Cố Cẩm Triều cái gì cũng không hỏi hắn.
Nếu hắn đã không nói, tức là không muốn nàng biết, nàng sẽ không hỏi.
Hồi lâu sau nàng mới bảo nha đầu tìm gạc vào, bôi thuốc lên vết thương cho Trần tam gia.
“Lúc chàng bị trúng tên lần trước, cũng là thiếp bôi thuốc.” Cố Cẩm Triều mỉm cười, “Đúng là làm nhiều thì quen tay rồi.”
“Hôm nay tiểu trù phòng làm bánh thủy tinh Trường Tỏa rất thích ăn, nó ăn thêm hai miếng, bụng đều căng tròn lên. Thiếp sợ nó không tiêu hóa được, bảo không cho nó ăn nữa. Nó giống như nghe hiểu được vậy, không có quấy khóc đòi ăn... Đôi giày vải mới của nó là Du thị làm cho, thêu hình đầu hổ. Nó luôn tháo giày vải ra chơi, vốn dĩ là làm cho nó đi, nó lại coi đôi giày như đồ chơi vậy...” Cố Cẩm Triều cười nói.
Vết thương rất nhanh đã được băng bó xong, nàng muốn thu tay lại, lại bị Trần tam gia nắm chặt lấy.
Vết thương của hắn không đau sao?
Cố Cẩm Triều nhìn Trần tam gia, Trần tam gia cũng mỉm cười nói: “Nàng nói thêm chút...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 9.900 linh thạch
Đề xuất Hiện Đại: Từ Chối Liên Hôn, Cô Khiến Thiếu Gia phát Điên Vì Mình