Chương 1000: Thế Giới Phức Tạp Quá, Bỗng Nhiên Muốn Về Nhà
Hắc Long thở dài một tiếng, hắn rốt cuộc vẫn là quá ngây thơ, luôn có những điểm mà hắn nghĩ không thông.
Thế giới này phức tạp quá, hắn bỗng nhiên muốn về nhà.
Lúc này, trận tỉ thí của Bích Liên đã kết thúc, toàn bộ khán giả đang đợi hắn bước xuống từ Bỉ Võ Đài để hội đồng hắn đến chết cho hả giận, mức độ phẫn nộ đó còn hơn cả trận trước.
“Mau xuống đây! Đồ thỏ yêu chết tiệt, cái thứ lừa đảo gây họa này!”
“Tiền quan tài của lão tử đều tiêu hết rồi, con thỏ chết tiệt này vậy mà đánh thắng?”
“Con thỏ chết tiệt này không quỳ liếm bên cạnh tên yêu tộc kia, chạy đến Bỉ Võ Đài làm gì? Yêu tộc gần đây có phải lại đang ủ mưu gì xấu không?”
“Nói bậy bạ! Yêu tộc có thể ủ mưu gì xấu chứ? Quỷ tộc các ngươi mới là xấu nhất, vừa âm hiểm vừa ghê tởm, suốt ngày treo xà nhà, còn mẹ nó hở ra là bày trò luyện ngục cuồng hoan, không chỉ bắt người về nấu canh, còn nhảy cái loại vũ khí gì đó, vừa làm phiền dân vừa đau mắt.”
“Yêu tộc các ngươi thì tốt đẹp chỗ nào? Ngươi @#%… ta giết chết con heo yêu chết tiệt nhà ngươi! Để ngươi đền mạng cho danh dự quỷ tộc ta!”
“Đến đây! Đánh đi! Dùng mạng quỷ của ngươi chấn hưng hùng phong yêu tộc ta!”
Thấy cảm xúc của khán giả càng lúc càng mãnh liệt, Hắc Long quay sang hỏi Diệp Linh Lung: “Có cần ta xuống đón hắn không? Nếu không ta sợ hắn không bước xuống nổi bậc thang của Bỉ Võ Đài này đâu.”
“Không cần.” Diệp Linh Lung cười nói.
“Nhưng hắn…”
Hắc Long lời còn chưa dứt, đã thấy Bích Liên kết thúc trận tỉ thí trên Bỉ Võ Đài đang thong dong phủi phủi ống tay áo.
Cậy vào chút men say trên mặt vẫn chưa tan hết, hắn nhe răng cười với khán giả tại hiện trường, bắt đầu phát điên vì rượu.
“Làm gì thế? Coi thường Thỏ gia ta đúng không? Đặt cược thì cứ cược Thỏ gia ta thua đúng không? Đáng đời các ngươi tán gia bại sản, thua sạch sành sanh, dù sao mắt chó cũng mù như vậy, ta mà là các ngươi, mất mặt xấu hổ như thế này, đã sớm tự sát rồi!”
Hắn vừa phát điên như vậy, không chỉ khán giả dưới Bỉ Võ Đài, mà ngay cả Hắc Long cũng ngây người ra.
Không hiểu nổi, thật sự là một chút cũng không hiểu nổi, tại sao thế giới này lại kỳ kỳ quái quái như vậy?
“Đồ thỏ yêu chết tiệt, cái loại ái nam ái nữ không có giống này, có bản lĩnh thì ngươi xuống đây đi!”
“Đồ Nham Ma ngu xuẩn, ngươi đây là vừa mới từ trong chăn của người đàn bà của đại ca các ngươi ra đúng không? Một bộ dạng như bị vắt kiệt, ngay cả chút tinh thần cũng không vực dậy nổi, có thời gian quản ta, chẳng bằng quản quản cái thân hình nhỏ bé hao hụt này của ngươi đi.”
Thỏ yêu vừa hét lên như vậy, từng tên ma tộc bên cạnh lập tức quay đầu, kinh ngạc và phẫn nộ nhìn về phía hắn.
“Các ngươi đừng tin… á…”
Nắm đấm giống như mưa rào rơi xuống, con Nham Ma kia trong chớp mắt bị đánh cho kêu oai oái.
“Làm gì thế? Tỉ thí đều kết thúc rồi mà còn không xuống, ngươi tưởng ngươi trốn được thì không phải chết sao?”
“Ta còn cần phải trốn? Thỏ gia ta có thể đường đường chính chính bước xuống! Nhưng con thủy quỷ nhà ngươi thì thảm rồi, ngươi có lẽ không bước ra khỏi Bỉ Võ Đài này được đâu. Ngươi giết chết con trai của ông chủ sòng bạc Trường Lạc, người ta đang treo thưởng bắt ngươi kìa.”
Lời này vừa nói ra, thủy quỷ lập tức sắc mặt trắng bệch, quỷ khí trên người không ngừng thu liễm, giảm bớt, cơ thể không ngừng co rút, nhỏ lại.
“Hóa ra ngươi là hung thủ à!”
“Muốn chạy?”
“Hắn là của lão tử! Là lão tử chẻ đầu hắn trước!”
“Nực cười, quỷ tộc mất đầu cũng đâu có chết, tim của hắn là do lão tử khuấy nát đấy!”
Ngay lúc bên này lại loạn thành một đoàn, cảm xúc trên khán đài càng thêm mãnh liệt.
Bích Liên cười lớn mấy tiếng, dường như vô cùng tận hưởng những lời chửi rủa, phẫn nộ, kích động, bốc hỏa như vậy.
Hắn bắt đầu chỉ tay một cái, ngẫu nhiên chọn khán giả tại hiện trường.
“Hắn, mười năm trước đã ăn thịt một con sát thú trong Nhị Uyên, mỗi ngày đều đang khống chế dị biến.”
“Hả?”
“Hắn, một thân gấm vóc lụa là, mỗi ngày như đại gia đi trên đường, buổi tối thì đi làm con chó hèn hạ cho người ta.”
“Hô!”
“Hắn nàng hắn, ai thích xem náo nhiệt thì đừng bỏ lỡ, họ thường xuyên làm chuyện kích thích trong rừng nhỏ, nhìn thấy là hời rồi.”
“Oa!”
Bích Liên vẫn đang nói, càng nói càng đắm chìm, càng nói càng vui vẻ.
Hắn đang nói bí mật của mỗi người, nhưng lại dường như đang nói về những cay đắng và nhẫn nhịn của chính mình trong những năm qua.
Hắn đang phát tiết, cũng đang tận hưởng, hắn chưa bao giờ dám buông thả bản thân như ngày hôm nay, miệng không kiêng nể, không chút cố kỵ.
Ngay lúc toàn bộ Bỉ Võ Đài bị lời nói của hắn làm cho chao đảo thành một mảnh hỗn loạn, cảm xúc dâng cao, sát lục không ngừng thì “keng” một tiếng vang.
Bích Liên bị bật ra khỏi Bỉ Võ Đài, bản thân cũng đang đắm chìm vào đó nên hắn hoàn toàn không ngờ mình sẽ bỗng nhiên bị bật đi, vì vậy không có chuẩn bị gì. Lúc tiếp đất thì dùng mặt phanh lại, tư thế khó coi.
Thấy hắn bị bật ra, Bỉ Võ Đài vốn đang ồn ào bỗng nhiên yên tĩnh lại trong khoảng một giây.
Sau đó trên mặt tất cả mọi người lập tức lộ ra vẻ hưng phấn, con thỏ yêu chết tiệt không biết xấu hổ này cuối cùng cũng xuống rồi, không chỉ phải xé nát miệng hắn, mà còn phải băm vằn hắn ra tro!
Hắc Long thấy vậy vội vàng hỏi Diệp Linh Lung: “Thật sự không cần…”
Ngay lúc tất cả mọi người đều giơ nắm đấm, ngưng tụ pháp lực, chuẩn bị băm vằn thỏ yêu ra thành muôn mảnh thì…
Trên người Bích Liên bỗng nhiên sáng lên một đạo ánh sáng màu xanh biếc, nguồn gốc chính là cổ tay của hắn.
Ánh sáng trên cổ tay bao phủ toàn thân, hình thành một cái màn chắn bảo vệ mạnh mẽ, đánh bật tất cả những đòn tấn công đang lao tới!
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều ngây người ra nhìn!
“Hắn hắn hắn… hắn vậy mà đã gom đủ mười chiếc lá!”
“Không phải chứ? Ta chưa từng thấy hắn lên Bỉ Võ Đài bao giờ mà!”
“Ta nói sao hắn từ thấp hèn nhẫn nhịn bỗng trở nên vô cùng hống hách, hóa ra là hắn đã gom đủ rồi, hắn sắp đi rồi, cho nên hắn ngửa bài rồi, không giả vờ nữa!”
“Mẹ kiếp……&%#¥, lão tử còn chưa đi, con thỏ yêu suốt ngày giả làm cháu này vậy mà lại đi trước!”
Ngay lúc một đợt chửi bới mới mãnh liệt hơn truyền đến, Bích Liên phủi phủi quần áo trên người, nghênh ngang, ngẩng cao đầu đi ngang qua bên cạnh Diệp Linh Lung bọn họ.
“Ta đi trước một bước, các vị, có duyên gặp lại nhé.”
“Con thỏ chết tiệt, ngươi…” Hắc Long đang định mắng, Diệp Linh Lung ngắt lời hắn: “Đừng giận mà, thay vì giận bản thân, chẳng bằng ăn sạch thuốc giải của hắn đi, vị vẫn còn ngọt lắm.”
Bước chân lục thân bất nhận (không nhận người thân) của Bích Liên bỗng khựng lại, sau đó lập tức khúm núm quay đầu lại.
“Diệp gia tổ tông, Hắc Long đại ca, tuyệt thế mỹ nhân, ta đùa thôi mà, ta sao nỡ bỏ rơi các ngươi chứ? Vẫn là các ngươi đưa ta đến đây, sao có thể không đưa ta cùng đi chứ?”
Diệp Linh Lung cười nhạo một tiếng, không thèm để ý đến hắn.
Ngược lại Hắc Long bên cạnh không nhịn được mà mắng mỏ.
Bích Liên bị mắng, không những không cãi lại, thậm chí còn cảm thấy Hắc Long quá mức bộc trực, dùng từ mắng người quá mức ngây ngô non nớt, liền chỉ điểm cho hắn mấy câu ngay tại hiện trường.
Làm Hắc Long tức đến mức đánh mấy chưởng vào người Bích Liên, nhưng màn chắn bảo vệ trên người hắn quả thực có chút bản lĩnh, chống đỡ được đòn tấn công của hắn, bảo vệ Bích Liên không mảy may tổn thương.
Hắc Long cảm thấy không sướng, trực tiếp bắt một người trên khán đài, đưa hắn cùng lên Bỉ Võ Đài.
Dễ dàng đánh bại đối thủ xong, hắn lại xuống Bỉ Võ Đài bắt thêm một người, liên tục bắt đến người thứ chín, hắn nhẹ nhàng hoàn thành chín trận thắng liên tiếp, gom đủ mười chiếc lá để đi Nhị U.
Không chút áp lực, nhẹ nhàng thoải mái.
Hắn xong việc sau đó, Diệp Linh Lung lên rồi, quá trình không có nhiều bất ngờ, nàng cũng thắng liên tiếp chín trận, nhẹ nhàng giành được tư cách vào Nhị U.
Lúc này, áp lực đè nặng lên Dạ Thanh Huyền, không có linh lực, làm sao tỉ thí võ thuật đây?
Đề xuất Cổ Đại: Vì Người Trong Mộng Ép Ta Thử Thuốc, Ta Đi Rồi Hắn Mới Biết Hoảng Loạn
[Pháo Hôi]
Truyện hay mà ít người biết ghê
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay
[Pháo Hôi]
Ủng hộ editor ra nhiều nhiều chương ạ