Không gian của nàng tràn ngập linh khí, thích hợp nhất cho Béo Đầu và Tròn Vo ở, nhưng lại không phải là sở thích của Thái Tử và Chiêu Tài.

Thế là, nàng nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Hay là phân cho chúng một mảnh đất, tạo ra một vùng âm u cho chúng?

Nàng càng nghĩ càng thấy thú vị, thế là nóng lòng lấy cuốn sổ nhỏ ra viết kế hoạch.

Đầu tiên là mở rộng thêm một khoảng không gian, chọn vị trí ở rìa phía Tây, đào một cái vực sâu tương tự như Cửu U Thập Bát Uyên.

Sau đó nàng sẽ dùng thổ hệ công pháp, đào những mảng đất lớn ở đây lấp vào, lấp xong rồi thì đưa sát thú, quỷ thú, ma thú, yêu thú... vào, để chúng tự sinh tồn và sinh sôi nảy nở trong đó.

Suỵt... Hoàn hảo!

Thiết kế xong xuôi, nàng lại chạy đi tuần tra một vòng nơi nàng nuôi yêu thú trước đó, tuy ở bí cảnh Vô Ưu Thụ nàng đã tiêu hao không ít yêu thú, nhưng vẫn chưa hết sạch.

Yêu thú bên trong sau khi trải qua đợt giảm số lượng quy mô lớn, giờ lại bắt đầu sinh sôi nảy nở trở lại.

Tốt tốt tốt, yêu thú đều nuôi được thì những thứ khác chắc cũng nuôi được thôi.

Sau khi lập kế hoạch chi tiết, nàng chạy vào kho sách lục tìm các pháp thuật vận chuyển đất đai thuộc hệ Thổ, quả nhiên tìm được một cuốn.

Nàng lật xem qua một lượt, thấy pháp thuật này cũng khá đơn giản, dù sao cũng chỉ là việc cạy đất thôi, chẳng có uy lực gì lớn.

Học xong thực hành luôn, Diệp Linh Lạc bắt đầu chạy đi đào đất.

Lúc nàng vừa định đi, phía sau truyền đến tiếng sấm "ầm ầm", nàng quay đầu nhìn lại, thấy trên đầu Bích Liên ngưng tụ một đám mây đen dày đặc, y sắp đột phá từ Hóa Thần lên Luyện Hư rồi.

Bạch Đầu Ưng Yêu nói thiên phú của y rất tốt, giờ lại có Hắc Long trấn giữ, chắc là không có nguy hiểm gì.

Thế là Diệp Linh Lạc cầm bản đồ của Bích Liên, yên tâm mạnh dạn đi đào đất.

Việc đào đất này cũng không mấy thuận lợi, có lẽ do Tam Uyên ác linh đi ngang qua gây động loạn, cũng có lẽ do nơi nàng chọn là mảnh đất phong thủy bảo địa, nàng còn chưa kịp lại gần đã đụng phải rất nhiều sát thú.

Để tranh giành địa bàn, nàng buộc phải kiền giá trước.

Đã đánh thì đánh cho tới, nàng dứt khoát đem những pháp quyết trước đó ra luyện tập, luyện đi luyện lại nhiều lần.

Lúc đầu, một lần nàng chỉ có thể đối phó với khoảng năm con sát thú Luyện Hư Kỳ, cần phải dẫn dụ chúng ra để tiêu diệt từng con một.

Về sau, khi nàng đã luyện thành thục tất cả pháp quyết, đều lên đến tầng thứ ba, nàng có thể một mình đối phó tối đa mười con sát thú Luyện Hư Kỳ cùng lúc.

Nàng chê hiệu suất chiến đấu này vẫn chưa đủ, thậm chí trong lúc đối phó với sát thú Luyện Hư Kỳ, nàng còn đi trêu chọc một con sát thú có thực lực đạt đến Hợp Thể Kỳ, kết quả là bị con sát thú Hợp Thể Kỳ đó đánh cho chạy té khói mấy lần.

Nàng liên tục chỉnh đốn, thay đổi chiến thuật, sau bốn lần khổ chiến, cuối cùng ở lần thứ năm nàng đã giết được con sát thú Hợp Thể Kỳ đó cùng với ít nhất bảy tám tên đàn em Luyện Hư Kỳ của nó.

Với phương châm "mài dao không làm mất thời gian đốn củi", Diệp Linh Lạc cuối cùng cũng nâng cao được sức chiến đấu của mình sau những nỗ lực không ngừng nghỉ.

Và năm ngày sau, nàng đã chiếm được mảnh đất âm u đầu tiên trong đời.

Nàng cạy toàn bộ mặt đất trong vòng một dặm xung quanh, cùng với tất cả mọi thứ trên đó, rồi nhét vào trong nhẫn của mình.

Nhét xong, không gian lưu trữ của nhẫn báo động, nàng buộc phải quay về một chuyến để sắp xếp mảnh đất này vào không gian của mình.

Nàng vừa trở về địa bàn đóng quân ban đầu, còn chưa tìm thấy mấy người bọn họ, đột nhiên, một luồng sức mạnh mạnh mẽ từ phía trước bên sườn tấn công về phía nàng.

Sức mạnh rất lớn, tu vi ở trên nàng.

Diệp Linh Lạc nhanh chóng rút Hồng Nhan ra, sau khi đỡ được đòn đánh lén này, nàng lao thẳng về phía nơi phát ra đòn tấn công.

Đánh lén? Kiền giá?

Nhào vô đây!

Đề xuất Xuyên Không: Với Tài Năng Vô Hạn Ở Cấp Độ SSS, Tôi Là Một Vị Thần!
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay mà ít người biết ghê

selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện